Tiểu Sử Thánh Đaminh Saviô [PII]

  • Ban Lễ Sinh,
  • August 23, 2014
  • admin
  • 501

Nếu Saviô yêu mến Chúa Giêsu, thì với Đức Mẹ Đồng Trinh, cậu cũng yêu mến hết lòng. Cũng như mọi người, cậu biết rằng nếu Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa thì cũng là Mẹ nhân loại.

SAVIÔ VỚI MẸ ĐỒNG TRINH
 
 
Nếu Saviô yêu mến Chúa Giêsu, thì với Đức Mẹ Đồng Trinh, cậu cũng yêu mến hết lòng. Cũng như mọi người, cậu biết rằng nếu Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa thì cũng là Mẹ nhân loại. Hàng ngày, Saviô đã đọc lời nguyện này để kính Đức Mẹ: "Lạy Mẹ Maria, con dâng Mẹ trái tim thơ, xin Mẹ nhận con thuộc về Mẹ luôn, Mẹ hãy cho con chết đi còn hơn rơi vào hố tội lỗi". Nhờ lời cầu nguyện này, khi cậu chết, cha Don Boscô đã qủa quyết, chắc cậu sẽ về trời, với tâm hồn thanh sạch từ khi chịu phép rửa tội.
 
Cậu luôn giữ gìn con mắt, nhất là mỗi khi ra ngoài thành, thay vì gián mắt vào các tủ kính cửa hàng hay rạp hát như các cậu khác, Saviô nhìn thẳng về đằng trước và hơi cúi xuống đất. Ai hỏi cậu tại sao thế, cậu trả lời:
 
– Tôi để dành con mắt ngắm Đức Nữ Đồng Trinh trên trời.
 
Mỗi khi vào nhà thờ, sau khi kính bái Chúa Giêsu Thánh Thể, cậu liền đến quỳ trước tượng Đức Mẹ, Tất cả ngày thứ sáu, Saviô đều dâng một giờ chơi để đi đọc kinh với bảy anh em bạn. Cậu không bao giờ quên dâng việc chịu lễ mỗi thứ bảy đầu tháng cho Đức Mẹ. Cậu đã dự định ăn bánh khô và nước lạnh trong các ngày thứ bảy; nhưng cha giải tội không cho phép.
 
Với anh em, cậu đã thúc giục để họ kính mến Đức Mẹ. Cậu thường kể truyện về Đức Mẹ cho anh em nghe, và mời anh em đi lần hạt với mình. Việc đó không phải là dễ. Một lần vào mùa đông, một anh không muốn đi, lấy lý do là lạnh tay. Vị tông đồ dũng cảm đã tìm cách đưa anh bạn đó đi. Saviô nhường đôi găng tay của cậu cho anh bạn, để anh hết lý do và đi với cậu. Lần khác, một anh không đi viện cớ là thiếu áo choàng, cậu lấy chiếc áo choàng của cậu khoác lên vai bạn.
 
Đức Mẹ đã tỏ ra yêu cậu và ban cho cậu những ơn cậu xin. Đây là một câu chuyện mà cô Maria Têrêsa em cậu đã kể lại ngày 12/9/1856 để chứng tỏ lòng yêu đó:
 
"Mẹ chúng con bệnh nặng. Cha con lại không đi tìm anh con ở Tôrinô, vì không muốn cho anh về. Cũng lúc đó, anh con đã tìm cha Don Boscô và nói:
 
– Nếu đẹp lòng cha, cha cho con nghỉ một bữa?
 
– Được, nhưng con nghỉ để làm gì?
 
– Thưa cha, con về nhà con ạ.
 
– Về làm gì?
 
– Thăm mẹ con bệnh. Đức Nữ Đồng Trinh muốn chữa khỏi bệnhc cho mẹ con.
 
– Ai đưa tin đó? Có ai viết thư cho con à?
 
– Thưa không, nhưng con biết.
 
Cha Don Boscô hiểu ý và không hỏi thêm nữa. Ngài đáp:
 
– Được, con yêu dấu, đi nhé. Đây cha cho tiền đi đường.
 
Và Saviô mau mắn trẩy đi. Giữa đường, anh con gặp cha con đang đi tìm bác sĩ. Cha con hỏi:
 
– Đi đâu đấy, Saviô?
 
– Thưa ba, con về thăm mẹ.
 
– Ai bảo con? Đi ngay sang nhà ông chơi nhá! Mẹ con không thể gặp con ngay bây giờ được.
 
