TIN VÀO LỜI

TIN VÀO LỜI

SUY NIỆM - Dec 31/12/2015

          "Từ nguyên thủy đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa ."  Chưa từng có một lời văn nào diễn tả về cuộc nhập thể của Chúa Giêsu một cách hào hùng và trang trọng như thế.  

          Ngay câu đầu tiên của Tin Mừng Gio-an, tác giả đã khẳng định căn tính và nguồn gốc của Logos (Lời): “Lời có lúc khởi đầu, và Lời ở với Thiên Chúa, và Lời là Thiên Chúa.” Kiểu nói “lúc khởi đầu” gợi đến sự khởi đầu tuyệt đối trong sách Sáng thế: “Lúc khởi đầu Thiên Chúa tạo dựng trời và đất.”

          Logos (Lời) trình bày ở Ga 1,1 đã nhập thể, đã đi vào lịch sử nhân loại từ 1, 14a: “Lời đã trở thành người phàm và cư ngụ giữa chúng tôi.” Động từ “trở nên” (đã trở thành) vừa xác định Lời đã đi vào lịch sử, vừa cho biết cách thức hiện diện của Lời: “Lời nên xác phàm (sarx)”. Lời đã trở thành một con người bằng xương bằng thịt. Chiều kích nhập thể được nhấn mạnh bằng từ “sarx” (xác thịt, xác phàm, người phàm).

          Một Thiên Chúa toàn năng đã mặc lấy xác phàm loài người chúng ta.  Ngài là sự sống và là ánh sáng thế gian (Gn 1, 4). Thánh Gioan nói cho ta biết trong và qua Chúa Giêsu, Thiên Chúa mặc khải cho chúng ta về tình yêu của Ngài đối với nhân loại.

          Thế nhưng ở ngay giữa đoạn Thánh Kinh huyền nhiệm đó, chúng ta đọc thấy câu, "Ngài đã đến nhà các gia nhân Người và đã không được đón nhận ." Sau đó, Thánh Gioan lại tiếp, "Chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang Người nhận được bởi Chúa Cha, như của Người Con Một đầy ân sủng và chân lý" (Gn 1, 14).  Ở đây, Thánh Gioan nhấn mạnh về mầu nhiệm tình thương bao la của Thiên Chúa.  Cho dù có bị chối từ, Ngài vẫn đến để trao ban tình thương cho chúng ta. Thánh Gioan đã viết tiếp rằng những ai đón tiếp Ngài thì Ngài ban cho họ được quyền làm con Thiên Chúa.

          Sự hiện diện của Lời Nhập Thể trong thế gian thực hiện lời Đức Chúa hứa qua lời ngôn sứ Isaia trong Cựu Ước: “Này đây người thiếu nữ mang thai, sinh hạ con trai và đặt tên là Emmanuen.”

          Từ nay, sự hiện diện của Lời Nhập Thể là sự hiện diện của Thiên Chúa giữa nhân loại. Cách diễn tả sự hiện diện của Lời Nhập Thể rất đặc biệt: “Người cư ngụ giữa chúng tôi”. Động từ “sống”, “ở”, “cư ngụ”, “cắm lều”.

          Với câu trên, ta thấy ý tưởng được gợi lên: “Người đã cắm lều giữa chúng tôi”. Điều này gợi đến việc dựng Lều Hội Ngộ trong sách Xuất Hành. Đức Chúa phán với ông Môsê: “Vào ngày mồng một tháng giêng, ngươi sẽ dựng Nhà Tạm Lều Hội Ngộ” (Xh 40, 2), dịch sát là “Lều của sự làm chứng”, “Lều chứng ước”. Trong cụm từ này có danh từ “lều" cùng gốc từ với động từ “dựng lều, cắm lều" ở Ga 1, 14.

          Nếu như, trong sách Xuất Hành, lúc thánh hiến Nhà Tạm “Đám mây che phủ Lều Hội Ngộ, và vinh quang Đức Chúa đầy tràn Nhà Tạm” (Xh 40, 34) thì khi Lời Nhập Thể đến với nhân loại, tác giả sách Tin Mừng Gioan khẳng định: “Chúng tôi đã thấy vinh quang của Người, vinh quang bên Cha như là Con Một, đầy tràn ân sủng và sự thật” (Ga 1, 14b).

