Chúa Giêsu cùng các môn đệ xuống thuyền đi tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi sau một ngày bận rộn với công việc rao giảng và cứu chữa. Mong được gặp Chúa, đám đông dân chúng vội vã đi bộ dọc theo bờ biền hồ Galilê (Bétsaiđa). Họ phải vòng qua bờ bên kia để đón gặp Chúa.
Gần Bétsaiđa, là nơi thượng lưu của sông Giôđan, có một chỗ nước cạn và một cánh đồng nhỏ với nhiều thảm cỏ xanh rì. Đây chính là nơi mà phép lạ hóa bánh ra nhiều đã xảy ra.
Đám đông dân chúng bắt đầu xuất hiện vừa khi Chúa Giêsu đang ngồi nghỉ chân với các môn đệ. Họ đã vượt qua đoạn đường dài khoảng chín dặm, lội bộ qua chỗ nước cạn mới đến được nơi này. Thánh Gioan cho biết rằng lúc đó là thời điểm gần đến lễ Vượt Qua, nên trên khắp các nẻo đường, có rất đông người đổ về Giêrusalem mừng lễ. Vì vậy, dòng người tuôn đến với Chúa Giêsu càng thêm đông hơn.
Chúa Giêsu lại chạnh lòng thương, vì họ đang mệt và đói khi nhìn thấy đoàn người đông đảo. Thấy vậy Ngài quay sang bàn với Philípphê xem có cách nào để cho họ ăn, vì quê của ông ở Bétsaiđa, gần nơi đó. Nhìn thấy số người quá đông như thế, Philípphê ước tính rằng phải cần đến hai trăm đồng thì mới mua đủ bánh cho họ ăn. Một ngày công nhật lúc đó chỉ có một đồng, hai trăm đồng tương đương với hơn sáu tháng lương. Làm sao kiếm ra số tiền lớn như thế để mua bánh?
Và rồi với Trang Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan thuật lại việc Chúa làm cho 5 chiếc bánh lúa mạch và 2 con cá, biến hóa ra nhiều cho năm ngàn người ăn, không kể đàn bà và trẻ con, và còn dư 12 thúng bánh vụn. Thánh Gioan kể lại phản ứng của dân chúng sau khi được ăn một bữa no nê từ năm chiếc bánh và hai con cá (Ga 6, 1-15).
Cả bốn Thánh Sử đều thuật lại biến cố đầy ấn tượng này. Ở nơi đồng không mông quạnh mà Chúa Giêsu đã cho trên 5000 người được ăn no nê, còn dư đến hơn 12 sọt bánh vụn, thì quả là một kỳ tích rất đáng phục. Thế nên ta sẽ không ngạc nhiên khi dân chúng, đa số là những người nghèo khó, tìm thấy nơi Chúa Giêsu một vị lãnh đạo tài tình. Họ kỳ vọng Ngài sẽ giải thoát họ khỏi sự nghèo đói. Họ muốn tôn Ngài lên làm lãnh tụ khi thấy Chúa Giêsu có phép màu trong tay.
Đây là một phép lạ, một trong những phép lạ cả thể mà Chúa Giêsu đã làm. Tất cả bốn nhà Thánh Sử đều ghi lại. Các nhà chú giải vô thần tìm cách giải thích bằng những phương pháp tự nhiên nhưng lập luận của họ đều không đứng vững. Đối với Gioan, đây là một dấu chỉ, danh từ mà Gioan hay dùng và chúng ta thấy rõ Ngài muốn hướng dẫn chúng ta về Chúa Giêsu và phép Thánh Thể.
Ta thấy Chúa Giêsu không chiều lòng họ. Ngài dư biết họ chỉ quan tâm đến những quyền lợi vật chất. Ngài bảo cho họ biết họ hãy cố sức tìm thứ thực phẩm bền bỉ đem lại sự sống vĩnh cửu thay vì lo tìm thứ thực phẩm ăn rồi lại đói.