Và không nói gì thêm nữa, cha con vội vã bước đi, Saviô lại được thần lực thúc đẩy cậu đi thẳng về nhà. Khi mẹ con vừa thấy bóng anh Saviô vội hỏi:
 
– Con yêu dấu của mẹ, con đấy à! Đi sang nhà anh em chơi. Mẹ sẽ gọi con sau, bây giờ mẹ đang mệt.
 
Anh con vờ như không nghe thấy gì, cứ tiến lại gần giường, ôm chầm lấy mẹ con, tay siết chặt tay mẹ và nói:
 
– Mẹ ơi, con đi ngay đây, con chỉ muốn ôm mẹ một chút thôi.
 
Và anh con ra khỏi buồng, từ giã nhà, và đi ngay về Tôrinô. Từ khi anh con ra đi, mẹ con cảm thấy dễ chịu. Sự đau đớn như hoàn toàn chạy thoát hết. Lát sau, cha con và bác sĩ tới. Bác sĩ khám cho mẹ con không thấy có dấu chi là bệnh cả. Cha con ngạc nhiên quá. Còn mẹ thì cắt nghĩa việc về thăm của anh con. Mẹ con nói: "Saviô đưa chiếc dây xanh buộc ảnh Đức Mẹ đặt vào cổ tôi". Và sau đó, cha Don Boscô đã cho gia đình chúng con hay: Mẹ con được khỏi là nhờ ảnh Đức Mẹ mà anh con đã đeo ở cổ".
 
Lúc Saviô vào nhập gia đình cha Don Boscô là mùa thu năm 1854. Khi đó đã có nhiều giáo hữu tin việc Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội, nhưng vẫn chưa được Giáo Hội tuyên tín. Đến ngày 8/12 năm đó, Đức Giáo Hoàng Piô IX, họp các Hồng y và Giám mục toàn thế giới, để tuyên bố tín điều: Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội. Niềm hân hoan bao trùm thế giới, nhưng với Saviô nào ai biết được lòng vui mừng của cậu tiến đến độ nào? Trong lòng tràn ngập nỗi hân hoan, cậu chạy đến quỳ trước toà Đức Mẹ để dâng niềm vui và hứa lại lời hứa khi chịu lễ lần đầu.
 
Để ghi nhớ năm tuyên bố tín điều "Vô nhiễm nguyên tội", cậu đã bàn với một số anh em, xin phép lập một nhóm nhỏ gọi là "Đạo binh Mẹ vô nhiễm nguyên tội". Sau nhiều cuộc họp mặt và sau nhiều lần trình bày với cha Don Boscô, "Đạo binh Mẹ vô nhiễm nguyên tội" được thành lập với bản luật gồm 21 mục. Đúng ngày 8/6, Saviô cất cao giọng đọc bản luật nhỏ trước mặt các quân binh tiền phong, đang tề tựu dưới chân bàn thờ Thánh Nữ. Không để chậm một chút, Saviô đã tóm lại 3 điểm chính, dầu những điểm kia vẫn có nhiều ích lợi.
 
Toàn thể quân binh sẽ luôn ngoan ngoãn vâng lời Bề trên.
Luôn luôn làm gương sáng cho anh em bạn.
Cố gắng làm việc thiện với các bạn học xấu
 
Đó là tất cả chương trình hoạt động. Và để khỏi quên lãng, anh em sẽ họp mỗi tuần một lần. Mỗi người sẽ trình việc mình đã làm và nhận xét công việc của anh em đồng đội đã hoạt động. "Đạo binh Mẹ vô nhiễm nguyên tội" đã được cha Don Boscô tín nhiệm và luôn luôn giao công tác hoạt động tinh thần trong anh em. Cha Don Boscô đã xác nhận: "Từ khi 'Đạo binh vô nhiễm nguyên tội' hoạt động, trong trường đã bớt được nhiều anh em ương ngạnh, khô khan xưng tội rước lễ".
 
