Theo quan điểm Kinh thánh, núi cao chính là nơi con người có thể đến gần Thiên Chúa để tiếp xúc với Ngài, như trường hợp Môsê (Xh 19, 3 – 25), Êlia (1V 19,9 – 13), Đức Giêsu (Mt 17,1)…Và trình thuật Tin mừng hôm nay Thánh Maccô cho thấy trong một bối cảnh ở trên núi, Đức Giêsu đã “gọi đến với người những kẻ người muốn” (c. 13). Tin mừng Thánh Luca thì cho biết Đức Giêsu đã cầu nguyện suốt đêm trước khi chọn “những kẻ người muốn” (Lc 6,12 – 13).
Như thế, tại một địa điểm thánh thiêng, trong một không gian thánh thiêng, qua tâm giao với Cha, Đức Giêsu đã chọn một số Môn đệ, thiết lập cộng đoàn hạt nhân của Giáo hội Người. Điều này nói lên tầm quan trọng của sự kiện, và Đức Giêsu đã thực hiện sự kiện đó dưới sự hướng dẫn của Cha Người.
Tin Mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta vào trong bản chất mầu nhiệm ấy của Giáo Hội. Chúa Giêsu thiết lập nhóm Mười Hai để các ông ở với Ngài và được Ngài sai đi rao giảng.
Đức Giêsu lên núi và gọi đến với người những kẻ người muốn và các ông đến với Người (c.13).
Cuộc sống người môn đệ Đức Giêsu bao hàm hai nhịp liên hoàn: ở với Người và được Người sai đi.
Trước tiên, phải sống thân mật với Chúa đã, để có kinh nghiệm về Người và để thấm đượm tinh thần của Người. Muốn biết Chúa bằng cái đầu, có thể qua sách vở, chữ nghĩa, qua nghiên cứu; song để biết Chúa bằng trái tim, nhất thiết phải sống với Người …
Sau đó mới có thể ra đi làm chứng nhân cho Người, rao giảng về Người bằng tất cả nhiệt tình và xác tín – là điều kiện để có được lời chứng thuyết phục, nhất là đối với con người thời đại hôm nay…
Sau khi chọn và gọi, Ngài trao ban cho các ông quyền năng mà chính Ngài đã từng sử dụng: chỉ có các Tông Ðồ mới có quyền trừ quỷ, mới có quyền cử hành các Bí Tích, và chỉ những ai được các ông trao quyền cho mới được cử hành các Bí Tích. Chúa Giêsu trao phó cho các Tông Ðồ kho tàng mạc khải, chỉ có các ông mới có khả năng và có quyền giải thích kho tàng ấy và giảng dạy đúng ý muốn của Chúa.
Trong Nhóm Mười Hai, Chúa Giêsu đặt Phêrô làm thủ lãnh để cai trị và trở thành mối giây hữu hình trong Giáo Hội, Ngài hứa ở với Giáo Hội mỗi ngày cho đến tận thế: như Ngài đã ở với các Tông Ðồ ngay từ buổi đầu, thì hơn 2,000 năm qua, Ngài vẫn tiếp tục ở với và trong Giáo Hội.
Lời mời gọi và sự đáp trả là 2 sự việc liên tục được thực hiện trong cuộc sống của người Kitô hữu biết kiếm tìm và thi hành thánh ý Thiên Chúa. Thiên Chúa mời gọi chúng ta trở nên những cộng tác viên trong công trình sáng tạo liên lỉ của Người, để làm cho vũ trụ này mỗi ngày thêm xinh đẹp, phong phú, hoàn hảo và dần đi vào quĩ đạo tình yêu của Thiên Chúa. Và chúng ta chỉ thực hiện được điều đó với tư cách của người môn đệ Đức Giêsu.
Giáo Hội chính là thân thể Chúa Kitô. Thuộc về Giáo Hội chính là chấp nhận lời rao giảng của Chúa Giêsu được ủy thác cho các Tông đồ và những người mà các ông cắt đặt để thay thế và tiếp tục sứ mệnh của mình. Thuộc về Giáo Hội một cách cụ thể, là đón nhận và sống giáo huấn của chính các Tông đồ được ủy thác cho Giáo Hội và những người kế vị các ông.
Giáo Hội không phải là một thể chế dân chủ, nhưng Giáo Hội chưa hề cưỡng bách ai phải gia nhập Giáo Hội; nhưng nếu đã thuộc về Giáo Hội thì không thể không chấp nhận quyền bính của Giáo Hội. Dù vậy, ngay cả khi một Kitô hữu không chấp nhận quyền giáo huấn của Giáo Hội, thì Giáo Hội cũng không phải dùng đến võ lực hoặc nhà tù để đe dọa và trừng phạt.
Với một niềm tin yêu son sắt không hề bị lay chuyển, người môn đệ Chúa Kitô trong cuộc sống luôn được mời gọi để lựa chọn, quyết định và thực hiện những điều hợp với ý Chúa, cho dù có phải khó khăn gian khổ hay bị bách hại cũng không bao giờ được sờn lòng để đáp lại tình yêu và hồng ân Chúa ban là cho ta được làm con cái Người, làm kẻ nghĩa thiết với Người.
Tuệ Mẫn
