Thứ bảy ngày 03.01 Mùa Giáng Sinh
Tin Mừng theo Gioan 1, 29-34.
DANH RẤT THÁNH CHÚA GIÊ-SU: LỜI CHỨNG CỦA CHIÊN THIÊN CHÚA GÁNH TỘI TRẦN GIAN

Kính thưa cộng đoàn Phụng vụ, hôm nay, khi Hội Thánh long trọng kính Danh Rất Thánh Chúa Giê-su, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm không chỉ là một cái tên, mà là một Ngôi Vị, một chương trình cứu độ, và một nguồn năng lực vô song ban tặng cho nhân loại. Danh Giê-su – Yeshua trong tiếng Híp-ri – có nghĩa là “Thiên Chúa Cứu Độ”. Đây không phải là một danh xưng ngẫu nhiên, mà là sự tự mạc khải trọn vẹn của Thiên Chúa cho thế gian qua Con Một Ngài. Danh ấy gói trọn tất cả những gì chúng ta tin, tất cả những gì chúng ta hy vọng, và tất cả những gì chúng ta phải sống.
Tin Mừng chúng ta vừa nghe, trích từ Thánh Gioan, ngay lập tức đưa chúng ta vào trọng tâm của sự mạc khải ấy. Thánh Gioan Tẩy Giả, người tiền hô vĩ đại, đã nhìn thấy Chúa Giê-su tiến lại và thốt lên lời chứng bất hủ: “Đây là Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian.” Lời tuyên bố này là chìa khóa mở ra cánh cửa hiểu biết về ý nghĩa đích thực của Danh Giê-su. Danh ấy chỉ thực sự trở nên Rất Thánh và Quyền Năng khi chúng ta nhận ra rằng Đấng mang Danh ấy chính là Chiên Vô Tội, là Lễ Vật Cứu Chuộc. Chiên Thiên Chúa, Chiên Vượt Qua mới, là hình ảnh của sự hy sinh tột cùng, là sự thay thế hoàn hảo cho mọi hy tế cũ kỹ, là đỉnh cao của lòng thương xót Thiên Chúa đổ tràn trên một thế giới đang chìm đắm trong tội lỗi.
Suốt chiều dài lịch sử cứu độ, người Ít-ra-en đã quen thuộc với việc dâng chiên làm lễ vật chuộc tội, đặc biệt là Chiên Vượt Qua, đã cứu mạng họ trong đêm xuất hành khỏi Ai Cập. Giờ đây, Gioan Tẩy Giả loan báo một Chiên Vượt Qua mới, một hy lễ duy nhất và vĩnh cửu. Khi Người nói “Đấng gánh tội trần gian,” Gioan không chỉ ám chỉ việc tha thứ tội lỗi cá nhân, mà còn là việc cất đi căn nguyên, cái gốc rễ của tội lỗi đang làm băng hoại toàn bộ thế giới và lịch sử nhân loại. Chúa Giê-su, với Danh Thánh của mình, đã mang lấy toàn bộ gánh nặng ấy lên vai, không phải để kết án, mà là để giải thoát chúng ta. Danh Giê-su, vì thế, là biểu tượng của sự Hoán Cải và sự Tái Sinh.
Sức mạnh của Danh Thánh Giê-su nằm ở sự khiêm nhường và sự tự hiến của Đấng mang Danh ấy. Thánh Phao-lô đã khẳng định trong thư Phi-líp-phê: “Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người và tặng ban Danh hiệu trổi vượt trên mọi danh hiệu. Để khi nghe Danh Giê-su, mọi loài trên trời dưới đất và trong âm phủ phải quỳ gối bái phục.” Sự siêu tôn này là kết quả trực tiếp của sự tự hạ, sự tuân phục cho đến chết trên thập giá. Nếu Chúa Giê-su không chấp nhận thân phận Chiên Con, không chấp nhận gánh tội, Danh Ngài sẽ không có sức mạnh cứu độ như thế. Do đó, mỗi lần chúng ta kêu cầu Danh Thánh Giê-su, chúng ta không chỉ gọi tên Đấng Quyền Năng, mà còn tuyên xưng niềm tin vào Con Chiên đã bị sát tế vì chúng ta.
Hãy trở lại với lời chứng của Gioan: “Tôi đã thấy Thần Khí như chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người.” Sự kiện Chúa Thánh Thần ngự xuống xác nhận căn tính Thiên Chúa của Đức Giê-su. Gioan làm chứng rằng Danh Giê-su không phải là tên của một ngôn sứ đơn thuần, mà là tên của Đấng được xức dầu, Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa. Chỉ có Chiên Thiên Chúa, Đấng được Thánh Thần bao phủ, mới có thẩm quyền và khả năng gánh vác được tội lỗi của toàn thể nhân loại. Danh Giê-su vì thế, là danh được phong ấn bởi Ba Ngôi Thiên Chúa, là cầu nối vĩnh cửu giữa Trời và Đất.
