Hotline : 01673.996.9647

Tiểu Sử Thánh Đaminh Saviô [PI]

Aug 23/08/2014

Một buổi sáng mùa đông, người coi cửa ra mở cửa nhà thờ, đã phải bỡ ngỡ khi thấy cậu bé giúp lễ tí hon đang quỳ ngoài cửa cầu nguyện. Mặc cho gió rít, mặc cho tuyết rơi, Saviô vẫn chăm chú nguyện cầu.

NHỮNG NĂM THƠ ẤU
 
Một buổi sáng bình minh của tiết xuân, ánh nắng mờ nhạt đang len mình qua lớp sương dầy đặc, dưới mái nhà bậc hạ lưu của xóm Riva di Chieri thuộc Nam nước Ý, Saviô cất tiếng khóc chào đời đúng ngày 2/4/1842. Và cũng chiều hôm đó, Saviô được chấp nhận vào hàng con cái Chúa.
 
Cậu là con thứ trong gia đình 10 con, nhưng cậu đã thành trưởng nam vì anh mất sớm.
 
Cha la Carôlô Saviô, bác phó rèn đơn bạch trong làng và mẹ là một thợ thêu. Vì nghề nghiệp nên mới lên hai cậu đã phãi rời chốn chôn nhau cắt rốn sang lập cư ở xóm Murialđô. Ở đây 9 năm, Saviô đã tạo nhiều kỷ niệm cho người hàng xóm.
 
Vừa bập bẹ nói, mẹ đã dạy cậu đọc kinh, cậu học rất nhanh và chóng thuộc. Saviô không bao giờ bỏ đọc kinh trước khi ăn cơm. Nếu cha cậu sơ ý quên, cậu ngoan ngoãn thưa cha: "thưa ba, chúng ta quên xin ơn Chúa trước bữa rồi!"
 
Ngay từ lúc lên 5,6 tuổi cậu đã biết cầu nguyện. Hạnh phúc của cậu, chẳng những được cầu nguyện với Chúa, nhưng còn phải được tới thánh đường nữa. Lúc đầu cậu đi với mẹ, sau đi một mình.
 
Năm chưa đủ 6 tuổi cậu đã biết giúp lễ. Vì còn nhỏ quá, cậu chỉ đủ sức bưng ve rượu và nước thôi, còn cuốn sách lễ lớn kia đối với cậu thật là quá nặng. Rồi bàn thờ lại cao, cậu không với tới, nên đã đóng thêm đinh vào đế giầy. Ơn quý nhất của cha sở dành cho cậu là người để cuốn sách ra sát cạnh bàn thờ để cậu lấy dễ dàng. Cha sỡ chiều cậu, nên ngài làm như thế luôn.
 
Một buổi sáng mùa đông, người coi cửa ra mở cửa nhà thờ, đã phải bỡ ngỡ khi thấy cậu bé giúp lễ tí hon đang quỳ ngoài cửa cầu nguyện. Mặc cho gió rít, mặc cho tuyết rơi, Saviô vẫn chăm chú nguyện cầu.
 
Với cha mẹ, Saviô rất tôn kính và yêu mến. Mẹ cậu thường nói: "không bao giờ, không bao giờ nó làm phiền lòng tôi". Khi cha cậu đi làm mệt về, cậu chạy tới, nhảy lên, âu yếm ôm chầm lấy cổ, tay khẻ cầm tay cha, miệng kề sát tai, ngoan ngoãn thưa với cha: "Ba của con ơi, ba mệt lắm nhỉ! Ba quá vất vả vì con, còn con chỉ biết chơi hoài! Ba ạ, con sẽ nguyện cầu Chúa ban cho ba sức khỏe và sự khôn ngoan." Cha cậu nghe lời đó, lòng tràn ngập sung sướng và mệt nhọc tan biến.
 
Sau khi chịu lễ lần đầu, Saviô tiếp tục đi học, dưới sự chăm sóc của cha sở Murialdô. Nhưng tới năm 10 tuổi, cậu phải nghĩ đến việc đi học trường làng. Khốn thay, con đường đến trường quá dài, hơn 4 cây số. Lư trú học sinh ư, không thể được, vì cha cậu không kiếm đủ tiền để nuôi đàn con đông đúc, Saviô đã thở dài: "Ôi nếu tôi là con chim nhỏ, tôi sẽ bay tới trường mỗi sáng và mỗi chiều. Như thế, tôi có thể tiếp tục học". Nhưng cậu vẫ không có cánh, thay vào đó cậu đã có một lòng can đãm và đôi chân cứng rắn. Mỗi ngày 4 lần đi trên con đường dài tít tắp, tổng cộng mỗi ngày phải đi 16 cây số. Khi hè cũng như tuyết đông, mưa phùn cũng nhu mưa sớm, cậu vẫn đĩnh đạc như một người lớn đi đến trường, lòng ôm một nguồn hạnh phúc là được tiếp tục học.
 
