SẠCH TRONG SẠCH NGOÀI (13.10.2015 – Thứ ba Tuần 28 Thường niên)

SẠCH TRONG SẠCH NGOÀI (13.10.2015 – Thứ ba Tuần 28 Thường niên)

SUY NIỆM - Oct 13/10/2015

      13102015    Lần kia, mãi lo công việc, đến giờ cơm vội vào bàn cơm và rồi bị người thân phát hiện ra rằng chưa rửa tay ! Xấu hổ quá, chỉ biết lẳng lặng mà đi rửa tay chứ còn có cách nào chống chế được nữa.

          Thật ra, chuyện rửa tay trước khi dùng bữa là chuyện thiết nghĩ nên làm và phải làm để giữ gìn vệ sinh. Làm như thế không chỉ giữ vệ sinh cho bản thân mình mà còn cho cả những người lân cận dùng bữa với mình vì có khi tay mình lại dây vào đồ dùng của người khác lại thêm dơ.

          Đơn giản như vậy nhưng đôi khi người ta dễ quên và vì thế trẻ con khi đến lớp học, có lẽ bài học rửa tay, vệ sinh cá nhân … là những bài học được học từ những buổi đầu lên lớp.

          Ta thấy giữ vệ sinh là chuyện bình thường trong cuộc sống nhưng sao Chúa Giêsu lại lên án trước thói quen như vậy ?

          Thực ra mà nói, mục đích của Chúa Giêsu không phải lên án việc rửa tay cũng như rửa chén đĩa hay những thứ đồ vật khác trước khi ăn, nhưng Ngài muốn lợi dụng cơ hội để dạy cho các ông Pharisêu một bài học quan trọng hơn – một sự trong sạch đích thực đó là “lòng nhân ái xót thương”.

          Lòng xót thương, sự thật, lòng nhân nghĩa đó thường người ta che đậy bằng những hành vi bên ngoài xem ra là đẹp đẽ nhưng thực chất bên trong lại chẳng là gì và đôi khi bị bôi bẩn, bị chà đạp nữa.

          Xét cho bằng cùng, với người Do-thái việc rửa tay hay những việc tẩy rửa khác không đơn thuần là để giữ vệ sinh mà là một nghi thức tôn giáo để đánh giá con người trong sạch hay dơ bẩn theo luật. Chính vì nệ luật nên họ lẫn lộn cái chính yếu với cái phụ tùy, quá chú trọng đến cái bên ngoài mà đánh mất điều quan trọng của tâm linh bên trong đó là Tình yêu, lòng nhân ái và xót thương; như đã có lần một kinh sư hỏi Đức Giê-su “Trong các giới luật thì điều nào trọng nhất?”; và chúng ta đã biết câu trả lời của Đức Giê-su: “Giới răn trọng nhất là : “Nghe đây hỡi Israel! Thiên Chúa là Thiên Chúa duy nhất.

          Hãy yêu mến Thiên Chúa hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi…hãy yêu tha nhân như chính mình” (x. Mc 12, 28t). Hơn nữa, từ ‘bố thí’ theo nghĩa gốc của tiếng Hy-lạp là lòng xót thương. Vì thế Đức Giê-su đã nói: “Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người.” (c.41) Lòng xót thương phát xuất từ tình yêu chứ không mang ý thương hại hay là khinh miệt, xem thường. Đó là tình yêu đã khiến Đức Giê-su luôn chạnh thương khi đứng trước nỗi khổ đau của con người. Tình yêu, lòng xót thương đó có thể minh chứng sự trong sạch trong tâm hồn con người; như Đức Giê-su là Đấng không hề phạm tội cũng chính là Đấng yêu thương không giới hạn. 

          Ngày hôm nay, Chúa Giêsu nói với người Pha-ri-sêu cũng là lời cảnh tỉnh cho con người thuộc mọi thời đại.

          Lời trách móc này quá đúng với thời đại con người ngày hôm nay.

          Ngày nay, con người thường chú trọng bên ngoài hơn là cái bên trong. Người ta có thể  phủ lấp mình bằng người rất đạo mạo, lịch sự, danh giá, chức quyền, sang trọng, nhưng bên trong lại chất chứa đầy sự tham lam độc ác “đầy những chuyện cướp bóc, gian tà”.

          Người ta thích tô điểm cho vẻ bề ngoài của mình để được nổi trội, kể cả việc làm phúc bố thí, nhưng bên trong đầy những mưu mô, ham hố danh vọng, tiền tài. Người ta có thể an tâm với những việc giữ luật bề ngoài mà không màng tới tinh thần bên trong…. Và Đức Giê-su gọi đó là “Những mồ mả tô vôi, bên ngoài đẹp đẽ, nhưng bên trong lại lúc nhúc những giòi bọ” (x. Mt 23, 27t).

          Vì thế, điều quan trọng là làm sao để tâm hồn mình được sạch vì “Kẻ tay sạch lòng thanh sẽ được lên núi Chúa” (x. Tv. 23, 3 – 4). Và Đức Giê-su đã nói trong tin mừng hôm nay “Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người.” (c.41) Hay nói khác hơn phải sống đơn thành trước Thiên Chúa và hãy có tinh thần yêu thương vị tha chia sẻ đích thực đối với đồng loại – Hãy có lòng xót thương!

          Ta lại có cơ hội nhìn lại cuộc đời ta, nhìn lại lòng ta về chuyện sạch bên trong – sạch bên ngoài.

          Nếu không khéo, ta cũng sẽ là những người chỉ chú trọng chuyện bên ngoài mà không chú ý đến cái bên trong, cái lõi của cuộc sống. Chuyện bi đát là ai ai cũng thấy cần phải sống thật với nhau nhưng rồi cứ phải chịu đựng cái giả, cái dối, cái xảo trá của người khác.

          Bề ngoài thơn thớt nói cười mà trong một bồ dao găm ! Câu nói xem chừng như là bâng quơ nhưng thật chua chát bởi lẽ người ta có thể lấy thước đo được bất cứ cái gì dù khó khăn đến mức nào nhưng có một cái mà người ta không thể đo được đó chính là lòng người.

          Ta đã hơn một lần mua nhầm đồ giả, ta đã hơn một lần cầm nhầm đồ không thật ! Cảm giác của ta rất khó chịu khi ta cầm đồ giả như thế ! Đồ giả đã làm ta phải khó chịu đến mức nào huống hồ là ta gặp người giả, người không thật với ta. Điều gì mình muốn người khác không làm cho mình thì mình đừng làm cho người khác như vậy. Xin Chúa thêm ơn cho mỗi người chúng ta để chúng ta sống sạch từ bên trong ra bên ngoài, sống thật cả tâm hồn lẫn thể xác của ta.

TM