SAVIÔ BIỆT LY CÕI TRẦN
 
 
Nếu tâm hồn Saviô dũng cảm chừng nào, thì trái tim, thân xác càng yếu mệt và mảnh dẻ chừng ấy: Càng lớn lên, sức khoẻ càng giảm bớt. Cậu đã dần dần phải bỏ chơi với các anh em bạn, hay bị cảm và ho luôn, nhất là khi mùa đông tới. Cha Don Boscô đã để ý và gửi cậu tới bác sĩ. Một hôm, bác sĩ đã phải than phiền với cha là Saviô không thể sống lâu được nữa. Cậu sắp từ biệt cõi trần, để tung cánh bay về Thiên quốc, quê hương vĩnh cửu cậu hằng mong ước bay về. Theo lời bác sĩ, cậu phải nghỉ mọi việc và nằm dưỡng bệnh. Nhưng bệnh mỗi ngày thêm trầm trọng. Cha Don Boscô quyết định ngày 1/3 sẽ gửi cậu về nhà cha mẹ, hy vọng khí hậu thay đổi cậu có thể bình phục được.
 
Biết được ý định của cha Don Boscô, Saviô rất buồn phiền, vì cậu chỉ ước mong chết ở nơi đây, chết trong bàn tay của người cha hiền, chung quanh các bạn thân yêu và chết dưới mái trường đầy kỷ niệm. Nhưng rút cuộc, Saviô vẫn phải vâng lời cha Don Boscô từ giã cha, anh em trong "Đạo binh Mẹ vô nhiễm nguyên tội" và toàn thể anh em để trở về quê dưỡng bệnh. Khung cảnh của làng quê đã hiện ra trước mặt cậu, đầu tiên là một nghĩa trang, cậu đi qua đó mà không dè rằng sau đây 8 ngày sẽ có thêm một mộ mới và chính cậu sẽ nằm trong ngôi mộ đó.
 
Về tới nhà, trong bốn ngày đầu, cậu cảm thấy dễ chịu, Saviô đi tìm những đứa trẻ nhỏ để vui sống với chúng. Đám trẻ này, cậu đã dạy đọc kinh và tập làm dấu thánh giá cho chúng trong mỗi kỳ hè cậu nghỉ ở quê. Chúng còn nhớ những mẩu truyện vui cậu đã kể cho chúng nghe, còn nhớ những hạnh các thánh, gương các vị anh hùng truyền đạo cậu đã đem trình bày để thúc giục chúng.
 
Mỗi ngày lại tỉnh thêm, anh em hàng xóm tới thăm cậu luôn, cậu vui vẻ chuyện trò, đến nỗi không biết mệt. Sau vài hôm, cậu đã không ăn và không ngủ. Bác sĩ luôn luôn ở bên giường, khi chích thuốc, lúc nghe mạch, nhưng vô hiệu. Cậu đã xin cha cậu: "Thưa ba, cho con được gặp thầy thuốc linh hồn. Con muốn xưng tội và rước lễ". Để chìu lòng cậu, người ta đi tìm cha sở. Cha sở tới giải tội và cho cậu rước Mình Thánh Chúa. Sau khi cám ơn, Saviô tràn ngập hạnh phúc, mắt ngước lên trời, miệng khẽ than thở: "Bây giờ, lạy Chúa, bây giờ cho con được thanh bình! Con sắp sửa bước vào một cuộc hành trình, nhưng với Chúa là bạn đường con không sợ chi cả, chết con cũng coi thường".
 
Tron 4 ngày, bác sĩ phải thay 9 toa thuốc, nhưng cuối cùng vẫn phải bó tay. Lòng cha cậu rất phiền muộn, vì biết con yêu dấu chắc sẽ không sống với mình lâu nữa. Sau khi bác sĩ thăm lần cuối cùng, cậu xin phép xức dầu.
 
Ngày 3/8/1857, cha sở Mondoniô tới, nhưng thấy cậu vui vẻ lạ thường. Cha nghĩ cậu tỉnh, cha đọc kinh nào, cậu thưa kinh ấy. Và sau cùng trong khi ban phép lành Đức Thánh Cha cho cậu, cậu thốt lên: "Deo Gratias Tạ ơn, lạy Chúa, con tạ ơn Chúa", rồi nhìn ảnh chuộc tội, cậu quỳ xuống đọc kinh này: "Lạy Chúa, Chúa ban cho con được hạnh phúc, này thân xác và sức lực của con đây. Con dâng cho Chúa cả, vì tất cả của Chúa. Con xin hoàn toàn vâng theo ý Chúa!" Chiều tới, cha sở lại đến thăm Saviô, và cả hai cùng đọc kinh. Sau đó Saviô thưa với cha:
 
– Lạy cha, xin cha ban cho con một kỷ niệm!
 
– Kỷ niệm gì con?
 
– Cái gì có thể làm ích cho con!
 
– Suy niệm những sự thương khó Chúa.
 