Một buổi trưa mùa hạ, khi trời oi ả, cậu học trò dũng cảm đang bước tới trường. Giữa đường, cậu bắt gặp một người lạ mặt đi về một hướng với cậu. Người lạ tiến gần cậu và hỏi chuyện:
 
– Cậu nhỏ này, đi đường dài một mình không sợ sao?
 
Saviô ngoan ngoãn trả lời: "Thưa ông tôi không đi một mình."
 
Người lạ bở ngỡ hõi: "Trời, thế ai đi với cậu?"
 
– Thiên thần bản mệnh của tôi. Người đi với tôi luôn.
 
Người lạ ngạc nhiên vì câu trả lời bất ngờ đó rồi tiếp:
 
– Này cậu, mỗi ngày đi 4 lần trên đường này chắc mệt lắm nhỉ?
 
Saviô can đảm trả lời: "Thưa ông, không có chi là mệt nhọc nếu khi người làm việc được ông chủ trả công hậu."
 
– À, thế cậu làm việc cho ai đó?
 
– Thưa ông do chính Thiên Chúa. Chúa đã phán, Chúa sẽ thưởng công cho những ai cho người khát một ly nước lã vì danh Ngài.
 
Nghe những lời đó, người lạ nhận ra ngay là mình đang đi với một cậu học trò khác hẳn với các cậu khác. Và ông thầm nghĩ: "Thằng nhỏ này mà đã lý luận như thế, chắc một ngày kia người ta sẽ phải bàn tới nó".

SAVIÔ VỚI BẠN BÈ

Nếu Saviô cố gắng sống ngoan ngoãn với hết mọi người, thì Saviô không quên được những bạn thân thiết của cậu. Saviô có hai bạn chí thân và cả hai đã về trời trước cậu.
 
Bạn thứ nhất là Camilô Gaviô, ở nhà cha Don Boscô có hai tháng. Gaviô đã để lại nơi đây nhiều kỷ niệm thánh thiện đáng qúy. Ông chủ tịch làng của cậu Gaviô đã đặc biệt chú ý tới Gaviô về tài hội họa và điêu khắc, ông quyết định để hội đồng xã gửi cậu theo học ở Hàn lâm viện Turinô. Nhưng đáng tiếc, sức khoẻ của cậu đã đứng bên ngưỡng cửa đời sau. Khi tới nhà cha Don Bosco, Gaviô chỉ biết đứng thơ thẩn ở góc sân, nhìn anh em chơi, nét mặt rầu rầu vì không quen một ai hết. Saviô, một học trò chuyên đi làm quen các trò mới, nên đã chú ý tới cậu. Saviô hỏi:
 
– Chào anh, anh không quen ai sao?
 
– Không, tôi đang đứng nhìn họ chơi thôi.
 
– Tên anh là gì?
 
– Camillô Gaviô.
 
– À, năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?
 
– 15 tuổi.
 
– Sao anh buồn thế? Bệnh à?
 
– Bây giờ không, nhưng khi ở nhà tôi lâm bệnh hoài….
 
– Anh bệnh làm sao?
 
– Bệnh đau tim.
 
– Anh để tôi chữa nhá, chắc là khỏi.
 
– Ồ, tôi không muốn khỏi. Tôi muốn chịu thế để theo ý Chúa.
 
Qua những lời đó, Saviô biết ngay rằng trước mặt mình la anh bạn rất đạo đức. Lòng anh tràn ngập sung sướng và hỏi thêm:
 
– Đẹp lòng Chúa à, thế anh muốn trở thành vị Thánh sao? Anh muốn làm Thánh à!
 
– Đúng thế….
 
– Hoan hô, tới với chúng tôi! Ở đây chúng ta có nhiều việc để nên Thánh.
 
– Việc gì đấy anh!…Gaviô hỏi dồn.
 
– Anh ạ, trước hết ta phải vui vẻ. Chính cha Don Boscô dặn ta thế đấy. Rồi phải lánh tội, vì nó là kẻ thù của ta. Và nhất là, từ nay trở đi, anh hãy học luôn: "Thờ phượng Chúa trong vui tươi". Thôi ta đi chơi đi.
 
Rồi từ đó Gaviô và Saviô trở nên đôi bạn thân. Hai cậu luôn khuyên như nhau, giúp đỡ nhau trở nên hoàn hảo. Nhưng, bệnh của Gaviô mỗi ngày một thêm trầm trọng và sau nhiều ngày liệt giường, Gaviô chịu các phép bí tích sau cùng rồi vĩnh viễn biệt cõi trần ngày 30/12/1855.
 
Được tin, Saviô chạy lại gần giường bạn, đôi mắt ứa lệ, nhìn bạn lần cuối cùng, miệng ngập ngừng: "Gaviô thân yêu ơi, từ biệt bạn nhé. Tôi chắc anh sẽ bay thẳng về trời. Anh nhớ dọn chỗ cho tôi ở bên cạnh anh nhá. Còn tôi ở lại, vẫn là bạn của anh. Còn sống ngày nào, tôi vẫn nhớ cầu nguyện cho anh ngày ấy".
 
