SUY NIỆM TIN MỪNG Lễ Mình Máu Thánh Chúa – A

  • SUY NIỆM,
  • August 23, 2014
  • admin
  • 347

Mỗi khi chiêm ngắm Thánh Thể Chúa, tôi không ngừng ngỡ ngàng trước tình yêu của Người. Tình yêu ấy vô cùng cao cả nhưng lại rất đỗi đơn sơ. Đơn sơ như hình ảnh tấm bánh.

Tấm Bánh Tình Yêu

Mỗi khi chiêm ngắm Thánh Thể Chúa, tôi không ngừng ngỡ ngàng trước tình yêu của Người. Tình yêu ấy vô cùng cao cả nhưng lại rất đỗi đơn sơ. Đơn sơ như hình ảnh tấm bánh.

Tấm bánh, tình yêu gần gũi.

Sao Chúa không hoá thân làm viên kim cương quý giá mà lại làm một tấm bánh? Tấm bánh bình thường, quen thuộc quá. Từ khi kinh tế phát triển, bánh càng ngày càng xuống giá, bớt được quý trọng.

Tuy bình thường, nhưng bánh vẫn là lương thực cần thiết cho con người. Cũng như khí trời, như nước, bánh đi vào sinh hoạt hằng ngày của con người. Bình thường lắm nhưng không có không được.

Chúa trở thành tấm bánh để gần gũi với loài người, để đi vào sinh hoạt đời thường của con người. Con người có thể đến với Chúa dễ dàng, không e ngại, sợ sệt. Chỉ là một tấm bánh vừa tầm tay mọi người. Chỉ là một tấm bánh sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của con người. Thật khiêm nhường mà đầy ý nhị. Thật đơn sơ nhưng cũng thật sâu xa vì tấm bánh nói lên tình yêu tự hiến.

 

Tấm bánh, tình yêu tự hiến.

Bánh sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu chỉ để trưng bày cho người ta chiêm ngắm. Bánh chỉ có ý nghĩa khi được sử dụng. Được sử dụng là bị bẻ ra, bị nghiền nát, bị tan biến, bị tiêu hoá. Vì thế, trở thành tấm bánh là chấp nhận chịu đau đớn, chịu huỷ hoại. Đây không phải là một chấp nhận bất đắc dĩ, vì tấm bánh bao giờ cũng mời mọc tiêu thụ.

 

Khi xưng mình là bánh bởi trời, Chúa Giêsu bày tỏ một tình yêu tha thiết, sẵn sàng chịu nghiền nát, tan biến, chịu chết cho nhân loại. Chúa chịu chết cho ta được sống. Chúa chịu huỷ hoại cho ta được lành lặn các thương tích. Chúa bé nhỏ đi cho ta được lớn mạnh.

Tấm bánh bị tiêu hoá để thực hiện một tình yêu hiệp thông.

 

Tấm bánh, tình yêu hiệp thông.

Chúa Giêsu tha thiết với sự hiệp thông. Người không ngừng mời gọi con người đến sống thân mật với Người. Người tự nhận mình là cây nho và mời gọi mọi người hãy trở thành cành nho gắn kết với cây nho.

 

Hôm nay, Người còn chủ động trở thành tấm bánh để hoà vào từng giòng máu, từng thớ thịt của con người trong một kết hiệp sâu xa. Người tự tiêu huỷ mình để trở thành thịt máu của con người. Không còn sự kết hợp nào sâu xa khăng khít hơn nữa.

Tấm bánh gợi lên một bàn tiệc tại đó anh em quây quần trong tình thương, chia sẻ lương thực và chia sẻ tâm tình. Không còn gì đẹp hơn. Chính Chúa Kitô tự hiến mình để quy tụ chúng ta. Chính Chúa Kitô bị bẻ ra để cho tình huynh đệ nhân loại được mặn mà thắm thiết.

Với những gợi ý như thế, Chúa hướng dẫn tôi trong tình yêu mến, trong cử hành và trong cách sống Bí tích Thánh Thể.

Yêu mến Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là trở nên hiền lành khiêm nhường, sống gần gũi với những người nhỏ bé nghèo hèn?

