Thứ Năm Tuần II TN : CON ĐƯỜNG THEO CHÚA GIÊSU

Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày - Jan 21/01/2026

Thứ Năm Tuần II Thường Niên

Tin Mừng theo Mác-cô 3, 7-12

ĐÁM ĐÔNG KÉO ĐẾN, CHIẾC THUYỀN NHỎ CẦN KỀ, VÀ SỰ IM LẶNG BUỘC PHẢI GIỮ: NHỮNG BÀI HỌC SÂU SẮC TỪ KHỞI ĐẦU SỨ VỤ CÔNG KHAI CỦA ĐỨC GIÊ-SU BÊN BỜ BIỂN HỒ GA-LI-LÊ

 

Anh chị em thân mến, đoạn Tin Mừng hôm nay, dù ngắn gọn, lại phác họa một bức tranh sống động và đầy kịch tính về sứ vụ của Đức Giê-su ở giai đoạn đầu. Hình ảnh một vị Thầy bị đám đông bao vây, bị sức ép của hàng ngàn con người khao khát chữa lành đè nặng, đã mở ra cho chúng ta những suy tư sâu sắc về bản chất của ơn gọi và hành trình theo Chúa Ki-tô. Đức Giê-su không chỉ là một nhà tiên tri hay một thầy thuốc; Người là trung tâm của một sự kiện cứu độ đang bùng nổ, một sự kiện kéo theo những hệ lụy phức tạp về cả mặt xã hội, vật chất và tâm linh.

Đầu tiên, chúng ta thấy một sự bùng nổ về mặt địa lý. Đám đông không chỉ đến từ Ga-li-lê, nơi Người rao giảng chính, mà còn từ Giu-đê, Giê-ru-sa-lem, I-đu-mê, vùng bên kia sông Gio-đan, thậm chí từ các thành phố ngoại giáo như Tia và Si-đôn. Đây không chỉ là một danh sách địa danh, mà là một bản đồ minh họa cho sự lan tỏa không biên giới của ân sủng. Đức Giê-su, Vị Thiên Chúa nhập thể, đã phá vỡ mọi rào cản tôn giáo, dân tộc và văn hóa. Người được tìm kiếm bởi tất cả mọi người—người Do Thái ngoan đạo từ Giê-ru-sa-lem, người Sa-ma-ri từ bên kia sông Gio-đan, và cả người ngoại giáo từ bờ biển. Điều này cho thấy Lòng Thương Xót của Thiên Chúa không bị giới hạn bởi bất kỳ định kiến hay lề luật nào do con người đặt ra.

Lý do họ đến là “vì đã nghe biết những điều Người làm.” Đám đông này là những người bị bóp nghẹt bởi bệnh tật, bị loại trừ bởi xã hội, và bị thất vọng bởi các nhà lãnh đạo tôn giáo. Họ tìm kiếm một điều gì đó vượt ra ngoài khả năng của con người. Họ không tìm kiếm triết lý suông, mà tìm kiếm sự giải thoát cụ thể: một sự chạm, một phép lạ, một sự chữa lành. Sự khao khát này—sự khao khát được chạm vào Thiên Chúa để được sống lại—là một động lực cơ bản của đức tin.

Thánh sử Mác-cô ghi lại một chi tiết đầy kịch tính: Đức Giê-su phải bảo các môn đệ đưa “một chiếc thuyền nhỏ luôn túc trực ở gần, phòng khi dân chúng chen lấn.” Hình ảnh này nói lên điều gì? Nó nói lên cường độ của nhu cầu nhân loại. Lòng thương xót của Người lớn đến mức nó tạo ra một lực hút vật lý, đe dọa làm Người ngạt thở. Chiếc thuyền nhỏ không phải là phương tiện để Người trốn chạy, mà là một phương tiện chiến lược, một “sân ga nổi” giúp Người tạo khoảng cách vừa đủ để rao giảng và chữa lành mà không bị sức ép vật lý của đám đông làm tê liệt.

Chiếc thuyền, trong truyền thống Ki-tô giáo, thường được coi là biểu tượng của Hội Thánh. Hội Thánh, như chiếc thuyền của Đức Ki-tô, là nơi các môn đệ và Người cùng nhau thực hiện sứ mạng giữa một thế giới đầy sóng gió và nhu cầu. Nó giúp Người giữ được sự tập trung và sự linh hoạt. Nó nhắc nhở chúng ta rằng ngay cả trong sứ vụ, chúng ta cũng cần có giới hạn, cần có một nơi “túc trực ở gần” để tái tạo năng lượng và bảo vệ bản thân khỏi sự hỗn loạn của thế gian, để rồi có thể tiếp tục phục vụ hiệu quả hơn.