Người bạn thứ hai của Saviô là Gioan Massaglia. Cậu ở ngay làng bên cạnh, đã tới trú ở Tôrinô hơn hai năm. Khác hẳn với Gaviô, Massaglia có một sức khỏe dẻo dai. Hơn Saviô bốn tuổi, thân hình cao vượt hẳn Saviô. Dầu sao, hai cậu vẫn là bạn chí thân của nhau, quyết định giúp nhau nên thánh. Cả hai cùng ôm một hy vọng là sau sẽ được lên bàn thờ tế lễ…Nhưng Massaglia, sau khi mãn khóa vừa được lĩnh áo dài thâm, liền bị một cơn bệnh cảm lạnh xâm nhập, bắt buộc phải trở về nhà. Savio buồn rầu và luôn cầu nguyện cho bạn nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm. Bỗng nhiên một hôm, nhận được thư của Massaglia, thư viết:
 
"Anh bạn thân yêu,
 
Tôi tưởng về nhà vài hôm rồi có thể đến Torinô ngay được; nhưng không may, thất vọng hoàn toàn, thầy thuốc cấm tôi trở lại ngay…Họ lừa chúng ta chăng! Chắc anh hiểu rỏ là tôi phải buồn lòng khi xa anh. Ở Tôrinô, tôi dễ cầu nguyện hơn ở đây. Nhưng tôi chắc, thể xác xa nhau, nhưng lòng vẫn sát lòng. Saviô ạ, anh lại bàn tôi, tìm cho tôi cuốn "Gương Chúa Giêsu". Gửi cho tôi ngay nhé. Tôi mệt lắm không làm gì được. Cầu nguyện cho tôi luôn, nhất là sau khi chịu lễ. Nếu chúng ta không sống với nhau lâu ở dưới đất này, hy vọng môt ngày ta sẽ hợp mặt trên trời".
 
Bạn của anh,
 
Gioan Massaglia
 
Saviô trả lời thư như sau:
 
"Anh yêu dấu của em,
 
Nhận được thư anh, em vui mừng lắm, vì từ khi anh đi, em không được tin gì về anh. Em thầm hỏi: không biết phải đọc kinh "Sáng danh" hay kinh "Vực Sâu" cầu cho anh!
 
Em phàn nàn vì không thể cầu nguyện cho anh như khi anh ở đây…Khi em ở Mondoniô, cũng rơi vào tình trạng như thế…Em cố gắng viếng Thánh Thể mỗi ngày một lần, và rủ cả anh em bạn đi nữa. Anh của em, anh hết hùng dũng rồi sao! Em hy vọng gần anh lúc đời tàn…à!
 
Nguyện xin Chúa cho hai ta được chết lành thánh: Bạn thứ nhất lên sửa soạn chỗ cho bạn thứ hai. Và bạn thứ hai lên trời, bạn thứ nhất sẽ ra bắt tay dẫn vào đấy!
 
Nguyện xin Chúa giúp chúng ta luôn trong trắng. Xin Chúa giúp chúng ta trở nên và chóng trở nên những vị thánh. Anh em bạn đang đợi anh và gởi lời thăm anh".
 
Bạn trung tín của anh,
 
Dominicô Saviô.
 
Sau 10 tháng ngắn ngủi ở với Saviô, mùa hoa 1856, Gioan Massaglia từ biệt cõi trần, về trời dọn chỗ cho Saviô. Chắc tim Saviô se lại vì cuộc ly biệt, nhưng Saviô vẫn tràn đầy một niềm tin tưỡng. Cha Don Boscô đã làm chứng điều đó: "Đây là lần đầu tiên, tôi thấy cậu học trò nhỏ của tôi buồn rầu, đôi mắt ứa lệ, và đã thốt lên tiếng "Anh Massaglia, anh chết à! Em hy vọng anh về trời với Gaviô. Còn em bao giờ trở về!" Đó cũng là tiếng than thở ở nhà nguyện trong những giờ Saviô cầu nguyện cho anh bạn.
 
Cha Don Boscô còn thêm: "Cái chết này làm đau lòng Saviô nhất đời".
 
Với những anh em không được tốt, hay rủ cậu làm điều xằng bậy, Saviô đã liệu cách chinh phục, nếu không thành công, cậu lìa xa không lui tới với chúng nữa. Câu chuyện sau đây là một trong những mẩu chuyện xảy ra giữa cậu và các bạn đó. Một hôm, trời nóng nực, cậu nhận lời đi tắm với các bạn ở dòng sông bên cạnh. Hôm đó, cậu đã hổ thẹn vì những điều đã nghe và xem thấy, cậu đã thề quyết không đi như thế bao giờ nữa. Hai thằng bạn thấy cậu trở về, thử đến dụ dỗ lần thứ hai.
 
