SUY NIỆM

Thứ Hai Tuần I Mùa Thường Niên 

 

LỜI MỜI SÁM HỒI VÀ TIẾNG ĐÁP TRẢ

 1 Sm 1, 1-8;  Mc 1, 14-20

Trang Tin Mừng hôm nay là trình thuật Đức Giê-su khai mạc sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Người dạy: “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”

Ta hiểu được lời “Thời kỳ đã mãn” nghĩa là đã hết một thời kỳ, và đã đến lúc bắt đầu một thời kỳ mới. Thời cũ là thời của Cựu Ước – thời kỳ trông đợi Đấng Cứu Tinh đem ơn cứu độ của Thiên Chúa xuống nhân trần, để giải thoát loài người khỏi tội lỗi và sự chết đời đời – thời kỳ này đã mãn (đã chấm dứt). Thời kỳ mới bắt đầu mở ra một kỷ nguyên mới là “Triều đại Thiên Chúa” (Thánh sử Mat-thêu gọi cách nôm na là “Nước Trời” – Mt 4, 17). Tuy nhiên “Triều đại Thiên Chúa” mới chỉ “đến gần” chớ chưa phải là hiện thực.

“Triều đại Thiên Chúa – Nước Thiên Chúa” đã đến gần, và vì thế “anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”.

Nước Thiên Chúa đến thì kệ Nước Thiên Chúa, cần gì phải sám hối và Tin vào Tin  Mừng ? Tại sao lại như vậy? Câu trả lời cũng tương đối đơn giản: Lời dạy “tin vào Tin Mừng” tức là hãy tin vào Lời Chúa loan báo: “Nước Trời đã đến gần”. Biết được Nước Trời đã đến gần, thì điều kiện tiên quyết để có thể đạt được Nước Trời là hãy sám hối.

Sứ điệp đầu tiên mà Chúa gửi đến nhân loại chính là: “Hãy sám hối”. Sám hối để bước ra khỏi bóng đêm của tội lỗi, ganh tương, đố kỵ và chia rẽ để bước vào ánh sáng của yêu thương và hiệp nhất. Chúa Ky-tô chính là ánh sáng cho thế gian. Từ nay tin mừng cứu độ của Chúa sẽ soi sáng cho con người biết đâu là thiện, là ác, vì chính Ngài là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Và ai theo Ngài sẽ không phải đi trong tối tăm, nhưng bước đi trong tự do của con cái sự sáng.

Sự sám hối là điều gì đó chủ yếu là tích cực. Thật vậy, sám hối là thừa nhận rằng tất cả mọi sự nơi bản thân mình đều chưa tốt đẹp. Nhưng cũng là khám phá rằng con người mình có một điều gì đó tuyệt vời, nghĩa là có những tiềm năng, mà mình chưa biết là mình có. Điều này có nghĩa là người đó đang đạt được một tầm nhìn mới, đang đi theo một đường hướng mới, tự mình theo đuổi những mục đích xứng đáng hơn, sống theo những giá trị tốt đẹp hơn. Nói tóm lại, điều này mở ra một lối sống mới.

Sám hối và tin là 2 chiều kích đan kết vào nhau và là điều kiện của nhau: Nếu anh tin vào Tin Mừng thì hãy sám hối và khi anh sám hối thì niềm tin của anh sẽ được thăng hoa. Nói cách khác, anh cần phải ý thức rõ ràng con người trần thế đầy tội lỗi nhuốc nhơ, chỉ khi nào anh thực lòng ăn năn hối cải (sám hối), quyết tâm sống theo Lời Chúa, anh mới có hy vọng chiếm hữu được Nước Trời.

Điều lạ lùng vẫn là Chúa kêu gọi các môn đệ đi theo Ngài. Chúa kêu gọi sám hối và tin vào Tin Mừng.

Chương trình cứu chuộc của Chúa không chỉ nguyên Chúa là đủ, nhưng Ngài còn nhờ vào bàn tay nối dài của nhiều người, nhiều môn đệ, nhiều tông đồ.Do đó, nỗi ưu tư hàng đầu của Ngài là tuyển chọn các môn đệ :” Hãy theo Ta, Ta sẽ làm cho các ngươi trở thành những kẻ chài lưới người “ ( Mc 1, 17 ).

Chúa gọi bốn môn đệ trong khi các người này đang bận rộn với công việc thường ngày là đánh bắt cá ở biển. Công việc của các ông lúc đó là kiếm được nhiều cá để bán lấy tiền nuôi sống bản thân, nuôi sống cha mẹ, gia đình của mình. Nhưng từ đây theo Chúa : Phêrô và Anrê, Giacôbê và Gioan và sau này các môn đệ khác sẽ chuyển đổi nghề : từ việc đang làm là đánh bắt cá dưới biển, các ông sẽ trở thành những ngư phủ đánh cá người khắp thế giới. Nghe tiếng Chúa gọi, Tin Mừng nói rõ, các ông bỏ mọi sự mà theo Chúa Giêsu.

Cuộc đời của các môn đệ từ đây là vâng nghe lời Chúa dạy, các ông đã hăng say đi khắp mọi nơi rao giảng Tin Mừng, đưa nhiều người về với Chúa và về với Giáo Hội. Sở dĩ các ông đã làm được công việc đó, vì các ông đã sống và chia sẻ niềm tin cho những người khác. Tuy nhiên kết quả thế nào, điều đó, do Chúa quyết định :” Lạy Thầy, chúng con vất vả suốt đêm mà chẳng được con cá nào, nhưng vâng lời Thầy, con xi thả lưới “ ( Lc 5, 5 ).

Và rồi kết quả thế nào, mọi người đều biết : cũng chiếc lưới đó, cũng ngư phủ đó, nhưng lại kéo lên một mẻ cá ngoài sức tưởng tượng của các ông.

Các ngư phủ là những người dạn dày sương gió. Họ quen chịu giá lạnh giữa biển khơi; từng trải qua những đêm tối giữa sóng gió trùng khơi; không sợ đói, không sợ rét, không sợ bão tố cuồng phong, không sợ cảnh chơi vơi giữa ba đào sóng gió. Nói chung, họ bất chấp mọi khó khăn, gian khổ và nghịch cảnh để đạt cho bằng được nguyện vọng của mình.

Họ là những người đầu tiên được Chúa Giêsu chiếu cố và mời gọi làm môn đệ loan Tin Mừng, làm những trụ cột nòng cốt trong công trình xây dựng Hội Thánh.

Điều này cho thấy phẩm chất đầu tiên để làm môn đệ Chúa Giêsu là không ngại gian truân, sẵn sàng hy sinh để thực hiện mục tiêu mong muốn.

Ta cũng vậy, ta cũng như những môn đệ được Chúa mời gọi để đi loan báo Tin Mừng. Chúa vẫn chờ đó, vẫn ở đó để nghe lời đáp trả của mỗi người chúng ta.

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
SUY NIỆM
Thứ Hai Tuần I Mùa Thường Niên