“Ai nấy bị bệnh tật gì cũng cố chen lấn để được chạm vào Người.” Đây là đỉnh điểm của niềm tin tuyệt vọng và vinh quang. Nó gợi nhớ đến người phụ nữ bị băng huyết, người đã tin rằng chỉ cần chạm vào gấu áo Người cũng đủ. Đây là đức tin không cần lời nói, không cần giáo lý dài dòng, chỉ cần một hành động dấn thân vật lý. Trong thời đại của chúng ta, chúng ta thường tìm kiếm Chúa qua những trải nghiệm tâm linh phức tạp hay những suy tư thần học uyên thâm. Nhưng đoạn Tin Mừng này thách thức chúng ta trở về với sự đơn sơ: Liệu chúng ta có đủ can đảm để “chen lấn” qua những nghi ngờ, qua sự hời hợt và sự sợ hãi của mình để chạm vào Đức Ki-tô trong Bí Tích Thánh Thể, trong Lời Chúa, hay trong khuôn mặt của người nghèo khổ?

Sự chữa lành của Đức Giê-su là toàn diện. Người chữa lành thân xác nhưng cũng giải phóng tâm hồn. Nhưng điều đáng chú ý nhất lại đến từ sự nhận diện của các “thần ô uế.” Chúng, những kẻ thù nghịch, lại là những sinh vật đầu tiên và duy nhất trong Tin Mừng này xưng nhận danh tính thật của Người: “Ông là Con Thiên Chúa!” Thật là một nghịch lý sâu sắc: những người bệnh, những người khao khát, chỉ thấy một Đấng chữa lành vĩ đại, trong khi những kẻ đại diện cho sự dữ lại nhận ra bản chất thần linh của Người.

Điều này dạy chúng ta về sự khác biệt giữa kiến thức và đức tin. Ma quỷ có kiến thức hoàn hảo về danh tính của Đức Giê-su, nhưng chúng không có đức tin, không có lòng yêu mến. Sự nhận biết của chúng là một sự run sợ và một sự kháng cự. Trong khi đó, con người thường nhận biết Đức Giê-su qua hành động, qua kinh nghiệm được yêu thương và chữa lành, và từ đó, đức tin được sinh ra. Đối với chúng ta, điều quan trọng không phải là chỉ biết Đức Giê-su là ai, mà là tin tưởng, yêu mến và đi theo Người.

Và rồi, xuất hiện cái mà các nhà thần học gọi là “Mầu Nhiệm Mê-si-a được giữ kín.” Đức Giê-su “nghiêm giọng truyền cho chúng đừng tiết lộ về Người.” Tại sao Đấng Cứu Thế lại muốn giữ kín danh tính của mình?

Có nhiều lý do sâu xa. Thứ nhất, Người không muốn bị hiểu lầm là một lãnh tụ chính trị hay quân sự, người mà dân chúng đang khao khát. Nếu các thần ô uế hô to Người là Con Thiên Chúa, dân chúng có thể hiểu lầm đây là lúc để nổi dậy chống lại đế quốc Rô-ma. Sứ mạng của Đức Giê-su không phải là thiết lập một vương quốc trần thế bằng bạo lực hay quyền lực, mà là thiết lập Nước Trời bằng con đường đau khổ, phục vụ và Thập Giá.

Thứ hai, danh tính “Con Thiên Chúa” cần phải được tỏ lộ vào đúng thời điểm và theo đúng cách thức của Thiên Chúa. Sự tỏ lộ trọn vẹn sẽ chỉ xảy ra khi Người hoàn tất cuộc Vượt Qua của mình: qua cái chết và sự sống lại. Trước đó, mọi lời xưng tụng, kể cả từ ma quỷ, đều có nguy cơ bị làm cho sai lệch, bị nhiễm sự hiểu biết sai lầm của con người về quyền năng và vinh quang. Đức Giê-su muốn cho thấy quyền năng của Người qua hành động cứu độ âm thầm hơn là qua sự phô trương ồn ào.