– Này, Saviô, tắm chứ?
 
– Cám ơn, không đâu. Tôi không biết bơi.
 
– Hề chi, chúng tớ ở bên luôn…tắm cho mát chứ.
 
– Tôi sợ…tôi không biết bơi.
 
– Thì tập. Đi đi, chúng tớ dạy bơi mà.
 
Ngần ngừ lúc lâu, cậu bé thánh thiện trình bày lý do chính đáng ra.
 
– Đi tắm như các cậu là có lỗi đó, các cậu làm xằng đấy.
 
– Chà cậu tưởng thế hở? Thế ra, thế gian này đều tội hết sao?
 
– Không, ai làm như thế mới tội.
 
– Thôi cậu không tắm, thì coi chúng tớ tắm nhé.
 
– Được, tôi về hỏi mẹ xem đã. Nếu mẹ bằng lòng, tôi sẽ đi. Nếu không, tôi xin kiếu các anh.
 
– Hỏng, coi chừng, đừng hỏi mẹ cậu. Bà ấy cấm đấy. Và rồi bà ấy đi nói với bố mẹ chúng tớ thì chúng tớ tha hồ ăn đòn.
 
– À, Saviô thích chí kêu to, thế các anh có lỗi rồi. Tôi thật không đi nữa. Điều đó làm phật lòng cha mẹ, các anh đừng làm thế nữa. Chúa phạt những kẻ không vâng lời đấy. Không cần nói thêm, Saviô vui vẻ trở về nhà.

SAVIÔ VỚI CHA DON BOSCÔ

Giữa thành phố lớn và văn minh, cha Don Boscô-cha sở Torinô, đã mở một học đường dành riêng cho trẻ nghèo. Nơi đây, đã có nhiều trẻ trở thành linh mục. Saviô cũng ước thế, mong đượ dâng mình cho Chúa. Cậu đã tin tưởng, và ký thác cuộc đời trong tay vị linh mục giáo sư của cậu. Trong cuộc hành trình về Tôrinô, linh mục này đã nói chuyện với cha Don Boscô: "Con xin giới thiệu với cha Louis đệ Gongiaga tức là Dominicô Saviô. Con rất hài lòng về cậu này". Cha Don Boscô trả lời: "Cha gửi nó lại đây, trong kỳ hè này tôi sẽ xem…."
 
Hè đó là năm 1854, Saviô đúng 12 tuổi. Thứ hai đầu tháng 10, đang khi cha Don Boscô tới Becchi, quê của cha, liền gặp cậu bé lẻo đẽo bên cha nó, vẻ mặt đơn sơ và tươi tỉnh. Cha Don Boscô hỏi:
 
– Tên con là gì?
 
– Thưa cha, con là Dominicô Saviô, ở Mondoniô, giáo sư của con đã thưa chuyện với cha ở Tôrinô.
 
– Có, cha đã biết.
 
Cha Don Boscô còn hỏi cậu về việc học, gia đình, và những dự định của cậu, cậu đã trả lời hết mọi câu. Kết chuyện, Saviô khẩn khoản xin:
 
– Thưa cha, cha cho con về Tôrinô với.
 
– Được lắm, cha sẵn sàng cho về…Con như tấm vải ở trong tay cha mà!
 
– Thưa cha, cha dùng vải này làm gì?
 
– Cha dùng vải này để may một chiếc áo tuyệt đẹp dâng lên tòa Chúa.
 
– Vậy, thưa cha, cha là thợ may sao!-Saviô vui vẻ lặp lại–Còn con là tấm vải! Cha dùng con! Và, thưa cha, nếu cha muốn, con sẽ là linh mục của Chúa.
 
– Đúng, nhưng trước tiên, cha phải xem con có thể học được không đã. Con hãy cầm lấy cuốn sách đây, học thuôc lòng trang này. Sáng mai, con tới đọc cha nghe thử nhá.
 
Cậu bé nhận lấy cuốn sách và đi về một góc. Sau 8 phút, cậu tới gần cha Don Boscô, đang nói chuyện với cha cậu và thưa một cách đơn sơ:
 
– Thưa cha, nếu cha cho phép, con xin đọc bài.
 
Và cậu bắt đầu đọc, không vấp một chữ, hơn nữa, cậu còn cắt nghĩa những ý nghĩa sâu xa của các câu khó hiểu. Cha Don Boscô vui vẻ nói:
 
– Con đọc bài sớm, còn cha, cha cũng trả lời sớm cho con. Cha sẽ đem con về Tôrinô. Từ giờ này, con là con của cha, nghe chưa Saviô?
 
Không nén nổi niềm vui, Saviô cầm tay cha Don Boscô–theo tục của xứ cậu–hôn đi hôn lại và nói:
 
– Thưa cha, con sẽ ngoan ngoãn. Con xin hứa với cha: không bao giờ con dám làm phiền lòng cha.
 