Tuy nhiên, lời chứng của Gioan còn mang một ý nghĩa sâu xa hơn về sự nhận biết và khiêm nhường. Gioan tuyên bố: “Tôi đã không biết Người, nhưng sở dĩ tôi đến làm phép rửa trong nước là để Người được tỏ mình ra với dân Ít-ra-en.” Gioan, dù là họ hàng, dù đã được chuẩn bị từ trong lòng mẹ, vẫn cần một dấu chỉ của Thánh Thần để nhận ra Người. Điều này dạy chúng ta bài học rằng, để thực sự nhận ra quyền năng của Danh Giê-su, chúng ta cần một sự can thiệp từ Thiên Chúa, một sự soi sáng của Thánh Thần, chứ không chỉ dựa vào lý trí hay kiến thức trần thế. Danh Giê-su không phải là một công thức ma thuật, mà là một mối tương quan cá vị được khai mở nhờ ân sủng.
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường xuyên đối diện với những cám dỗ và những thách thức lớn lao đến từ thế gian, từ ma quỷ và từ chính bản thân mình. Chúng ta có thể cảm thấy bất lực, sợ hãi, hoặc chán nản trước gánh nặng của cuộc đời. Chính lúc này, Danh Giê-su trở thành nơi nương ẩn, thành chiếc neo vững chắc cho tâm hồn chúng ta. Các Giáo phụ và các Thánh Tông đồ đã luôn dạy rằng, việc kêu cầu Danh Thánh Giê-su với lòng tin là vũ khí mạnh mẽ nhất chống lại mọi thế lực của sự dữ. Danh ấy đốt cháy sự kiêu căng, xua tan bóng tối và mang lại bình an.
Khi chúng ta lặp đi lặp lại lời cầu nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội” (Kinh Nguyện Giê-su), chúng ta đang thực hành một hình thức chiêm niệm sâu sắc, đưa Danh Thánh thâm nhập vào hơi thở, vào nhịp đập của trái tim. Đây là cách để Danh Giê-su trở thành trung tâm của đời sống nội tâm, giúp chúng ta luôn ý thức về sự hiện diện đầy yêu thương và cứu độ của Người. Danh ấy biến đổi chúng ta từ bên trong, từ từ tái tạo hình ảnh Thiên Chúa nơi mỗi người chúng ta.
Danh Giê-su cũng là Danh của sự Hiệp Nhất. Chúa Giê-su là Đấng đã “hòa giải mọi sự với Người, nhờ Máu Người đổ ra trên thập giá” (Colossê 1:20). Trong một thế giới đầy chia rẽ, xung đột và kỳ thị, việc kêu cầu Danh Giê-su nhắc nhở chúng ta rằng tất cả nhân loại đều là những người con được cứu chuộc bởi cùng một Chiên Thiên Chúa. Danh ấy vượt qua mọi rào cản về chủng tộc, quốc gia, hay ngôn ngữ, kết nối chúng ta trong cùng một gia đình đức tin. Vì thế, việc tôn kính Danh Giê-su là việc xây dựng hòa bình và sự cảm thông.
Thánh Gioan Tẩy Giả đã nói: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi.” Đây không chỉ là lời của một người tiền hô, mà còn là lời mời gọi cho mọi Ki-tô hữu: chúng ta phải để Danh Giê-su được tôn vinh, còn danh tiếng cá nhân của chúng ta thì phải lu mờ đi. Sự tự hiến của chúng ta, sự phục vụ khiêm tốn của chúng ta, tất cả phải nhằm mục đích làm nổi bật Danh Giê-su giữa đời. Nếu chúng ta dùng danh tiếng, tài năng, hay thành công của mình để tìm kiếm vinh quang cho bản thân, chúng ta đang đi ngược lại tinh thần của Chiên Thiên Chúa. Ngược lại, nếu chúng ta làm mọi việc nhân Danh Giê-su, ngay cả những việc nhỏ bé nhất, chúng ta đang dự phần vào sứ mệnh cứu độ của Người.
Chúng ta phải đặc biệt suy ngẫm về cụm từ “Đấng gánh tội trần gian.” Tội lỗi không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực tại đau đớn, hiện diện trong sự ích kỷ, trong sự thiếu lòng thương xót, trong sự vô tâm với người nghèo và người đau khổ. Chúa Giê-su gánh tội lỗi ấy bằng cách chấp nhận nỗi đau, sự cô đơn và cái chết. Khi chúng ta kêu cầu Danh Giê-su, chúng ta không chỉ xin Người tha thứ, mà còn xin Người ban cho chúng ta sức mạnh để chống lại tội lỗi, để trở nên đồng hình đồng dạng với Người trong sự hy sinh. Danh Giê-su là Danh thánh hóa, vì Người đã dùng cái chết để tiêu diệt sự chết và dùng Danh ấy để biến đổi sự sống của chúng ta.
