Chúa Kitô Phục sinh là biến cố có một không hai xảy ra trong lịch sử nhân loại, đã được Thánh Kinh thuật lại, nhiều Tông đồ làm chứng và các chứng nhân xác thực. Đấng mà giới lãnh đạo Do Thái đã kết án tử hình và đóng đinh trên thập giá, chính Ngài đã chiến thắng sự chết và phục sinh. Thế nhưng, giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái đã khước từ và phủ nhận biến cố lớn lao ấy.
Với luận điệu nói lính canh mộ: “các anh hãy nói thế này: ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác”, họ đã khước từ Đấng Phục Sinh mà cả truyền thống Cựu Ước, các Ngôn Sứ và sách Luật Môisê đã tiên báo. Họ đã dùng sự dối trá để che đậy sự thật, cũng là sự thất bại của mình.
Các phụ nữ bị coi là thua kém trong xã hội Do Thái lại đóng vai trò quan trọng trong việc loan báo Chúa Giêsu sống lại. Họ được chính Đấng Phục Sinh hiện ra và trao sứ mệnh loan Tin Vui phục sinh cho các tông đồ; họ trở thành tông đồ của các tông đồ.
Trong khi những người đàn ông như lính canh mồ, giới lãnh đạo ra sức đánh tráo dư luận, các môn đệ thân tín tỏ ra bị động, nghi ngờ thì các ba lại lên tiếng. Việc Đấng Phục Sinh ưu ái hiện ra và trao sứ vụ cho các bà là phần thưởng Ngài dành cho những tâm hồn yêu mến Ngài. Tin Mừng Phục Sinh không là của riêng ai mà là của mọi người, nam lẫn nữ, biết thao thức tìm kiếm, tin tưởng và sống niềm tin này.
Tin Mừng hôm nay để lại trong người đọc cảm xúc ngạc nhiên và ngưỡng mộ nhóm nhân vật chính thứ hai là các người phụ nữ. Thật vậy, bất kể hiểm nguy và bóng tối, họ nhắm ngôi mộ có đặt xác Chúa mà lên đường. Rồi khi đã chứng kiến những gì xảy ra, đã nghe được lời thiên thần nói, họ lại vội vã quay trở về để báo tin cho các môn đệ.
Các phụ nữ đi ướp thuốc thơm cho một xác chết, nhưng lại được gặp một Đấng Phục Sinh. Nỗi buồn bỗng trở thành niềm vui, một niềm vui không phải chỉ dành riêng cho mình, vì họ lãnh nhiệm vụ đi loan báo cho các Tông đồ. Niềm vui Phục sinh ấy bắt đầu lan tỏa, từ người này qua người khác, trong cộng đoàn những người theo Đức Giê-su.
Trong khi ấy, một tin thất thiệt về Ngài cũng bắt đầu lan rộng nơi cộng đoàn người Do Thái nhằm dập tắt sự thật mà họ không muốn đón nhận. Thế nhưng, họ đã thất bại, không một sức mạnh nào có thể bưng bít sự thật vĩ đại ấy. Một khi nỗi sợ hãi đã biến thành niềm vui, một khi xác tín được giải thoát khỏi bóng tối tử thần để sống lại với Thầy, các môn đệ Ngài có thể vượt qua mọi nỗi sợ để loan báo Tin Mừng Phục sinh đến mọi người và mọi nơi.
Thấu hiểu tâm trạng của các bà, Chúa Giêsu đã chủ động gặp gỡ để kiện toàn lòng tin và tình yêu trong họ. Bước chân hãi sợ lẫn lộn mừng vui của các bà biến mất, thay vào đó là sự vững vàng mang đậm dấu ấn sứ mạng. Họ đi loan báo cho các môn đệ, không phải vì lời của thiên thần nữa, mà vì mệnh lệnh của chính Đấng Phục Sinh: Về báo cho anh em của Thầy. Các phụ nữ mọn hèn nay trở thành những người đầu tiên loan tin vui Phục Sinh, những nhân chứng đầu tiên của Sự Sống Vĩnh Cửu, những tác viên Tin Mừng.
Nhân loại hôm nay còn nhiều người chưa biết hoặc không tin vào biến cố Phục sinh. Đứng trước một xã hội tràn ngập tục hóa và đẫy dẫy sự hướng thụ ích kỷ ấy, người tín hữu Kitô sẽ phải làm gì và làm như thế nào để công bố và loan truyền Đấng Phục Sinh? Biến cố Phục Sinh là trọng tâm và nền tảng cho toàn bộ đức tin Kitô giáo, có còn giữ nguyên được ý nghĩa mới mẻ và giá trị cứu độ của nó không? Câu trả lời tùy thuộc vào mỗi người chúng ta, những người trong tương lai sẽ cử hành và rao truyền biển cố ấy trong mỗi Thánh lễ và trong từng ngày sống.
Tuệ Mẫn