Thực vậy, trong suốt 3 năm trời, cha Don Boscô không phải mất một lời nào quở phạt Saviô và còn lấy Saviô làm gương cho các bạn của cậu.
 
Thu xếp xong, Saviô trẩy đi Tôrinô. Tới khu phố Valdoccô, nơi cha Don Boscô trú ngụ, Saviô lên thẳn nhà cha. Cậu đã gặp cha ở bàn giấy. Giữa lúc cha con trò chuyện, bổng nhiên đôi mắt Saviô ngừng chập, nhìn thẳng lên tấm bia lớn có ghi câu Thánh Kinh "Đamihi animas, Coetera tolle". Lúc đó, Saviô mới biết đọc tiếng Latin thôi, chưa thể hiểu được ý nghĩa, cậu thành thực hỏi cha:
 
– Thưa cha, câu đó nghĩa là gì?
 
– Câu đó, nghĩa là: "Lạy Chúa, Chúa cho con nhiều linh hồn, còn mọi sự phó thác tất cả nơi Chúa".
 
– Thưa cha con hiểu. Như thế, không phải là người buôn bán vàng bạc, nhưng là người buôn bán linh hồn, phải thế không cha? Trời ơi, cha đi tìm cho con chứ.
 
Và từ đó, Saviô đã làm mọi việc để tu luyện tâm hồn thêm thánh thiện. Dưới ánh sáng mặt trời công chính, Saviô đã trở thành bông huệ nức hương trong vườn của cha Don Boscô.
 
Trong những năm sống bên cha Don Boscô, Saviô đã phó thác nơi cha mọi sự và cha cũng hiểu hết mọi tình trạng tinh thần và thể xác của Saviô. Saviô còn có lòng yêu thích sống gần cha Don Boscô trong giờ chết, cũng như sau khi đã về trời. Trong ngày liệt giường, Saviô mắt đăm chiêu nhìn cha và khẻ thưa: "Lạy cha, từ Thiên cung, con có thể trở lại trần gian được không?" Cha đã âu yếm trả lời: "Ồ, được lắm chứ, nếu Chúa cho phép".
 
Về sau, hình như Saviô đã xin được phép đó ít nhất là hai lần. Cuộc viếng thăm đầu tiên, rất nhanh chóng và không đáng kể, đã xảy ra ngay tại Mônđôniô khoảng một tháng sau khi thánh trẻ qua đời. Lần thứ hai, Saviô về thăm cha Don Boscô tại trường trung học Lanzô gần tỉnh Tôrinô. Lần này câu chuyện của hai thầy trò kéo dài hàng giờ….
 
Chính cha Don Boscô thuật lại đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra trong năm 1876: "Đêm mồng 6 tháng 12, tôi vừa thiu thiu ngủ, bỗng thấy mình như đang ở trên một đỉnh đồi cao sát cạnh một bình nguyên bát ngát, xanh rờn như mặt biển lặng. Phía trước, tôi thấy một khu vườn tráng lệ, đầy hoa thơm cỏ lạ. Cành cây óng ánh như kim cương, lá cây rực rỡ như vàng thiếp. Giữa những đám cây cổ thụ um tùm, nhô lên những dinh thự nguy nga, những lâu đài lộng lẫy. Và đang khi say mê ngắm những ngôi nhà đó, tôi lẩm bẩm: "Chà, giá như tôi được một ngôi nhà như thế cho các con cái tôi thì sung sướng biết bao!"
 
Hồn còn đang ngây ngất trước những cảnh đẹp đó, thì bỗng đâu vang lên khúc nhạc mê ly do muôn ngàn phím tơ hòa nhịp. Tiếp theo là một bài ca vịnh được trình diễn bởi một ca hội đông vô kể với giọng hát du dương, thánh thoát chưa từng nghe thấy nơi dương gian. Đang lúc hồn còn lắng theo tiếng nhạc mê ly, thì kìa một đoàn thiếu niên từ đâu tiến đến gần tôi. Trong đó tôi nhận ra phần đông là học sinh quen biết của tôi, nhưng cũng có những trẻ tôi chưa thấy bao giờ. Thiếu niên dẫn đầu đám rước kỳ lạ ấy chính là Đôminicô Saviô. Khi đám rước chỉ cách tôi chừng mười bước thì tiếng nhạc bỗng ngừng bặt và một mình Saviô tách ra khỏi đoàn tiến sát lại gần tôi. Saviô mặc chiếc aó trắng dài, dát đầy những hạt kim cương óng ánh. Chung quanh lưng thắt một chiếc đai đỏ nạm ngọc. Từ cổ rủ xuống một tràng hoa rực rỡ sáng cả gương mặt xinh tươi. Trên đầu sáng chói một vòng hoa tươi thắm và làn tóc mây chấm phủ đến sát cổ. Những thiếu niên theo sau cũng trang phục tương tự như thế.
 
