2 Sm 7, 4-17; Mc 4, 1-20
Trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn về người gieo giống để khuyến cáo: không phải chỉ nghe thôi là đủ, mà còn phải "nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả." Ngài cũng vạch cho thấy những trở ngại khiến cho việc nghe Lời Chúa không sinh kết quả, đó là:
Bị Satan phá (hạt rơi bên vệ đường); Tính nông nổi nhất thời, không kiên trì thực hiện Lời Chúa trong lúc gian nan hay bị ngược đãi (hạt rơi trên đá sỏi); những lo lắng sự đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác (hạt rơi trong bụi gai).
Khi đi vào phân tích, ta thấy Trang Tin Mừng này gồm có hai phần: một phần ghi lại lời Chúa Giêsu giảng, một phần gồm sự giải thích của thánh Máccô sau này cho phù hợp với hiện trạng cua Hội Thánh. Phần nhất chấm dứt ở câu: "Ai có tai nghe thì hãy nghe".
Chúa Giêsu giới thiệu một người gieo giống lạ thường, bởi vì tuy hạt giống có thể hiếm và đắt, vậy mà ông ta cứ gieo thoải mái, không cần biết đất tốt hay xấu và hạt rơi vào chỗ nào.
Chúa Giêsu có ý mạc khải Thiên Chúa là Đấng rộng rãi, Ngài gieo lời Ngài cho mọi người, không phân biệt ai, không cần biết lời Ngài được đón nhận ra sao và có thể sinh hoa kết quả hay không; Ngài là Đấng yêu thương và chỉ biết yêu thương mà thôi.
Sự kiện Thiên Chúa yêu thương như thế tạo ra hai phản ứng: có những người như Biệt Phái, luật sĩ luôn đề cao công đức, đề cao việc giữ luật, sẽ không chấp nhận một Thiên Chúa yêu vô điều kiện, không đòi nơi con người một dấu gì làm bằng chứng cho lòng mến.
Về hạng người này, Chúa Giêsu bảo: "Họ nghe mà không hiểu, nhìn mà không thấy".
Và phản ứng thứ hai là nhiều người sẽ tự nhủ: Thiên Chúa yêu vô điều kiện, thế nào mình cũng được cứu rỗi, bởi đó cứ sống buông thả. Thánh Máccô viết phần giải thích dụ ngôn là để cảnh cáo thứ luận điệu ấy. Ngài muốn nói rõ rằng: quả là Thiên Chúa rộng rãi và yêu vô điều kiện, nhưng ta phải coi chừng cách đón nhận lời Chúa và tình thương của Chúa, phải coi chừng kẻo trở thành kẻ nghe hời hợt, hoặc dễ thay đổi khi gặp thử thách, hoặc quá lo lắng việc đời khiến lời Chúa không sinh hoa kết quả được.
Và ngược lại, mỗi người phải biết trở thành mảnh đất tốt cho lời Chúa, bằng thái độ chân thành đón nhận, suy gẫm và làm phát triển lời Chúa.
Có lẽ đa số chúng ta thuộc loại đất có gai, Lời Chúa gieo vào bị làm chết ngạt bởi "những lo lắng việc đời, bả vinh hoa phú quý cùng những đam mê khác." Thực vậy, kinh nghiệm cho thấy khi nào ta có được sự "thinh lặng nội tâm" thì Lời Chúa dễ thấm nhập tâm hồn ta hơn. Ngược lại khi tâm hồn bị giao động bởi những thứ kể trên thì Lời Chúa vừa vào tai bên này đã lọt ra khỏi tai bên kia.
"Những người được gieo vào đất tốt, đó là những người nghe lời và đón nhận, rồi sinh hoa kết quả, kẻ thì ba mươi, kẻ thì sáu mươi, kẻ thì một trăm": "nghe" là một việc tương đối thụ động, việc của đôi tai; "đón nhận" là việc chủ động, việc của con tim; và "sinh hoa kết quả" càng chủ động hơn nữa, đó là việc của ý chí và của nhiều cố gắng.
Thực ra, ta thường lắng nghe và nghĩ đến nhiều sự, thậm chí cả những điều không đáng nghe, nhưng lại bỏ ngoài tai những lời ban sự sống, hoặc có nghe Lời Chúa thì cũng chẳng hiểu, chẳng khám phá được ý Người, bởi ít hồi tâm cầu nguyện hay để tâm học hỏi. Và, ta lại xin Chúa thêm ơn cho ta để mỗi người chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa, suy niệm và nhất là mang Lời ra thực hiện trong cuộc sống.
