Thứ Bảy Tuần IV Mùa Thường Niên Năm chẵn
Thánh phao-lô Mi-ki và các bạn, tử đạo
1 V 3, 4-13; Mc 6, 30-34
Thời Chúa Giêsu, ở Do Thái không thiếu các thượng tế, kinh sư, luật sĩ, những người Pharisêu, những Rábbi, v.v… Thế mà Chúa lại thấy dân chúng “như bầy chiên không người chăn dắt” – kể cũng lạ! Họ là gì đi nữa nhưng chắc chắn không phải là “những chủ chăn như lòng Chúa mong muốn” (Gr 3,15).
Chúa Giê-su là một mục tử nhân lành. Ngài đã bảo các môn đệ đến nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi sau những ngày truyền giáo vất vả. Khi thuyền vừa cập bến, thấy đám đông dân chúng từ xa kéo đến muốn được nghe giảng Tin Mừng thì ta thấy Chúa lại “chạnh lòng xót thương” nên không nghỉ ngơi nữa để tiếp tục phục vụ họ.
Trước cảnh tượng như vậy, Chúa Giêsu đã chạnh lòng thương cho những cảnh đời bơ vơ vất vưởng. Ngài đã chẳng nề mệt nhọc mà “dạy dỗ họ nhiều điều”; ngoài ra, Ngài còn kêu gọi các môn đệ: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Mt 9, 37-38).
Quả thật Ngài chính là chủ chăn đích thực của dân, người chủ chăn hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên (Ga 10, 11-15).
Chúa Giêsu luôn quên mình để nghĩ đến người khác. Ngài rất nhạy cảm trước những nhu cầu của dân chúng và sẵn sàng đáp ứng các nhu cầu chính đáng của họ để giúp họ tin vào Tin mừng. Mỗi người chúng ta, đặc biệt là những ai có nhiệm vụ chăm sóc cộng đoàn, tuy cần phải tổ chức sắp xếp sinh họat theo thời khóa biểu hợp lý, nhưng phải ưu tiên cho việc loan báo Tin mừng. Tránh lối hành xử quan liêu, cứng nhắc và thiếu bác ái … vì dễ gây bất mãn có hại cho sứ vụ loan Tin mừng.
Chúa Giêsu luôn tỏ ra thái độ cảm thông với nỗi đau của con người : Người khóc thương thành Giê-ru-sa-lem sắp bị hủy diệt (Lc 19, 44), Ngài đã cảm thông với tiếng khóc của bà góa đang đưa xác con trai đi chôn tại thành Na-im và đã phục sinh người con trai mới chết cho bà (Lc 7,11-17); Ngài khóc thương bạn thân Lazarô mới chết bốn ngày và truyền cho anh trỗi dậy ra khỏi mồ (Ga 11,1-14)… Đức Maria cũng có thái độ cảm thông với đôi tân hôn thành Ca-na khi tiệc cưới nửa chừng hết rượu. Mẹ đã đứng ra cầu bầu xin Chúa Giêsu can thiệp giúp đôi tân hôn (x. Ga 2,1-11). Thánh Phaolô cũng dạy các tín hữu phải biết cảm thông phục vụ tha nhân như sau :”Vui với người vui, khóc với người khóc”(Rm 12,15).
Chúa Giêsu luôn quên mình khi phục vụ tha nhân: Người sẵn sàng đi đến nhà ông trưởng hội đường tên Giai-rô để chữa cho con gái của ông ta sắp chết (Mc 5,21-24.35-43). Người sẵn sàng đến nhà viên đại đội trưởng ngọai giáo để chữa bệnh cho đầy tớ của ông ta. Người dành tòan bộ thời giờ cho công việc rao giảng Tin mừng và chữa mọi bệnh họan tật nguyền trong dân…
Thái độ hy sinh quên mình phục vụ tha nhân thật không dễ chút nào. Chỉ khi có tình thương thực sự, chúng ta mới có thể dấn thân phục vụ tha nhân hết mình. Chẳng bạn các bà mẹ đang nuôi con thơ, không nề hà thức dậy nhiều lần trong đêm khi con khóc để phục vụ, sẵn sàng nằm vào chỗ ướt để nhường chỗ khô cho con, sẵn sàng thay đổi dự tính khi con bị đau ốm… Mỗi người chúng ta cần phải phục vụ tha nhân thế nào để noi gương mục tử Giêsu ?