Đang khi tôi kinh ngạc nhìn trừng trừng, chẳng nói lên được nữa lời, thì bỗng Saviô phá lên cười làm tan bầu không khí trấm lặng: "Trời ơi, cha không còn là cha Don Boscô nữa. Don Boscô trước vốn không sợ chi hết cơ mà! Sao cha có vẻ kinh hãi và chẳng nói chẳng rằng gì vậy?"
 
– Cha biết nói gì–tôi lẩm bẩm–con là Saviô phải không?
 
– Vâng con đây! Thế cha chưa nhận ra con sao?
 
– À…nhưng không biết cha đang ở đâu vậy nhỉ?
 
– Cha đang ở nơi quê hương đầy hạnh phúc.
 
– Vậy ra đây là nơi Chúa thưởng công các kẻ lành?
 
– Không, thưa cha không, đó chỉ là một hình ảnh của Thiên Đàng thực sự đấy thôi!
 
– Cha cứ tưởng đây chính là Thiên Đàng.
 
– Thiên Đàng đẹp lắm, đẹp đến nỗi không ai trên trần gian trông thấy mà không chết ngất đi.
 
– Còn hạnh phúc của con trên Thiên Đàng thế nào?
 
– Tả làm sao được, thưa cha! Phải lên đấy mới hiểu được…chúng ta sống với Chúa nhân từ…Chỉ nói được có thế thôi!
 
Khi đã hoàn hồn lại một chút, tôi mới hỏi Saviô:
 
– Tại sao con lại mặc chiếc áo trắng dài như thế?
 
Saviô không trả lời, nhưng các bạn hữu đứng đằng sau đồng thanh hát vang: "Họ đã giặt chiếc áo dài của họ trong máu Con Chiên". Và tôi hiểu ngay rằng đó là hình ảnh sự trong sạch Saviô. Tôi lại hỏi tiếp: "Tại sao con thắt lưng bằng chiếc đai màu đỏ?" Saviô vẫn im lặng và cả hội lại vang lên: "Họ trinh khiết và Con Chiên đi đâu, họ theo đi đấy". Và tôi hiểu rằng câu đó nhắc lại biết bao những hy sinh mà thánh trẻ của tôi đã trải qua để gìn giữ đức trinh sạch. Tôi lại hỏi tiếp: "Và tất cả những thiếu niên đi sau con là ai?" Vẫn một điệu hát như trên, các thiếu niên trả lời: "Họ sống như những Thiên Thần của Chúa trên trời". Sau cùng tôi hỏi: "Nhưng tại sao con lại dẫn đầu các chúng? Hình như con không phải là người nhiều tuổi nhất mà!" Lần này Saviô lên tiếng: "Không, con nhiều tuổi nhất mà!" Chắc chắn qua câu đó Saviô muốn nói rằng, mình trội vượt anh em chúng bạn trên đường thánh thiện. Và Saviô trả lời tiếp: "Và đây, con là sứ thần Thiên Chúa sai đến cùng cha".
 
Sau khi đã truyện trò khá lâu, Saviô mới trao cho tôi một bó hoa kỳ lạ và nói: "Cha hãy xem kỹ những bông hoa này! Chúng tượng trưng những nhân đức được Chuá ưa thích hơn cả. Cha hãy trao cho các con nhỏ của cha những bông hoa đó, những bông hoa sẽ đem lại hạnh phúc sau này".
 
Nhìn ngắm một hồi lâu, tôi thấy trong bó hoa nhiệm mầu đó có những loại hoa hồng, hoa tím, hoa layơn, vài bông lúa, mấy bông huệ và dăm ba nhánh trường sinh. Tôi bảo Saviô cắt nghĩa từng hoa, Saviô cắt nghĩa minh bạch cho tôi. Tiếp đến Saviô báo cho tôi biết trong năm tới sẽ có 6 học sinh trong trường qua đời và sinh mệnh của Đức Thánh Cha đương thời cũng sắp kết liễu. Sau cùng Saviô trối cho tôi ba tờ giấy, trong đó có ghi tên tất cả những học sinh đang sống trong trường và cho biết tình trạng tâm hồn của mỗi trẻ.
 
Sau cùng, một làn sương mù lan toả chung quanh tôi và thị kiến lạ lùng của tôi biến mất. Đồng thời một tiếng sét nổ vang khiến tôi bàng hoàng tỉnh giấc và nhận thấy mình đang nằm trên giường…
 
Ngày hôm sau, tôi cho gọi mấy học sinh có ghi tên trong những tờ giấy để xem thử ra sao. Tôi nhận thấy rằng giấc mơ của tôi hoàn toàn đúng với sự thật".

SAVIÔ VỚI CHÚA GIÊSU THÁNH THỂ

Với Chúa Giêsu Thánh Thể, Saviô đã nồng nhiệt yêu mến. Và chính Chúa Giêsu Thánh Thể đã ban cho Saviô được nhiều đặc ân.
 