– Ồ vâng, sự thương khó Chúa con luôn suy tưởng…Giêsu, Maria, Giuse xin hãy tới thăm con trong giờ hấp hối…".
 
Nhìn Saviô, đôi hàng lệ cha sở từ từ rơi, cha thầm nghĩ: trên chiếc giường nhỏ hèn này, không phải là con trẻ hấp hối, nhưng là một Thiên thần mà ánh sáng Thiên Đàng đã biến đổi nên. Sau khi cha sở đi, cậu thiu thiu ngủ. Được một lát, cậu lại mở đôi mắt, nhìn cha cậu và nói:
 
– Ba ơi, giờ đã đến
 
– Ba đây, con của ba muốn gì?
 
– Thưa ba, ba hãy cầm lấy sách kinh và đọc kinh cầu "Dọn mình chết lành….".
 
Nghe lời đó, bà mẹ Saviô thổn thức lấy đôi bàn tay che mặt và nức nở khóc. Còn cha cậu, tay run run cầm cuốn sách, miệng đọc ngập ngừng, vừa khóc vừa đọc kinh cầu: Dọn mình chết lành. Tới câu: "Khi con tới trước Nhan Thánh Chúa, xin Chúa hãy tiếp nhận con được hát ca chúc tụng Chúa muôn đời" Saviô kêu lên: "Ôi, ôi, đó là điều con ước mong: hát ca tụng Chúa muôn đời".
 
Rồi đôi mắt mở to, cậu than thở câu sau cùng: "Vĩnh biệt! Ba của con ơi, vĩnh biệt! Cha sở còn nói gì với con, nhưng con không nhớ nữa…Ôi, thật cảnh huy hoàng ocn đang được chiêm ngưỡng….". Và trong nụ cười vinh thắng, đôi bàn tay chắp lên ngực, Saviô hơi ngả đầu về một bên như thiu ngủ. Cha cậu tưởng cậu yên nghỉ…nên gấp sách thôi đọc kinh và tới nhìn cậu. Nhưng, ôi, cậu đã không nhìn lại được nữa…Thiên thần nhỏ, bông huệ thơm của ông đã bay về trời. Đồng hồ điểm đúng 10 giờ đêm. Màn đêm buông rũ khắp thôn Mônôniô…Nhưng tin cái chết này như tiếng sét nổ đánh tan bầu khí yên tĩnh. Lập tức, các người lân cận chạy tới chật nhà Saviô. Người hôn tay, kẻ động tới đồ vật của cậu. Họ quỳ xuống, không phải để cầu nguyện cho cậu, nhưng cầu nguyện với cậu, vì tất cả mọi người đều tin tưởng đây là một thánh trẻ vừa từ biệt cõi trần…
 
Hai ngày sau khi qua đời, xác Saviô được mang ra an táng tại nghĩa tran Mondoniô. Mồ của cậu có khác chi mồ của người nghèo khó, một lỗ sâu, vài thước đất và một cây thánh giá bằng gỗ. Nhưng khi chôn táng xong, đám táng đã vãn hồi, người ta còn thấy có người phục xuống nấm mồ của cậu mà hôn như hôn một bảo vật thánh…Cách mấy ngày, có những bệnh nhân cùng những tâm hồn sầu muộn đến khấn trên mộ Saviô, và khi trở về họ đã đạt được như ý nguyện!
 
Ít lâu sau, dân bản xứ và các vùng lân cận tuôn đến mỗi ngày một đông, nên người ta định đem quan tài của Saviô vào trong nhà nguyện của nghĩa địa. Nhà có được do xây cất để tôn kính hai vị tử đạo thời danh: Thánh Fâbinô và Sêbastiô. Đã từ lâu, nhà nguyện này không được dùng tới nữa nên bị rêu phong che phủ và vách tường nhiều chỗ rạn nứt. Người ta liền mở một cuộc quyên tiền giữa các học sinh trường thánh Phanxicô. Số tiền thu được khá nhiều, không những có thể sửa lại nhà mà còn xây thêm được một ngọn tháp với hai quả chuông xinh xắn.
 
Lễ khánh thành nhằm ngày 26/7/1907 nhân dịp kỷ niệm Saviô qua đời được 50 năm. Trên đài kỷ niệm đặt thi hài Thánh trẻ, người ta khắc mấy dòng Kinh Thánh sau đây: "Tôi đã làm việc trong ít ngày, nhưng sự khó nhọc vắn vỏi đó đã đem lại cho tôi một thời an nghỉ lâu dài". Câu ấy có nghĩa: "Đời sống của tôi ngắn ngủi nhưng tôi đã chiếm được một phần thưởng vĩ đại, một hạnh phúc trường sinh".
 