Trong đời sống cá nhân, việc tôn kính Danh Rất Thánh Chúa Giê-su cần được thể hiện qua những hành động cụ thể.
Thứ nhất, là sự tôn kính trong lời nói: Chúng ta phải tránh thốt ra Danh Giê-su một cách vô cớ, thiếu tôn trọng, hoặc trong những lời thề thốt hời hợt. Lời nói của chúng ta phải luôn là lời chúc tụng, lời cầu nguyện, và lời làm chứng về tình yêu của Người.
Thứ hai, là sự can đảm trong hành động: Chúng ta phải sẵn sàng bảo vệ đức tin và Danh Giê-su trong mọi môi trường, ngay cả khi điều đó đi ngược lại với trào lưu của thế giới.
Thứ ba, là lòng yêu mến Chiên Thiên Chúa: Chúng ta phải luôn hướng về Bí Tích Thánh Thể, nơi Chiên Thiên Chúa hiện diện thực sự để làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng ta.
Danh Giê-su là Danh Tình Yêu. Nó không phải là một danh hiệu khắc nghiệt hay xa cách, mà là một danh hiệu gần gũi, được đặt cho Hài Nhi Bê-lem, được kêu lên bởi những người bệnh tật và nghèo khổ, và được thì thầm trên môi của kẻ trộm lành trên thập giá. Danh ấy nói với chúng ta về một Thiên Chúa sẵn lòng đến gần, một Thiên Chúa nhập thể, một Thiên Chúa chết cho chúng ta. Hãy để Danh ấy trở thành bài ca thường xuyên của đời ta, thành lời cầu nguyện tự nhiên nhất, thành hơi thở của linh hồn chúng ta.
Hội Thánh đã dành riêng ngày hôm nay để tôn kính Danh Rất Thánh ấy, nhắc nhở chúng ta về kho tàng vô giá mà chúng ta đang sở hữu. Hãy suy ngẫm về lịch sử thiêng liêng của Danh này, đã soi sáng biết bao thế hệ thánh nhân, đã chữa lành biết bao vết thương thể xác và tinh thần, và đã làm rung chuyển biết bao tâm hồn chai đá. Từ thời các tông đồ, những phép lạ đã được thực hiện “nhân Danh Giê-su Ki-tô người Na-da-rét.” Ngày nay, dù chúng ta không luôn chứng kiến những phép lạ hiển nhiên bên ngoài, nhưng Danh Giê-su vẫn tiếp tục thực hiện những phép lạ lớn lao nhất: phép lạ của sự tha thứ, phép lạ của sự bình an nội tâm, và phép lạ của sự kiên trì trong đau khổ.
Tôn kính Danh Giê-su cũng có nghĩa là chúng ta phải sống với ý thức trách nhiệm. Chiên Thiên Chúa đã gánh tội trần gian. Điều đó không có nghĩa là chúng ta được phép tiếp tục sống trong tội lỗi, mà là chúng ta được trao cho cơ hội để sống một cuộc đời mới, một cuộc đời được Danh Giê-su thánh hiến. Mỗi người chúng ta, sau khi được rửa tội nhân Danh Chúa, đã trở thành một phần tử của Thân Thể Chúa Ki-tô, mang trong mình ấn tín của Danh Thánh. Cuộc đời chúng ta, vì thế, phải là một tấm gương phản chiếu ánh sáng và quyền năng của Danh Giê-su cho những người xung quanh.
Chúng ta hãy cầu nguyện để mỗi lời chúng ta thốt ra, mỗi việc chúng ta làm, đều được thực hiện dưới sự bảo trợ và nhân Danh Giê-su. Hãy cầu nguyện để Danh Rất Thánh ấy không chỉ nằm trên môi miệng, mà còn ăn sâu vào trong ý nghĩ, trong khát vọng, và trong tình yêu của chúng ta. Mỗi lần chúng ta đối diện với thử thách, với sự lo lắng, hay với nỗi sợ hãi, hãy lặp đi lặp lại trong thinh lặng và tin tưởng: “Giê-su, Giê-su, Giê-su.” Danh ấy là lời cầu nguyện tột cùng, là sự bảo đảm về sự chiến thắng, là tiếng gọi của tình yêu vĩnh cửu.
Danh Giê-su, như Thánh Phao-lô nói, là Danh mà tất cả mọi danh hiệu trên trời, dưới đất và trong âm phủ đều phải quỳ gối. Hãy sống xứng đáng với đặc ân được kêu cầu và mang Danh ấy. Hãy làm cho Danh Giê-su trở thành trọng tâm của gia đình, của giáo xứ, và của công việc của chúng ta. Danh Giê-su chính là Cứu Rỗi, là Niềm Hy Vọng, là Tình Yêu. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