Ở đây, ta bắt gặp một thách đố tương tự như câu chuyện Ngài đã gặp gỡ người đàn bà xứ Samari bên bờ giếng (Ga 4, 1-42). Người đàn bà khao khát thứ nước uống vào sẽ không khát, và Đức Giêsu tỏ lộ cho bà thấy Ngài chính là Nước Hằng Sống, là nguồn sinh lực đem lại tình yêu bền bỉ trường tồn.
Đi sâu vào câu chuyện, ta nhận ra rằng Chúa Giêsu là vai chính, là trung tâm điểm. Việc Chúa biến hóa bánh ra nhiều và bài giảng sau đó, có mục đích bạch lộ con người của Chúa Giêsu. Ngài là Đấng quyền năng và rộng rãi. Mỗi người muốn dùng bao nhiêu tùy ý. Ngày xưa dưới sự hướng dẫn của Môsê, trong cuộc lưu lạc lâu ngày lâu tháng trong sa mạc, dân chúng chỉ được nhận số manna cần dùng (Xh 15, 4. 16-18).
Trong phép lạ này, ta thấy thật là thừa thãi dư dật, cũng như trong tiệc cưới Cana, để nói rằng với Chúa Giêsu thời viên mãn đã đến, Đấng Messia đã xuất hiện. Các môn đệ, vâng lời Thầy, còn “thu lượm được 12 thúng bánh vụn”. Con số 12 theo Thánh Kinh là con số ám chỉ sự đầy đủ: Gioan muốn ám chỉ rằng phép lạ hóa bánh ra nhiều để dân chúng được ăn no nê, sẽ còn tiếp diễn.
Với trình thuật của Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu tỏ cho dân chúng biết Ngài chính là bánh thần lương đó. Ngài là manna mới, là bánh từ trời xuống, đem lại sự sống cho thế gian. Nhưng khác với manna tổ tiên họ được ăn, Ngài là bánh trường sinh, ai ăn sẽ sống muôn đời. Đây quả là một câu nói khó được chấp nhận. Làm sao một con người có thể trở thành bánh nuôi kẻ khác sống? Làm sao có thể được trường sinh? Không phải Chúa Giêsu đang mị dân sao? Nhiều người nghe Ngài nói cảm thấy khó chấp nhận, và họ đã từ từ bỏ đi.
Điều này chỉ có thể hiểu được trên bình diện đức tin. Chúa Giêsu chính là Đấng Thiên Chúa sai đến để chăm sóc cho dân Người, như Thiên Chúa đã làm cho tổ tiên họ năm xưa. Ai tìm đến Ngài sẽ không còn đói; ai tin vào Ngài sẽ không còn khát. Chúa Giêsu không chỉ thỏa mãn cơn đói khát thể lý mà còn là sự khát khao tinh thần của họ. Khát vọng được nâng đỡ, được chăm sóc, được thông cảm, được tôn trọng, được thương yêu, mãi mãi vẫn là sự khao khát của con người hôm qua và hôm nay. Thiên Chúa yêu thương con người và muốn ở cùng với con người qua lương thực Thần Linh Thánh Thể.
Và như vậy, ta chợt nhận ra rằng Bí tích Thánh Thể là tình yêu đi vào cuộc sống. Khi ta ăn Bánh trường sinh và uống Chén cứu độ, tôi trở nên một với Đấng Hằng Sống. Và Ngài nên một với ta.
Ta hãy xin Chúa Giêsu giúp cho mỗi người chúng ta biết luôn mặc lấy tấm lòng yêu thương của Ngài và noi theo gương cộng tác của các tông đồ cũng như của em bé trong bài Tin Mừng.
Nhờ vậy, chúng ta dễ nhạy cảm với nỗi khó khăn của người bên cạnh mà giúp đỡ họ, trở nên cầu nối dẫn đưa người khác đến với Chúa và tích cực dâng lên Chúa những gì mình đang có. Được như thế, chắc chắn sẽ có thêm nhiều phép lạ Chúa cho xảy ra trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.