Thực thế, khi Saviô mới 7 tuổi, cậu đã ước ao chịu lễ lần đầu: Trời ơi khó qúa, đúng ra phải là 12 tuổi…Làm thế nào được? Cha sở muốn ban ơn đó cho cậu, nhưng còn dư luận của các cha tiếp cận nữa. Ngài thử bàn với các vị đó, và tất cả đều đồng ý. Thật biết ơn, mọi người đều đồng ý với luật trừ đó.
 
Tới giáp ngày hạnh phúc đó, cậu tới gần lòng mẹ, nét mặt băn khoăn nghĩ ngợi, đôi mắt trong sáng nhìn vào mặt mẹ, đôi môi sẽ sàng bật: "Mẹ ơi, ngày mai con sẽ rước lễ lần đầu. Mẹ tha thứ các lỗi lầm cho con. Con hứa với mẹ, từ này con sẽ ngoan hơn, đến trường học chăm hơn, về nhà con vâng lời chịu khó". Bà mẹ mủi lòng, đôi mắt rướm lệ, rồi ngập ngừng trả lời: "Con nhỏ của mẹ ơi, con hãy yên lòng, mẹ tha cho con tất cả. Con hãy cầu nguyện Chúa cho cha và mẹ nhá". Yên lòng, cậu bé đọc kinh rồi đi ngủ. Nhưng vì hạnh phúc tràn đầy, cậu trằn trọc mãi không ngủ được, chỉ mong chóng tới giờ hạnh phúc.
 
Vừa tảng sáng, cậu đã dậy trước hết. Hôm nay cậu được mặc bộ đồ mới, được đeo băng tay và cha mẹ, họ hàng đã đến Châtcau-neut, nơi cử hành lễ. Dù phải mất hàng giờ để đi trên con đường dài 4 cây số, cậu và gia đình chẳng những đến đầu tiên mà còn là những người đến lúc cửa thánh đường còn khép kín. Theo lệ thường, Saviô lại quỳ ngoài cửa để cầu nguyện.
 
Thánh lễ cử hành, chủ tế từ từ đặt Mình Thánh Chúa vào lòng mỗi trẻ. Tới Saviô, cậu bé mặc toàn bộ trắng, đôi mắt hé mở, tay chắp nghiêm trang, chờ đợi lãnh Mình Thánh lần đầu tiên. Chủ tế từ từ tiến lại và cậu tiếp rước Chúa Giêsu Thánh Thể. Trở lại chỗ cũ, nhưng bây giờ mắt Saviô ngước lên trời, miệng nở nụ cười tươi.
 
Rồi vừa về đến nhà, Saviô đi tìm ngay cuốn sổ vàng kỷ niệm, ghi chép lại niềm hạnh phúc của ngày hôm nay. Bàn tay Saviô run run, và cẩn thận đưa ngọn bút trên trang giấy trắng với những hàng sau: "Đôminicô Saviô đây là những quyết định." Năm 1849, trong dịp chịu lễ lần đầu lúc 7 tuổi.
 
Tôi xưng tội luôn và chịu lễ mọi ngày cha giải tội cho phép;
Tôi muốn thánh hóa mọi ngày lễ;
Bạn thân của tôi là Giêsu và Maria;
Thà chết còn hơn là phạm tội.
 
Những quyết định anh dũng này, Saviô đã tự mình viết, và đã giữ suốt đời. Và cũng chính vì giữ chu toàn nên đã trở nên một vị thánh.
 
Để đẹp lòng Chúa hơn, cậu định mỗi ngày trong tuần có một ý chỉ riêng biệt. Cậu lại ghi trong sổ tay:
 
"Ý chỉ chịu lễ:
 
Chúa nhật: kính Chúa Ba Ngôi
Thứ hai: Cầu cho các ân nhân thiêng liêng hiện còn sống.
Thứ ba: Kính thánh Đôminicô quan thầy và Thiên Thần bản mệnh.
Thứ tư: Cầu cho kẻ có tội trở lại
Thứ năm: Cầu cho các linh hồn nơi luyện hình.
Thứ sáu: Kính nhớ sự thương khó Chúa.
Thứ bảy: Kính dâng Mẹ đồng trinh.
 
Và ngày nào, cậu cũng cố gắng dâng tất cả việc lành về ý chỉ đó.
 
Tâm hồn cậu luôn kết hợp với Chúa, đến nỗi có lần như hồn đã lìa xác để kết hợp với Chúa: một hôm xảy ra sự kiện lạ là không thấy Saviô dùng điểm tâm, vào lớp và tới bữa cũng không thấy. Nhưng sáng sớm hôm sau cậu đã ra khỏi phòng ngủ, đi lên nhà nguyện dự lễ và chịu lễ. Sau lễ, học trò đi xuống cả. Còn một mình Saviô quý lặng lẽ sau bàn thờ –nơi ít người để ý tới, đôi bàn tay nhỏ xanh nhợt che lấy mặt.
 