Bài học về sự im lặng này cực kỳ quan trọng đối với những người làm mục vụ và tất cả các tín hữu. Trong một thế giới ồn ào và háo danh, chúng ta thường khao khát “tiết lộ” về Chúa bằng những lời hoa mỹ, bằng những thành tích hoành tráng. Nhưng Đức Giê-su dạy chúng ta rằng đôi khi, sự im lặng lại là cách rao giảng hùng hồn nhất. Im lặng để hành động của chúng ta nói lên sự thật, im lặng để người khác không bị phân tâm bởi vẻ bề ngoài, và im lặng để chính Thiên Chúa có thể lên tiếng. Sứ vụ đích thực thường diễn ra trong sự khiêm tốn và kín đáo.

Sự chen lấn của đám đông và mệnh lệnh về chiếc thuyền nhỏ cũng mang lại một bài học quản trị. Nhu cầu thì vô tận, nhưng nguồn lực (sức lực, thời gian, sự tập trung) của người làm mục vụ lại có giới hạn. Đức Giê-su, ngay cả trong thần tính của mình, vẫn phải quản lý sứ vụ một cách khôn ngoan. Người phải ưu tiên, phải giữ khoảng cách để bảo vệ mình khỏi sự kiệt sức. Điều này là một lời nhắc nhở quan trọng cho chúng ta, những người thường cố gắng làm quá nhiều việc và cuối cùng là không làm được việc gì đến nơi đến chốn. Chúng ta phải học cách rút lui về “chiếc thuyền nhỏ” của mình—không gian riêng tư với Chúa, thời gian cầu nguyện, sự nghỉ ngơi cần thiết—để có thể phục vụ với năng lượng dồi dào và lòng nhân ái đích thực.

Mặt khác, hình ảnh đám đông đang chen lấn để “chạm vào Người” cũng thách thức sự tiện nghi và an toàn của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có nguy cơ biến việc thờ phượng thành một hoạt động thụ động, ngồi từ xa quan sát và chờ đợi ơn Chúa đến với mình. Tin Mừng đòi hỏi một sự chủ động, một sự dấn thân. Đức tin là sự “chen lấn” vượt qua sự lười biếng, vượt qua sự sợ hãi bị phán xét, và vượt qua những cám dỗ vật chất để tìm kiếm Đấng duy nhất có thể chữa lành.

Hành trình đức tin của mỗi chúng ta cũng là một sự tổng hòa của những yếu tố này. Đôi khi chúng ta là đám đông chen lấn, khao khát được chữa lành, muốn thấy phép lạ rõ ràng. Đôi khi chúng ta là các môn đệ trên chiếc thuyền nhỏ, được kêu gọi phục vụ Người nhưng cũng cần được bảo vệ và huấn luyện. Và trong những khoảnh khắc sâu thẳm của cầu nguyện, chúng ta được mời gọi lắng nghe sự thật từ “các thần ô uế” trong lòng mình—những thế lực đang chống đối, nhưng lại buộc phải nhận ra Đức Giê-su là Con Thiên Chúa.

Mầu Nhiệm Mê-si-a được giữ kín nhắc nhở chúng ta rằng cuộc đời Ki-tô hữu không phải là một cuộc trình diễn. Không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải lên tiếng hùng hồn về niềm tin của mình. Điều quan trọng là chúng ta sống trọn vẹn tình yêu và công lý của Tin Mừng, để cho ánh sáng của Chúa Ki-tô chiếu tỏa qua những hành động bác ái và sự hy sinh âm thầm của chúng ta. Chúng ta rao giảng về Con Thiên Chúa bằng sự phục vụ, bằng sự tha thứ, và bằng chính cuộc sống được biến đổi của mình.

Bài giảng Tin Mừng hôm nay, diễn ra vào Thứ Năm Tuần Thường Niên, mời gọi chúng ta xét lại mối quan hệ của mình với Đức Giê-su. Liệu chúng ta có đủ lòng nhiệt thành để vượt qua mọi rào cản và “chen lấn” đến gần Người không? Liệu chúng ta có biết rút lui về “chiếc thuyền nhỏ” để lắng nghe lời Người trong thinh lặng và cầu nguyện không? Và liệu chúng ta có đủ khiêm tốn để tuân theo mệnh lệnh của Người, sống một đời sống đức tin kín đáo nhưng đầy sức mạnh, để vinh quang của Thiên Chúa được tỏ lộ qua chính sự yếu đuối và sự im lặng của chúng ta?

Xin Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã nhân từ đến với tất cả mọi người từ mọi miền đất, ban cho chúng ta lòng khao khát không ngừng tìm kiếm Người, đức tin bền bỉ để chạm vào Người, và sự khôn ngoan để sống Mầu Nhiệm Mê-si-a trong sự khiêm tốn và phục vụ. Amen.

Lm. Anmai, CSsR