Chết không đợi tuổi

Chết không đợi tuổi

Tháng Các Đẳng Linh Hồn - Mar 24/03/2014

Đời người! Có ngày bước vào đời ắt có ngày phải ra đi. Ngày sinh ra có đó nhưng ngày chết không ai biết trước. Chuyện sống chết là của Đấng Tạo Hóa, thụ tạo chỉ vui vẻ sống ngày nào hưởng ngày đó, tùy vào Đấng nhào nặn ra mình thôi!

WGPSG — Đời người! Có ngày bước vào đời ắt có ngày phải ra đi. Ngày sinh ra có đó nhưng ngày chết không ai biết trước. Chuyện sống chết là của Đấng Tạo Hóa, thụ tạo chỉ vui vẻ sống ngày nào hưởng ngày đó, tùy vào Đấng nhào nặn ra mình thôi!

Đứa trẻ con của hai vợ chồng thân quen được sinh ra, lớn lên được 5 tuổi. Bỗng một ngày kia, cháu sốt, nhập viện được vài tuần, rồi ra đi mãi mãi. Gia đình ngậm ngùi xót thương…

Người cha kể lại cho tôi hoàn cảnh bi đát của gia đình anh, đó là chuyện cô con gái 15 tuổi. Bé đang đi học bình thường, bỗng dưng đến ngày kia, bé sốt, cha mẹ đưa bé nhập viện. Sau 2 tuần lễ chống chọi với cơn sốt, bé ra đi vĩnh viễn. Gia đình anh sốc đến cực độ nhưng rồi đúng 1 năm sau, Chúa lại ban cho anh chị một cháu khác, tạm gọi là thay vào nỗi đau, cũng như lấp vào chỗ trống vắng của gia đình.

Bé cháu năm nay vừa bước vào tuổi thần tiên. Vì cha mẹ là nhà giáo, cháu cắm đầu cắm cổ học để mọi người khỏi cười chê. Ham học như thế, có những hôm chẳng nhớ mình đã ăn chưa, đã đến giờ ngủ chưa… Và rồi, những cơn đau đầu ập đến. Bé cứ nghĩ là vì học nhiều nên đau đầu, chẳng có gì đáng ngại, không cần đi khám sức khỏe. Cứ lướt qua, lướt qua, và rồi một ngày kia, đi bác sĩ kiểm tra, kết quả thật đau lòng: bé bị ung thư não!

Với kết quả như vậy, bác sĩ bảo bây giờ không mổ cũng không được và mổ cũng không có khả năng lắm, bởi lẽ chứng bệnh này hết sức đặc biệt. Cách đây vài tuần, bé đã mê man 3 ngày không biết gì nữa. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, cháu bảo mạng sống của cháu giờ chỉ tính tháng tính ngày thôi chứ không còn tính năm nữa!

Buồn đau khi nghe tin dữ ấy nhưng đành chịu, vì ngoài tầm tay của gia đình, của đội ngũ bác sĩ giỏi… Thế là cứ chờ và cứ đợi đến ngày cuối đời của cháu trong đau buồn của phận người.

Mới đây thôi, một vị bác sĩ chuyên môn khá giỏi của một bệnh viện lớn cũng đã ra đi vì chứng ung thư não. Khi phát hiện ra bệnh, vị bác sĩ này nghiên cứu tỉ mỉ và thu thập tất cả các thông tin về bệnh của mình và gửi sang Pháp để nhờ các bác sĩ quen biết hỗ trợ, nhưng vẫn không tìm ra giải pháp nào cho căn bệnh mà vị bác sĩ khá trẻ này đang mang. Sau một thời gian vắn, vị bác sĩ 41 tuổi đời này đã ra đi để lại niềm thương nỗi nhớ cho gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và cả những bệnh nhân mà bác sĩ đã tận tình chăm sóc khi còn sinh thời. Cả bệnh viện gần như tiếc nuối cho một vị bác sĩ vừa giỏi vừa có tấm lòng với những bệnh nhân nghèo…

Có lẽ đây chỉ là vài ba trường hợp mà tôi có dịp tiếp xúc, gặp gỡ, quen biết mà nay đã ra đi hay đang đón chờ cái chết từng ngày.
Thật ra chẳng có gì mới lạ, bởi lẽ sinh tử là chuyện của Đấng Tạo Hóa.

“Tính tuổi thọ trong ngoài bảy chục,
Mạnh giỏi chăng là được tám mươi,
Mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,
Cuộc đời thấm thoát chúng con đã khuất rồi”.

                                                       (Tv 89, 10)

Thánh vịnh 144, câu 4 nhắc ta:

“Ấy con người khác chi hơi thở,
Vùn vụt tuổi đời tựa bóng câu”.

Không chỉ vài đoạn Thánh vịnh như thế này nhắc ta về sự sống, về cái chết của con người nhưng phảng phất và trải dài trong cả Thánh Kinh. Ngay trong những biến cố đời thường, ta vẫn thấy hạn chế của con người trước sự sống. Cái chết đến vào lúc con người không ngờ, vào giờ con người chẳng biết.

Nhìn những biến cố như thế không phải để ta bi quan, chán nản, buông xuôi nhưng để thấy cái phận người hạn hẹp và mong manh của kiếp người. "Hôm nay, người người vui cười, rồi mai đây lệ rơi, đời là giấc điệp qua mau, nuối tiếc chi bóng sầu…" Tâm tình bài hát tiễn đưa nhắc nhớ phận của con người là như vậy.

Khi nhìn về phận người, về sự sống, về sự chết như vậy, ta nhìn lại cái phận người nhỏ bé và mong manh để kịp nhận ra rằng cuộc đời ta hết sức vắn vỏi, và hãy sống thật đẹp với những ngày tháng đang có. Và, trong cái đẹp nhất của đời người vẫn là tình yêu thương, vẫn là lòng mến mà Thiên Chúa đã trao ban và mời gọi. Hãy yêu nhau đi khi còn có cơ hội, để lỡ may cơ hội vụt mất, ta không kịp yêu thương cũng là điều đáng tiếc.

Đâu ai biết mình sẽ sống được bao năm, bao tháng, bao ngày trên cõi đời này, để rồi phải bận lòng và tính toán thiệt hơn. Biết đâu được, ngày hôm nay là ngày cuối cùng của ta trên cõi này thì sao?

 

Lm. Anmai – CSsR