Rồi chính Giáo Hội cũng lên tiếng…Ngày 11-2-1914, tức ngày kỷ niệm Đức Mẹ Vô Nhiễm hiện ra tại Lộ Đức, đơn xin phong thánh cho Đôminicô Saviô được chính thức chấp nhận. Thế là cuộc điều tra để phong thánh cho Saviô bắt đầu tiến hành. Sau một cuộc bất bình giữa dân Mondonicô và phái đoàn Turninô, đúng ngày 27-10-1914, hài cốt Thánh trẻ được mang về Turinô. Nơi đây, di hài của Saviô được đặt trong một quan tài làm bằng gỗ quý và trước sự hiện diện của Đức Tổng Giám mục, bốn vị linh mục khiêng quan tài đó vào đền thờ Đức Mẹ bang trợ do cha Don Boscô xây cất. Trong đền thờ, người ta đã dựng sẵn một đài kỷ niệm huy hoàng rực rỡ. Trên cao là một bức chân dung Đôminicô Saviô đứng trước cha Don Boscô, đang ngước mắt lên trời. Phía dưới là ngôi mồ bằng cẩm thạch chứa đựng di hài Saviô.
 
Rồi từ đó, trên mồ Saviô muôn hoa đua nở, những cánh hoa của đoàn trẻ em dâng kính, tuy đơn sơ nhưng chứa ẩn một lòng thành kính và yêu mến.
 
SAVIÔ LÀM PHÉP
 
 
Tháng 3 năm 1927, hồi đó Albinô lên 7 tuổi, sinh trưởng tại làng Sianê gần thành Naples. Em mắc chứng cảm sốt: nhức đầu, đau bụng rồi sốt rét. Sau mấy ngày chạy chữa không thấy khá hơn, cha mẹ em cho đi mời bác sĩ. Bác sĩ Palmieri nghĩ rằng em bị sưng phổi. Nhưng mấy tuần lễ qua đi, cơn bệnh càng trầm trọng hơn, Albinô thường nói sảng và đôi khi em không nhận ra cha mẹ mình nữa. Bấy giờ bác sĩ lại bảo em sưng màng óc. Nguy hiểm qúa! Cha mẹ em đi mời bác sĩ khác, cũng chẳng hơn gì ông trước: "Bệnh nan y, tôi cũng đành chịu". Ông còn thêm: Có lẽ đêm nay Albinô sẽ chết. Ngồi vào bàn, bác sĩ cấp giấy mai táng. Trao tờ giấy phép cho cha mẹ em, ông còn dặn thêm: "Cấp giấy trước, mai tôi khỏi phải đến". Bác sĩ ra về.
 
Người ta bó tay, nhưng đây là thời giờ chờ đợi của Saviô để chứng tỏ Thiên Chúa là thầy lang cao tay nhất. Mẹ em Albinô như điên cuồng, không lo liệu cách nào khác nữa. Một người bà con có lòng tôn kính Saviô đưa cho bà hai tấm hình thánh trẻ. Bà đặt một tấm lên bàn ở đầu giường trước một ngọn đèn chầu, còn tấm kia, bà đem đặt dưới gối Albinô, rồi bắt đầu tuần 9 ngày. Ồ, lạ quá! Vừa thầm thì được mấy câu kin, con bà thấy dễ chịu. Đêm đó, bệnh sốt rét bớt dần, những cơn ho "móc ruột móc gan" cũng thưa thớt đi. Tờ mờ sáng, Albinô đã bình phục hoàn toàn! Cha mẹ em vô cùng sung sướng và tin đó lập tức được đồn đi khắp thôn làng.
 
Tới trưa, bác sĩ Palmien gặp cậu của Albinô, ông liền hỏi thăm bệnh trạng của Albinô. Ông cậu vui vẻ trả lời: "Thưa bác sĩ, cháu khỏi hẳn rồi" và ông thuật lại cho bác sĩ nghe đầu đuôi câu chuyện. Vẫn bán tín bán nghi, Palmieri đến thẳng nhà Albinô. Tới nhà, bác sĩ vô cùng bỡ ngỡ, vì đã không nhìn thấy một thân xác xanh còm yếu ớt nhưng bệnh nhân tí hon của ông đang nô đùa vui vẻ. Ông liền khám xét Albinô cẩn thận. Mà thật, em bé đã tái sinh! Bác sĩ xin lại giấy phép mai táng. Sau đó, người ta còn khám nghiệm Albinô hai lần nữa vào năm 1931 và 1933 nhưng tuyệt nhiên không còn vết tích của bệnh tật. Về sau, Albinô đã khôn lớn và khỏe mạnh lạ thường.
 
