Xin phép, cám ơn và xin lỗi chẳng bao giờ thừa trong cuộc sống. Chúng là ngôn ngữ của những người có nhân cách, biết tự trọng. Ngôn ngữ của kẻ có lòng nhân ái, từ bi, bác ái. Xin phép anh, xin phép chị…
Cám ơn ông, cám ơn bà… Xin lỗi vì… Khi tôi mở miệng nói được những điều này, không chỉ với người trên, còn với người dưới và dù đó là người thấp hèn nhất trong xã hội, tôi đang thể hiện sự kính trọng phẩm giá con người.
Xin phép, cám ơn và xin lỗi, nhiều người cho đó là ngôn ngữ của phép lịch sự có tính xã giao.
Nếu ai đó dùng “ba từ chìa khóa” này để xử sự, người nghe cũng thấy vừa lòng, mãn nguyện. Ở đây, lời nói tuy không phát xuất từ tâm hồn, nhưng ‘làm vừa lòng’ người nghe thì cũng đã tốt lắm rồi.
Vả lại, người lịch sự luôn biết tìm cách làm vừa lòng mọi người, ứng xử tế nhị để không gây thương tổn đến người. Lịch sự như vậy là một nghệ thuật: tự quên mình đi để nghĩ đến người khác. Thánh François de Sales gọi phép lịch sự là “Bông hoa của sự dịu hiền”.
Theo: Tuệ Mẫn
