Với trang Tin Mừng hôm nay, ta đọc thấy lời mạc khải của Chúa Giêsu: "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời".
Những lời giảng dạy của Chúa Giêsu nói lên sự thật quan trọng và là trung tâm của đức tin Kitô giáo: con người không những phải tin nhận, mà còn phải ăn thịt và uống máu của Chúa để có sự sống đời đời.
Thật vậy, ta thấy Giáo Hội đã trải qua bao thử thách, chống đối, vẫn kiên trì trong niềm tin này: tin vào Lời Chúa và hàng ngày cử hành Thánh Thể để con người được thông phần vào sự sống của Thiên Chúa.
Quá nhiều lần ta quan niệm sai lầm về Thiên Chúa. Nói khác đi, chúng ta thường quan niệm theo mẫu mực và lối suy tưởng riêng của chúng ta, do đó Thiên Chúa mà chúng ta muốn chối bỏ không phải là Thiên Chúa thật: chúng ta chối bỏ vị Thiên Chúa theo quan niệm của chúng ta chứ không phải vị Thiên Chúa được mạc khải cho chúng ta, và nhờ qua Chúa Giêsu Kitô, Ðấng đã quả quyết: "Ai thấy Ta là thấy Cha Ta". Chúa Giêsu là mạc khải hữu hình của Thiên Chúa vô hình, và Thiên Chúa được Chúa Giêsu mạc khải hoàn toàn khác với Thiên Chúa mà chúng ta thường quan niệm hoặc tự vẽ ra cho chính mình.
Thế nhưng, dù quan niệm thế nào đi nữa nhưng rồi Chúa Giêsu cho chúng ta biết rõ trước hết rằng Chúa Cha đã sai Ngài và chính Chúa Cha sẽ lôi kéo các linh hồn đến cùng Ngài: “Không ai đến được với Ta nếu Cha Ta không lôi kéo.”
Những ai đã nghe lời Chúa Giêsu và được lôi kéo ngày ấy đã đến cùng Ngài như thế là vì quà tặng đức tin mà Chúa Cha ban cho họ. Nếu hôm nay chúng ta tin vào Chúa Giêsu thì đó cũng là nhờ quà tặng đức tin từ Chúa Cha, Đấng đã muốn lôi kéo chúng ta đến với Con Ngài.
Đứng trước lời mời gọi của Chúa Giêsu ta vẫn có tự do để tin hay không tin, theo hay không theo, yêu hay không yêu con đường thánh giá ơn gọi. Và rồi nếu tin Chúa Giêsu thì chúng ta sẽ có được sự sống đời đời. Vậy nếu chúng ta có nghi ngờ gì hay yếu đức tin, chúng ta hãy kêu xin Chúa Cha kéo chúng ta đến gần hơn với Con Ngài và giúp chúng ta tin với trọn cả con tim và khối óc hầu được cứu độ và được sự sống đời đời.
Kế đến, Chúa Giêsu lại nói với chúng ta về bánh trường sinh là chính Thân Thể Ngài làm lương thực cho chúng ta được sống đời đời. Ngài nhập thể làm người đã sinh ra ở thành Bétlêhem, mà theo tiếng Dothái, beth-lêhem có nghĩa là ‘nhà bánh” tiên báo bánh hằng sống từ trời Ngài mang đến.
Và qua mầu nhiệm Giáng Sinh, ta thấy rằng chính Chúa Giêsu đã được đặt nằm trong máng cỏ, nơi thường để thức ăn cho súc vật. Điều đó cũng có ám chỉ ý nghĩa tiên báo của nó về việc Ngài sẽ trở nên lương thực cho chúng ta sau này.
Trang Tin Mừng lại rằng Chúa Giêsu đã động lòng trắc ẩn mà làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng: “Ta thương xót dân này vì họ đã theo Ta ba ngày nay mà chẳng có gì ăn. Ta không muốn để họ ra về bụng đói, sợ họ sẽ té xỉu dọc đường chăng” (Mt 15, 32). Cũng chính lòng trắc ẩn này đã đánh động lòng Chúa Giêsu để Ngài ban chính mình Ngài cho chúng ta như bánh ăn trong mầu nhiệm Thánh Thể, vì Ngài không muốn linh hồn chúng ta phải chết vì thiếu của ăn thiêng liêng.
Chúa Kitô đã khiêm hạ tột cùng khi nhập thể giáng thế và trở nên người phàm như chúng ta trong mọi sự, ngoại trừ tội lỗi. Và Ngài còn khiêm hạ hơn biết bao khi trở thành lương thực thiêng liêng cho chúng ta trong hình bánh rượu vật chất tầm thường.
Khi chúng ta ăn bánh trường sinh không phải là ăn thứ thực phẩm giàu chất dinh dưỡng nhưng là ăn thịt máu Chúa Giêsu, một món quà tình yêu cao quý không gì sánh bằng.
Mẹ Têrêsa Calcutta bảo rằng “Khi ta trao cho ai một món quà và nếu nó là một mất mát hy sinh to lớn đối với ta thì món quà đó càng trở nên quý giá”.
Một người mẹ trao tặng sự sống cho con đó là món quà lớn nhất, kết quả của chín tháng cưu mang với muôn vàn vất vả hy sinh. Một người cha tặng cho con món quà quý giá là khi ông dành sức lực thời giờ cả một đời người để nuôi dạy con nên người. Một người tình trao tặng món quà quý nhất cho người mình yêu khi họ dám hy sinh tất cả vì người mình yêu.
Với ý nghĩa đó, Thiên Chúa là kiểu mẫu của người tặng quà. Món quà đó là người Con Một yêu dấu với một trái tim đầy ắp tình yêu đã hiến trọn thân mình qua cái chết trên thập giá.
Đời sống là một hành trình tìm kiếm, tìm sự khôn ngoan, tìm chân lý, tìm niềm vui, hạnh phúc và nhất là tìm Thiên Chúa. Chỉ Thiên Chúa mới có lời giải đáp thỏa đáng cho mọi thắc mắc, mọi khó khăn của chúng ta.
Ta lại xin Chúa cho ta không ngừng khát vọng tìm kiếm Chúa như lẽ sống của cuộc đời mình. Xin Chúa giúp ta gặp được Chúa nơi tha nhân, nơi mọi biến cố to nhỏ, giữa những lối đi dọc ngang bộn bề của cuộc sống.
Chúa chính là vẻ đẹp là sự tươi mới, là lẽ sống của ta. Xin Chúa ta ý thức hơn nữa về sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Thánh Thể và được có tâm hồn xứng đáng mỗi khi cử hành bí tích Thánh Thể là bảo chứng cho sự sống đời đời.
Tuệ Mẫn