Chiêm ngắm một Thiên Chúa giàu lòng thương xót như vậy nơi con người Chúa Giêsu, ta cũng nhận ra được một chân lý về con người, bởi vì như Công Đồng Vatican II trong Hiến Chế “Vui Mừng Và Hy Vọng” đã nói: “Chỉ trong ánh sáng của màu nhiệm Thiên Chúa Nhập Thể, chân lý về con người mới được sáng tỏ”. Con người bởi đâu mà đến? Sẽ đi về đâu?
Ta nhận ra điều đó trong Chúa Giêsu đã đành, mà trong Ngài, ta còn biết phải sống thế nào cho phải đạo làm người. Qua cung cách của Ngài, ta thấy phải đối xử thế nào với người đồng loại. Qua cuộc sống yêu thương và yêu thương đến chết trên thập giá, ta hiểu được rằng hiến thân cho tha nhân là ơn gọi của con người, chỉ có con người mới được mời gọi để sống cho tha nhân mà thôi.
Trong Chúa Giêsu, ta nhận ra ý nghĩa cuộc sống của con người.
Con người sống không chỉ loanh quanh lẩn quẩn trong những cái ăn, cái mặc, ngủ nghỉ, vui chơi, giải trí mà thôi. Trên thế giới có lẽ ít người tự tử vì nghèo đói hơn là vì không tìm ra ý nghĩa cuộc đời: Tại sao mình phải sống? Chết rồi sẽ ra sao?…
Nói cách khác, cái túng thiếu, quẫn bách, nghèo đói, chưa phải là động lực cuối cùng xô đẩy người ta liều mạng sống cho bằng vì người ta cảm thấy không tìm ra giá trị nào cho cuộc đời của mình: cuộc đời phi lý, vô nghĩa, không đáng sống! Chúa Kitô giảng dạy cho chúng ta biết rõ đích điểm của cuộc đời mình và biết đường đi đến đích.
Nếu con người không được Lời Chúa hưỡng dẫn sẽ giống như đàn vật bơ vơ lạc lõng, không biết đời mình sẽ đi về đâu? Họ thiếu một hướng chỉ đạo. Giáo Hội đã nhận thấy điều đó, đặc biệt trong thời đại ta, nhân loại giống như một đàn vật cùng đường, mất hướng. Và như vậy, Giáo Hội phải rao giảng Lời Chúa, đem chân lý đến cho loài người, như Chúa Giêsu giảng dạy cho đám đông dân chúng đi theo Ngài: “Ngài đã giảng dạy cho họ nhiều điều”.
Là Mục tử tốt lành, Chúa Giêsu hôm nay vẫn luôn chăm sóc ta. Ngài tập họp ta xung quanh Ngài để nuôi dưỡng bằng Lời Chúa và bằng Bánh ban sự sống. Hãy tìm đến với Ngài để lãnh nhận nguồn sinh lực mới. Tìm đến với Ngài, chúng ta sẽ tìm gặp anh em cùng với Ngài: không thể tránh né anh em để chỉ tìm một mình Ngài. Tập họp chung quanh Ngài, chúng ta cùng cộng tác với Ngài để chiến đấu với tội ác, ích kỷ, bất công, hận thù, để cho Tin Mừng cứu độ giải thoát loài người.
Xin cho ta luôn biết chạy đến với vị mục tử nhân lành mang tên Giêsu để đời ta luôn bình an trong vòng tay che chở của Ngài.
Tuệ Mẫn