Chữa em Consolationê Adelandtô
 
Công việc xảy ra tại thương khẩu Barcelone trên bờ biển Địa Trung Hải. Chính ở đây, 9 năm sau phép lạ thứ nhất, Saviô đã làm phép lạ thứ hai ngầ 27-3-1936.
 
Thường thường, Chúa Nhật nào các nữ thiếu nhi cũng đến tụ họp nô đùa tại trụ sở Hội bảo trợ Don Boscô ở phố Sepulveda. Đang lúc chạy nhảy, chẳng may Consolationê bị ngã vật về bên trái. Em đứng dậy ngay được, nhưng thấy đau nhói đến nỗi cổ tay không cử động được. Người ta tưởng em bị sai khớp nên đưa em tới nhà ông lang "bóp dẹo". Mỗi lần cử động, Consolationê đau đớn đến nỗi chết ngất đi, dần dần cánh tay sưng múp và tím thâm lại. Vì sốt ruột quá, cha mẹ em lại đưa em tới thầy lang khác lành nghề hơn. Sau khi nắn bóp và băng bó, ông khuyên nên đi mổ vì chẳng những trẹo xương mà còn bị gãy xương.
 
Suốt 19 ngày chạy chữa không thấy vết thương khá hơn, rồi đêm 22 rạng ngày 23, Consolationê mơ một truyện kỳ lạ làm cho em hy vọng: Em gặp một linh mục lạ mặt bảo em rằng: "Hãy làm tuần 9 ngày kính thánh Saviô, cha đoan hứa thứ sáu tuần tới, tay con sẽ cử động như thường, con còn biết chơi dương cầm nữa. Con hãy hứa nghe lờ cha dạy". Consolationê hứa sẽ làm như cha khuyên. Sáng hôm sau, em đem câu chuyện kể lại cho nhà dòng nghe, các chị dòng đem hình các cha để em nhận mặt. Em đã nhìn thấy linh mục gặp trong giấc mộng. Đó chính là Hồng y Caglierô, một trong những học sinh đầu tiên của cha Don Boscô. Ngài đã qua đời rồi. Khi trước, ngài có nhận chức giám tu coi sóc Saviô ở Turinô, ngài còn là một nhạc sĩ nữa.
 
Tuần 9 ngày bắt đầu và người ta nóng lòng chờ đợi ngày thứ sáu, ngày làm phép lạ. Chiều hôm ấy, 27/3, bệnh trạng vẫn như thường, nhưng khoảng 2 giờ sáng, Consolationê thức giấc nhớ ngay tới ngày thứ sáu, em thử cử động, nhưng thấy đau hơn. Khoảng 4 giờ sáng càng đau nhói hơn nữa. Consolationê cầu xinh Thánh trẻ Saviô với một giọng khẩn khoản để Ngài chóng thực hiện điều Đức Hồng Y đã hứa. Bỗng nhiên, em cảm thấy hình như có một sức nặng vô cùng vừa rơi khỏi tay trái em. Em cử động, giơ lên giơ xuống dễ dàng như tay kia. Consolationê bật đèn lên để xem hư thực như thế nào. Ô, lạ quá! Cánh tay em em đã xẹp hẳn xuống và miệng vết thương đã kín lại.
 
Sáng dậy, em đi dự lễ tạ ơn Chúa nhân từ. Sau đó, em gọi điện thoại để đưa tin mừng cho các bà dòng. Ban chiều em chơi dương cầm như Đức Hồng Y đã tiên báo. Hôm ấy mới là ngày thứ năm trong tuần 9 ngày. Cả gia đình hân hoan vui sướng, hết lòng cảm tạ thánh trẻ Saviô.
 
Sinh ngày: 2/4/1842
 
Rửa tội ngày: 2/4/1842
 
Rước lễ lần đầu: Lễ Phục Sinh năm 1849
 
Vào nhà cha Don Boscô: 29/10/1854
 
Qua đời ngày: 9/3/1857
 
Phong Chân Phước: 5/3/1950
 
Phong Hiển Thánh: 12/6/1954
Theo nguồn Internet