Cử hành Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là chấp nhận hao mòn, quên mình, thiệt thòi vì Chúa và vì anh em?

Sống Bí tích Thánh Thể là gì nếu không phải là xây dựng tình đoàn kết, tình huynh đệ với những người sống quanh ta, trong mọi môi trường cuộc sống?

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, con cảm tạ tình yêu vô biên của Chúa. Con chúc tụng ngợi khen Chúa muôn đời. Amen.

 

GỢI Ý CHIA SẺ

  1. Khi dâng lễ, tấm bánh có gợi lên cho bạn điều gì về tình yêu của Đức Giêsu không?
  2. Khi bạn rước lễ, bạn có cảm nghiệm được tình yêu của Chúa không?
  3. Phép Thánh Thể thôi thúc bạn làm gì?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

***

Làm sao ăn thịt ông ta được?

 

Cứ thử tưởng tượng giữa đời thường mà tai mình được nghe có ai đó mời gọi: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây!” Phản ứng của ta lúc đó chắc hẳn sẽ không khác những người Do Thái xưa là bao; ‘Họ liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: “Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?”’ Đối với các thính giả Do Thái, bánh bởi trời hay bánh hằng sống có thể là những hạn từ khá quen thuộc, như hình ảnh manna trong sách Xuất Hành, nhưng ‘ăn thịt ông ta’ mới thực là điều gây cho họ phản ứng, phản ứng tiêu cực từ chối chấp nhận lời mời. Và quả thật họ có lý, vì tâm điểm lời mời không nhằm tin ông Giêsu là bánh bởi trời hay bánh hằng sống, mà chủ yếu ăn thịt uống máu Con Người: “Thật tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người các ông không có sự sống nơi mình…”. Trong suy luận cụ thể và tự nhiên đời thường, ‘ăn thịt người’ là điều ghê tởm, dứt khoát không thể chấp nhận, thì trong tôn giáo Giao Ước nó lại càng vô lý gấp bội.

Thế còn trong tư cách Kitô hữu, tôi sẽ phản ứng ra sao?

Cho tới nay, có lẽ do ảnh hưởng của tranh luận thần học một thời về bí tích Thánh Thể, mà vấn đề ‘trans-substantio’, tức ‘bánh hóa thành thịt, rượu hóa thành máu’ Chúa trở thành trọng tâm. Thần học Công Giáo lo chứng minh sự hiện diện của Chúa Kitô trong Thánh Thể hơn là nhấn mạnh trên lời mời gọi ‘ăn thịt và uống máu Con Người’. Họ quan tâm tới việc thờ lạy suy tôn Thánh Thể còn hơn cả khiêm tốn lên Rước Lễ. Thử một lần ta nghiêm túc đặt vấn đề cho chính mình: “Làm sao ông này có thể cho tôi ăn thịt ông ta được?

Nếu hiểu ‘làm sao’ hàm ý ‘bằng cách nào?’ thì câu trả lời tương đối đơn giản: dưới hình bánh và rượu (cho dầu luận lý triết – thần học về ‘bản thể – substantia’ có phần phức tạp hơn nhiều). Câu giải đáp của Đức Giêsu cho thấy Người hiểu thắc mắc ‘làm sao’ theo nghĩa ‘tại sao’: “Ai ăn thịt và uống máu Con Người… sẽ có sự sống nơi mình… sẽ  được sống lại vào ngày sau hết… sẽ ở lại trong tôi và tôi ở trong người ấy… sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy… sẽ được sống muôn đời”. Lời giải đáp như thế lẽ ra đã đầy đủ và mang tính thuyết phục cao rồi, đủ để các thính giả mau mắn đáp lại lời mời ‘ăn thịt và uống máu Con Người’. Thế nhưng lý lẽ Người đưa ra là nhìn từ góc độ ‘người cho’, giải thích lý do tại sao Người lại phải trao ban chính mình. Còn từ góc độ của người tiếp nhận, Kitô hữu chúng ta, ngoài việc chấp nhận các lý lẽ mời gọi trên do Đức Giê-su đưa ra, còn cần thuyết phục mình về cái ‘tại sao’, từ chính tình trạng hiện sinh mình đang sống: Làm sao và tại sao tôi lại cần phải ‘ăn thịt và uống máu Con Người’? Có lẽ chất lượng niềm tin của ta sẽ lệ thuộc rất nhiều vào nỗ lực trả lời câu hỏi đó.