          Lều Hội Ngộ trong Cựu Ước là nơi gặp gỡ Đức Chúa, là dấu chỉ Đức Chúa ở với dân Người, thì với Logos (Lời) dựng lều giữa nhân loại, Lời Nhập Thể trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Lời Nhập Thể là dấu chỉ cụ thể Thiên Chúa ở với loài người.

          “Vinh quang Đức Chúa đầy tràn Nhà Tạm” (Xh 14, 34b) nay ở lại nơi Lời Nhập Thể. Nói cách khác, Lời Nhập Thể là nơi bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa; và vinh quang của Lời Nhập Thể sẽ tỏ lộ trong suốt Tin Mừng, cũng chính là vinh quang của Thiên Chúa.

          “Lời đã trở thành xác phàm” (1, 14a) là đỉnh cao của lời tựa sách Tin Mừng Gioan, mở đầu một giai đoạn mang tính quyết định trong lịch sử cứu độ. “Lời ở với Thiên Chúa và Lời là Thiên Chúa” trở thành đối tượng của việc “thấy” bằng mắt và “nghe” bằng tai của mọi người. Tuy nhiên, không phải ai cũng thực sự “thấy” và “nghe” Lời Nhập Thể. Vậy làm thế nào để “thấy” và “nghe”.

           Lời Thiên Chúa được đón nhận bằng đức tin, nhờ đó họ trở thành con Thiên Chúa. Tin là một  quyết định cá nhân, một thái độ của ý chí con người. Đối với Tin mừng Gioan, “tin vào/tin vào danh” là thái độ căn bản mà con người phải có đối với Đức Giêsu.

            Theo Ga 3, 18 (x. 1 Ga 5, 13), danh của Ngôi Lời là “Con Một  Thiên Chúa” (x.Ga 1, 14.18). Như thế, chúng ta đón tiếp Ngôi Lời khi nhận biết Người là Con Một  của Thiên Chúa và hoàn toàn tín thác vào Người.

          Người đã ở trong thế gian, nhưng thế gian, tuy vẫn nhờ Người mà hiện hữu, lại không nhận biết Người; tạo thành bị mù lòa và cứ muốn ở trong tình trạng mù lòa khi ở trước Đấng Tạo nên mình.

           Từ ngữ “người nhà” một lần nữa cho thấy thế giới con người là sở hữu của Đấng tạo thành nó, hoặc Israel là dân của Thiên Chúa (x. Tv 135, 4). Người nhà của Người đã muốn đẩy Người ra cửa, chứ không muốn có Người ở với họ. Thế mà không những Người đã tạo thành họ, Người còn xuống để đi tìm họ trong thế giới của họ.

          Tất cả những ai tin vào Ngôi Lời Thiên Chúa thì được ban cho quyền trở nên con Thiên Chúa.

          Tương quan của một người cha với các con có đặc điểm là người cha truyền thông sự sống cho các con và họ sống một dây liên kết riêng tư thân tình. Các con của Thiên Chúa là những người có sự sống phát xuất từ Thiên Chúa và có thể sống hợp nhất với Ngài.

          Sự sống này hoàn toàn khác với sự sống trần gian: trong sự sống này, loại trừ một loạt những nhân tố cho thấy nguồn gốc của sự sống trần gian tự nhiên (Ga 1, 13). Được sinh ra lần nữa bởi Thiên Chúa (x. 3, 3), chúng ta trở thành con của Ngài, chúng ta có sự sống đời đời, được thông dự vào chính sự sống của Ngài. Sự tái sinh này tùy thuộc niềm tin đặt nơi Con Một  Thiên Chúa.

          Xin Chúa thêm ơn cho ta và hơn nữa, xin mở lòng cho ta để ta đón nhận Lời vào trong cuộc đời của ta và để Lời điều khiển cuộc đời của ta.

Tuê Mẫn