Lời sứ thần nói với các bà trong ngày Chúa phục sinh: “Này các bà đừng sợ” (Mt 28, 5) không chỉ đem lại bình an mà còn thổi vào họ luồng sinh khí mạnh mẽ sai họ đi loan báo tin mừng phục sinh. Nhớ lại Chân Phúc Gioan Phaolô II một lần nữa nhắc lại lệnh lên đường này cho giới trẻ tại Denver 1993: “Các con đừng sợ, hãy đi đến mọi ngõ phố, mọi nơi công cộng, giống như các tông đồ đầu tiên để loan báo Đức Kitô và Tin Mừng cứu độ cho mọi nơi.”
Phần ta, ta có thấy những lời này cũng gửi đến ta và mời gọi ta có đóng góp gì, tham gia gì vào việc loan báo Tin Mừng Chúa Kitô phục sinh không?
Nỗi khiếp sợ của các môn đệ Chúa Giêsu trong chuyến vượt biển giữa đêm mưa bão được Tin Mừng hôm nay kể lại. Nỗi sợ hãi bao trùm toàn bộ con thuyền của các môn đệ khi không có Chúa trên thuyền. Các ông sợ mọi thứ, đến nỗi thấy Chúa đến lại tưởng là ma. Nhưng rồi, chỉ một lời trấn an khi Chúa Giêsu đến cùng các ông: “Thầy đây, đừng sợ!”, mọi nỗi sợ hãi cùng với cơn bão liền tan biến mất và con thuyền được cập bến bình an.
Trong lúc những con người này còn sợ hãi và thất vọng, Chúa Giêsu đến với họ, đến một cách bất ngờ, nhiều khi người ta không nghĩ là Chúa tới, nhất là những lúc cuộc đời cho là đen tối nhất, thất vọng nhất. Việc Chúa đến với các Tông đồ hôm nay giúp các ông không có quyền để mình thất vọng, vì Chúa luôn ở cùng các ông.
Trang Tin mừng hôm nay là niền an ủi và hy vọng lớn lao cho ta. Sự sợ hãi của các Tông đồ làm ta nhớ lại nỗi thất vọng của hai môn đệ trên đường Emmau. Không những chán nản về quê nhưng nỗi sợ hãi của các môn đệ sau khi Chúa chết lên đến tột đỉnh. Các môn đệ phải cửa đóng then cài. Cạnh đó, ta nhớ đến vẻ thất vọng của Maria Madalena ngồi khóc trước mồ Chúa.
Phải nói rằng sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời hôm nay rất quan trọng. Đó là điều kiện để chúng ta sống đức tin; bởi sau khi được dưỡng nuôi bằng bánh hằng sống, sau một kinh nghiệm đức tin mạnh mẽ, chúng ta lại ra đi với tâm trạng lo âu, hầu bắt tay vào cuộc sống chẳng mấy sáng sủa chút nào. Nhất là đứng trước các sự kiện mới sảy ra trên khắp thế giới, động đất, sóng thần, tai nạn, gió lốc, chiến tranh, đã làm biết bao nhiêu người chết nhanh đến nỗi họ không kịp nghĩ là mình sẽ chết nhanh như vậy…v.v. biết bao nhiêu khó khăn chồng chất, cơm áo, gạo tiền, xăng dầu lên giá, mọi thứ đều tăng giá nhưng lương tháng và lương tâm thì không tăng, lúc đó Chúa ở đâu?
Có những lúc trong đầu ta cứ lóe lên những dấu chấm hỏi tại sao Chúa Giêsu lại không đến với chúng ta? Tại sao Ngài không đồng hành với chúng ta? Và rồi câu trả lời cần phải biết là có những lúc Chúa muốn chúng ta phải đi một mình mới thấy được con người bất toàn và yếu đuối của mình để luôn biết cậy trông vào Chúa, đức tin của chúng ta không san bằng được mọi khó khăn, bão táp, không xóa đi được mọi cạm bẫy, gian nan.
Chúa đã đến với các môn đệ đang chống chọi với bão táp trong Tin mừng hôm nay nói với chúng ta rằng, cả những lúc xem ra cuộc đời đen tối nhất, Chúa Giêsu vẫn ở với mỗi người chúng ta: “Thầy đây, đừng sợ”.
Hãy mau chạy đến với Chúa qua Bí tích Thánh Thể để rước Ngài vào tâm hồn cuộc sống thì sẽ được an ủi và bình an. Còn nhớ sự hiện diện trong bữa tiệc của Chúa tại Cana đã xua tan mọi thất vọng của đôi tân hôn khi đang tiệc thì hết rượu. Và rồi sự hiện diện của Chúa nơi gia đình Betania đã biến nỗi buồn chết chóc thành niềm vui sự sống lại của Lazaro.
Với tất cả những điều đó, sự hiện diện của Chúa nơi cuộc đời chúng ta, cũng sẽ giúp xua tan mọi sợ hãi và chán nản trong cuộc đời, nhất là giúp chúng ta luôn vững tin vào Chúa vì Ngài không bỏ chúng ta, để tiến bước mạnh mẽ trên con đường sống chứng nhân cho Ngài.
Con thuyền của các môn đệ khi xưa giúp ta liên tưởng đến cuộc sống mỗi người hôm nay. Sứ điệp Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy tin tưởng, phó thác trọn vẹn cuộc đời cho Chúa. Một khi đã tìm gặp được Chúa trong đời sống cầu nguyện, cho dù cuộc sống có gặp bao nhiêu sóng gió bão bùng, ta vẫn luôn bình an vì tin rằng Chúa luôn yêu thương và chăm sóc cuộc đời ta từng giây phút.
Đời ta, dẫu có những lúc khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua nhưng ta hãy luôn nhớ rằng Chúa vẫn đang bước đến. Chúa vẫn ở cạnh đời ta để rồi Ngài sẽ đạp đầu cơn sóng dữ mà đưa con thuyền cuộc đời ta cập bến an bình. Có Chúa hiện diện trong đời, ta sẽ không còn sợ hãi lần mò trong đêm tối, thay vào đó là những bước chân bình an trong Ánh Sáng Phục Sinh của Chúa soi đường.
Con thuyền Giáo hội đang vật lộn giữa vòng xoáy của cuộc sống hôm hay: Giữa những giáo thuyết sai lạc và luân lý suy đồi. Cuộc sống của mỗi chúng ta, gia đình của ta cũng lao đao khốn đốn giữa dòng chảy cuộc đời nếu không có Chúa đồng hành.
Ta cùng xin Chúa cho mỗi người chúng ta luôn biết đặt Ngài làm trung tâm cuộc sống của chúng ta. Xin cho chúng ta biết tìm Chúa khi đời chúng ta dậy sóng. Vì đến muôn đời Chúa vẫn là bến bờ hạnh phúc và an vui.
Tuệ Mẫn