Thế nhưng để trả lời được vấn nạn trên ta còn cần vượt qua một khó khăn lý luận khác nữa: ‘làm sao Thiên Chúa lại dám biến mình trở thành của ăn thức uống nuôi tôi; tại sao có thể thế được, khi mà một thụ tạo hèn yếu và tội lỗi lại được chính Thiên Chúa nuôi dưỡng bằng máu thịt Ngài?’ Giải đáp đã được Kinh Thánh hé mở, nhưng hiểu nó tới mức nào còn tùy thuộc vào sự trưởng thành và chiều sâu đức tin của mỗi người: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một” (Ga 3,16). Cựu Ước đã từng so sánh tình yêu Đức Chúa Giavê đối với dân riêng như bà mẹ nuôi nấng con thơ. Và còn hơn thế nữa, cho dầu bà mẹ có bỏ rơi đứa con mình đẻ ra, Đức Chúa vẫn sẽ không bao giờ bỏ rơi dân riêng Ngài. Hình ảnh bà mẹ yêu thương tới độ hiến thân hiến sức cho đứa con mình mang nặng đẻ đau thì ai cũng hiểu được; hành vi bà mẹ nuôi con bằng sữa mình tuy tự nhiên thật đấy, nhưng lại rất cao cả và phi thường. Phi thường vì bà hiến dâng một phần sức sống của mình cho người con trong thương mến. Con người chỉ có khả năng yêu thương đến thế, hoặc tương tự như thế, là cùng. Nhưng nếu vì ngỗ nghịch hư đốn mà đứa con bị bà mẹ đang tâm bỏ rơi thì việc đó cũng chẳng hề làm mấy ai ngạc nhiên. Nếu Thiên Chúa không có tình thương mến vượt trội hơn hẳn tình yêu bao dung của bà mẹ trần gian thì chắc hẳn Thập Giá sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Để hiểu được sự độc đáo của lời kêu mời: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống” ta cần thâm tín “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một”. Đây mới chính là điều mà không ít người trong chúng ta có thể cho là: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi?” Ta chỉ thực sự thấy cần ‘ăn thịt và uống máu Con Người’ khi nhận ra rằng mình đã chết trong tội, và Thiên Chúa đã thề trả lại cho mình sức sống bằng dòng sữa mẹ của ‘mình và máu’ Ngài. ‘Ăn thịt và uống máu Con Người’ chỉ thực sự trở thành một nhu cầu khi ta hiểu được lòng thương xót cứu độ của Thiên Chúa còn vượt xa hơn cả tội lỗi yếu hèn của con người, và nơi Ngài ước muốn trả lại sự sống cho ta còn mạnh hơn cả ngàn lần cái chết của Con Ngài! Do đó Kitô hữu chúng ta sẽ vui mừng tiến lên rước lễ với niềm tri ân sâu xa nhất, không phải vì cảm thấy mình xứng đáng dưới bất kỳ hình thức nào, nhưng luôn với tâm tình khiêm cung sâu xa nhất… chỉ vì ‘ăn thịt và uống máu Con Người’ chính là khám phá lớn nhất về tình yêu nhân ái cứu độ của Thiên Chúa dành cho những con người thấp hèn tội lỗi!

Lạy Đức Kitô đã hiến thịt và máu Người là của ăn thức uống nuôi sống con, con sẽ không thể dửng dưng hay ghê tởm trước lời mời gọi của Chúa. Hơn nữa vì là linh mục, con còn được diễm phúc cử hành và tiếp lời mời gọi các tín hữu mạnh dạn đón nhận của ăn thần linh. Xin cho con luôn coi việc cử hành nhiệm mầu này là hành vi vĩ đại nhất con làm được trong cuộc sống, và mời gọi tín hữu ‘ăn thịt và uống máu Con Người’ là trách vụ hàng đầu trong sứ vụ linh mục của mình. Xin Thần Khí hãy biến con trở thành linh mục của Thánh Thể Chúa. Amen

Lm. Gioan Nguyến Văn Ty. SDB