Tới khi anh em vào lớp học, giáo sư hỏi tới cậu, thì tất cả đều bỡ ngỡ vì không thấy bóng Saviô ở lớp. Trưa, vào nhà cơm, anh em nhớn nhác nhìn cũng chẳng thấy Saviô. Riêng một mình cha Don Boscô đoán được hiện trạng đó và nói: "Không thấy ở sân chơi, lớp học, chắc là còn ở nhà nguyện". Rồi chính cha đi lên nhà nguyện. Thoạt nhìn không thấy ai cả….Đi lại phía sau ca hội, cha thấy Saviô đang đứng yên lặng, tay phải tì lên yên sách, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía nhà tạm. Động lòng, cha Don Boscô gọi: nhưng không một tiếng trả lời. Cha tiến lại, động vào vai….Cậu học trò nhỏ lìa cỏi trời và nhìn thẳng vào mặt cha của mình, với vẻ mặt bỡ ngỡ:
 
– Sao ạ, lễ hết rồi hả cha?
 
– Hết rồi, cha Don Boscô vừa trả lời vừa chỉ, con trông kìa…hai giờ trưa rồi…Đi ăn mau…Và nếu anh em con có hỏi con ở đâu, con trả lời rằng đi làm việc theo ý cha dạy.
 
Một mình chưa đủ, Saviô còn muốn cho hết mọi người phải có lòng tôn kính và yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể. Một buổi sớm kia, đang đi tới trường, giữa đường cậu gặp linh mục đang mang "Mình Thánh" cho kẻ liệt, cậu liền quỳ xuống cunh kính; nhưng trong lúc đó, trước mặt cậu, một quân nhân vẫn đứng yên như bình an vô sự. Làm thế nào cho họ quỳ được? Nói chăng? Lời nói của trẻ vô ích đối với họ. Nhưng nhờ sáng trí và nhờ Chúa chỉ dẫn, Saviô không nói một lời, nhã nhặn rút chiếc khăn tay trải xuống đất trước mặt quân nhân, làm như chiếc thảm nhỏ. Hiểu bài học, quân nhân mỉm cười quỳ xuống. Ông không quỳ lên chiếc khăn trái lại đã quỳ trên bờ cỏ còn đầy bụi sương mai.
 
SAVIÔ VỚI MẸ ĐỒNG TRINH
Nếu Saviô yêu mến Chúa Giêsu, thì với Đức Mẹ Đồng Trinh, cậu cũng yêu mến hết lòng. Cũng như mọi người, cậu biết rằng nếu Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa thì cũng là Mẹ nhân loại. Hàng ngày, Saviô đã đọc lời nguyện này để kính Đức Mẹ: "Lạy Mẹ Maria, con dâng Mẹ trái tim thơ, xin Mẹ nhận con thuộc về Mẹ luôn, Mẹ hãy cho con chết đi còn hơn rơi vào hố tội lỗi". Nhờ lời cầu nguyện này, khi cậu chết, cha Don Boscô đã qủa quyết, chắc cậu sẽ về trời, với tâm hồn thanh sạch từ khi chịu phép rửa tội.
 
Cậu luôn giữ gìn con mắt, nhất là mỗi khi ra ngoài thành, thay vì gián mắt vào các tủ kính cửa hàng hay rạp hát như các cậu khác, Saviô nhìn thẳng về đằng trước và hơi cúi xuống đất. Ai hỏi cậu tại sao thế, cậu trả lời:
 
– Tôi để dành con mắt ngắm Đức Nữ Đồng Trinh trên trời.
 
Mỗi khi vào nhà thờ, sau khi kính bái Chúa Giêsu Thánh Thể, cậu liền đến quỳ trước tượng Đức Mẹ, Tất cả ngày thứ sáu, Saviô đều dâng một giờ chơi để đi đọc kinh với bảy anh em bạn. Cậu không bao giờ quên dâng việc chịu lễ mỗi thứ bảy đầu tháng cho Đức Mẹ. Cậu đã dự định ăn bánh khô và nước lạnh trong các ngày thứ bảy; nhưng cha giải tội không cho phép.
 
Với anh em, cậu đã thúc giục để họ kính mến Đức Mẹ. Cậu thường kể truyện về Đức Mẹ cho anh em nghe, và mời anh em đi lần hạt với mình. Việc đó không phải là dễ. Một lần vào mùa đông, một anh không muốn đi, lấy lý do là lạnh tay. Vị tông đồ dũng cảm đã tìm cách đưa anh bạn đó đi. Saviô nhường đôi găng tay của cậu cho anh bạn, để anh hết lý do và đi với cậu. Lần khác, một anh không đi viện cớ là thiếu áo choàng, cậu lấy chiếc áo choàng của cậu khoác lên vai bạn.
 
Đức Mẹ đã tỏ ra yêu cậu và ban cho cậu những ơn cậu xin. Đây là một câu chuyện mà cô Maria Têrêsa em cậu đã kể lại ngày 12/9/1856 để chứng tỏ lòng yêu đó: