Thứ Hai Tuần II Thường Niên
Tin Mừng theo Mác-cô 2, 18-22
NHẬN DIỆN CHÚ RỂ VÀ THÁCH ĐỐ CỦA RƯỢU MỚI: SỰ CẦN THIẾT CỦA CƠ CHẾ MỚI ĐỂ ĐÓN NHẬN TIN MỪNG TRONG BỐI CẢNH ĐỜI SỐNG HÔM NAY

Đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe hôm nay, một đoạn văn ngắn gọn nhưng chứa đựng những chân lý sâu sắc, không chỉ là lời biện hộ của Đức Giê-su về việc môn đệ Ngài không ăn chay, mà còn là một bản tuyên ngôn về sự ra đời của một thời đại mới, một Giao Ước mới, một Tinh thần mới. Ba hình ảnh Ngài dùng – tiệc cưới, miếng vá áo, và bầu da đựng rượu – mời gọi chúng ta nhận ra sự hiện diện của chính Ngài và thấu hiểu đòi hỏi triệt để của Nước Trời.
Câu hỏi của những người Pha-ri-sêu và môn đệ Gioan Tẩy Giả về việc ăn chay không phải là một câu hỏi đơn thuần về nghi thức. Đối với người Do Thái, việc ăn chay là một hành vi đạo đức cao quý, là dấu hiệu của sự sám hối, chờ đợi Đấng Mêsia, và thiết lập công lý. Việc các môn đệ của Thầy Giê-su, một người được cho là Rabbi (Thầy) đầy quyền năng, lại lơ là tập tục này là một điều khó hiểu, thậm chí là đáng trách trong mắt những người tuân thủ lề luật nghiêm ngặt. Họ đang dùng khuôn mẫu của Cựu Ước, của tập tục truyền thống để đánh giá một thực tại mới mẻ vừa xuất hiện.
Và câu trả lời của Đức Giê-su là một cú đột phá tuyệt vời. Ngài không phủ nhận giá trị của việc ăn chay, nhưng Ngài xác định rõ: “Chẳng lẽ khách dự tiệc cưới lại có thể ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ?” Ngài tự đồng hóa mình với “Chàng Rể,” một danh xưng mang ý nghĩa Thần học sâu sắc. Trong Cựu Ước, Israel được gọi là hiền thê của Thiên Chúa (Hô-sê 2; Ê-dê-ki-en 16). Tiệc cưới là hình ảnh đỉnh cao của mối tương giao, là biểu tượng của Thời Đại Mêsia đã đến, là niềm vui viên mãn của Giao Ước. Khi Chàng Rể, tức là chính Thiên Chúa, hiện diện giữa họ qua Ngôi Lời Nhập Thể, thì đây là thời khắc của niềm vui tột độ, của sự hoan hỷ, không phải là thời điểm của sự kiêng khem, u buồn và sám hối.
Môn đệ không ăn chay, vì niềm vui của ơn cứu độ đã tuôn trào trong đời sống họ. Sự hiện diện của Đức Giê-su đã thay đổi căn tính của mọi nghi thức. Việc ăn chay không còn là sự chuẩn bị chờ đợi Đấng Mêsia nữa, mà sẽ trở thành sự bày tỏ nỗi nhớ mong khi Ngài vắng mặt. Đức Giê-su nói tiên tri: “Nhưng sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ, trong ngày đó, họ sẽ ăn chay.” Đây là lời loan báo về cuộc Thương Khó, về sự vắng mặt hữu hình của Ngài sau khi phục sinh và về trời. Kể từ đó, việc ăn chay của Kitô hữu không còn là để chờ đợi, mà là để khao khát sự tái lâm, để bày tỏ tình yêu thương và sự hiệp thông với mầu nhiệm khổ nạn của Ngài.
Hình ảnh Chàng Rể không chỉ là một ẩn dụ; đó là lời mời gọi mỗi người chúng ta nhận ra căn tính thật của Đức Giê-su. Ngài không chỉ là một tiên tri, một thầy dạy luân lý, hay một người làm phép lạ. Ngài là Người Thiết Lập Giao Ước Mới, là trung tâm của mọi niềm vui. Nếu chúng ta nhận ra Ngài là Chàng Rể, thì đời sống đức tin của chúng ta phải là một lễ hội, một cuộc gặp gỡ thường xuyên với niềm vui và hy vọng, bất chấp những khó khăn, thách đố của đời thường.
Tuy nhiên, sự hiện diện của Chàng Rể lại đặt ra một thách đố lớn hơn, được diễn tả qua hai hình ảnh tiếp theo: miếng vá áo mới và bầu da mới.
Đức Giê-su khẳng định: “Chẳng ai vá áo cũ bằng vải mới chưa qua xử lý làm co… Và chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ.” Cả hai hình ảnh này đều nói về sự bất tương hợp giữa cái mới và cái cũ. Cái “mới” ở đây chính là Tin Mừng của Đức Giê-su, là Lời của Thiên Chúa đã nhập thể, là ân sủng, là Tinh thần Tự do và Tình yêu. Cái “cũ” là Cựu Ước, là Luật Môsê, là những tập tục và thể chế tôn giáo đã trở nên cứng nhắc và lỗi thời, không còn đủ sức chứa đựng sự sống mới mẻ của Ngài.
Miếng vải mới chưa qua xử lý khi được vá vào áo cũ sẽ co lại khi gặp nước, làm rách thêm áo cũ, vì cấu trúc của chúng đối lập nhau. Rượu mới, với quá trình lên men mạnh mẽ, sẽ làm nứt toác bầu da cũ đã chai cứng, không còn độ đàn hồi, dẫn đến mất mát cả rượu lẫn bầu.
Đây là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ đối với mọi Kitô hữu, mọi tổ chức, mọi cộng đoàn và cả Giáo Hội. Tin Mừng không phải là một bản vá, một sự bổ sung hay một phụ lục cho đời sống cũ của chúng ta. Tin Mừng là một sức sống, một men mới đòi hỏi phải có một cấu trúc mới, một “bầu da mới” để chứa đựng.
Nếu chúng ta cố gắng nhồi nhét Lời Chúa, ân sủng của Ngài, vào những khuôn mẫu tư duy cũ kỹ, những thói quen đời sống đã chai cứng, những giáo luật đã trở nên hình thức mà thiếu đi Thần Khí, thì hậu quả sẽ là sự đổ vỡ. Chúng ta không thể vừa tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Cứu Độ, vừa bám víu vào những định kiến, những lối sống vị kỷ, những công thức đã mất đi linh hồn. Chúng ta không thể vừa tham dự Thánh Lễ, vừa để lòng mình đầy rẫy sự ghen ghét, xét đoán và tham lam.
Thách đố của “rượu mới” là thách đố của sự biến đổi tận căn.
Thứ nhất, đó là sự biến đổi trong Tư Duy và Linh Đạo: Người Pha-ri-sêu bị ràng buộc bởi sự tuân thủ chữ nghĩa. Đối với họ, ăn chay là ăn chay, là một quy tắc phải được thực hiện đúng thời điểm. Đức Giê-su mời gọi chúng ta vượt qua chữ nghĩa để đến với Tinh Thần của lề luật. Tinh thần mới là Tình Yêu. Việc ăn chay, cầu nguyện, bố thí, hay bất kỳ hành động đạo đức nào, nếu thiếu tình yêu, thiếu niềm vui của Chàng Rể, thì chẳng khác nào miếng vá vào áo rách, chỉ làm tăng thêm sự giả hình và hình thức. Linh đạo mới đòi hỏi một trái tim mềm mại, sẵn sàng mở ra cho ân sủng và sự hướng dẫn của Thánh Thần, thay vì một trí óc chỉ biết tính toán công trạng và nghi thức.
Thứ hai, đó là sự biến đổi trong Cộng Đồng và Tổ Chức: Giáo Hội không phải là một bảo tàng lưu giữ các di vật tôn giáo, mà là một cộng đồng sống động, không ngừng được làm mới bởi Thần Khí. Thách đố của “rượu mới” mời gọi chúng ta xem xét: Liệu các cấu trúc, các quy tắc, các tập tục hiện tại của Giáo Hội địa phương có đang trở nên “bầu da cũ,” cứng nhắc và ngăn cản sự tuôn đổ của Thần Khí không? Liệu chúng ta có quá bám víu vào “những gì đã luôn luôn được làm,” mà từ chối những hình thức truyền giáo mới, những cách thức phục vụ mới, hay những lối tiếp cận mới đối với con người hiện đại không?
Sứ điệp của Đức Giê-su là một lời mời gọi Can Đảm Đổi Mới. Đổi mới không phải là phá hủy cái cũ, mà là tạo ra một vật chứa mới, xứng hợp với sự vĩ đại của ân sủng Thiên Chúa. Bầu da mới là một tâm hồn mới, một đời sống mới, một thái độ mới, luôn sẵn sàng đón nhận những điều mà Thánh Thần muốn thực hiện trong cuộc đời ta.
Trong bối cảnh đời sống hôm nay, nơi mà sự thay đổi diễn ra chóng mặt, sự căng thẳng giữa “truyền thống” và “hiện đại” càng trở nên rõ rệt. Chúng ta thấy rõ điều này trong gia đình, trong công việc, và cả trong cộng đoàn đức tin. Có những người trẻ tìm kiếm một đức tin sống động, một sự hiệp thông chân thành, nhưng lại cảm thấy ngột ngạt trong những khuôn khổ nghi thức và hình thức quá cũ kỹ. Có những người lớn tuổi trân trọng giá trị truyền thống, nhưng đôi khi lại khước từ việc thích nghi và chấp nhận những biểu hiện đức tin mới mẻ.
Tin Mừng hôm nay chỉ ra rằng, vấn đề không phải là nghi thức (ăn chay) mà là Thời Điểm và Căn Tính. Chàng Rể đang ở đây! Vì thế, hãy vui mừng, hãy sống sự tươi mới, sự tự do của con cái Thiên Chúa.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta một tâm hồn “bầu da mới”: một trái tim mềm mại, không chai đá vì tội lỗi và định kiến; một tinh thần cởi mở, sẵn sàng loại bỏ những lối suy nghĩ cũ kỹ về Thiên Chúa, về tha nhân, và về chính mình, để rượu mới của ân sủng, của Lời Chúa, của Thần Khí được tuôn đổ đầy tràn.
Hãy để niềm vui của Chàng Rể biến đổi toàn bộ đời sống chúng ta thành một tiệc cưới bất tận, nơi mà mọi hành động của ta đều là lời ca ngợi, là sự hiệp thông trọn vẹn với Ngài.
Đoạn văn tiếp theo sẽ tập trung vào sự phân tích sâu hơn về “cái mới” và “cái cũ” trong đời sống Kitô hữu cá nhân và cộng đoàn, nhấn mạnh tính cấp bách của sự thích nghi.
Sự đối lập giữa “miếng vá mới và áo cũ” và “rượu mới và bầu da cũ” không chỉ là lời cảnh báo về sự thất bại của việc hòa trộn mà còn là một bài học về tính nhất quán của đức tin. Đức Giê-su đang nói rằng, nếu bạn quyết định theo Ngài, bạn phải chấp nhận một cuộc chuyển đổi toàn diện. Bạn không thể chỉ chấp nhận một phần của Tin Mừng (như công lý và lòng thương xót) mà lại loại bỏ phần khác (như sự sám hối và hy sinh). Bạn không thể vừa mặc lấy Chúa Kitô (cái mới) mà lại tiếp tục sống theo con người cũ (cái cũ) với đầy đủ những đam mê, kiêu ngạo, và tính toán trần tục.
Điều này đòi hỏi một sự thẳng thắn triệt để với chính mình. Đâu là những “bầu da cũ” trong đời sống của ta? Phải chăng đó là sự bám víu vào vật chất như nguồn an ninh duy nhất? Phải chăng đó là thói quen phán xét người khác dựa trên bề ngoài và địa vị xã hội? Phải chăng đó là sự lười biếng trong cầu nguyện, coi việc thờ phượng là một gánh nặng thay vì một cuộc gặp gỡ tình yêu?
Bầu da cũ là lối sống thoải mái, dễ dãi, lấy mình làm trung tâm. Rượu mới là đòi hỏi của Chúa Giê-su: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9, 23). Nếu chúng ta không từ bỏ cái tôi cũ, cái tôi ích kỷ, cái tôi tham lam, thì ân sủng Ngài ban sẽ không thể sinh hoa kết trái; nó sẽ làm nứt toác cái vỏ bọc cũ kỹ mà ta đang cố giữ lấy.
Trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng (Evangelii Gaudium), Đức Thánh Cha Phanxicô đã mạnh mẽ thúc đẩy một cuộc canh tân truyền giáo cho toàn Giáo Hội, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc ra khỏi chính mình để đến với người nghèo và những người ở vùng ngoại vi. Đây chính là hành động thay bầu da mới ở cấp độ toàn cầu. Ngài chỉ trích sự tự quy chiếu (self-referentiality) – một dạng bầu da cũ nguy hiểm, nơi Giáo Hội bận rộn với chính mình, với cơ cấu, với luật lệ, mà quên đi sứ mệnh căn bản là loan báo Tin Mừng cho thế giới. Khi một cộng đoàn chỉ lo bảo vệ những gì mình đang có, thay vì dấn thân cho những gì Chúa muốn làm, thì cộng đoàn ấy đang dùng “bầu da cũ” để chứa đựng “rượu mới” của Thần Khí, và sự đổ vỡ là điều không thể tránh khỏi.
Sự rao giảng Tin Mừng phải được thực hiện bằng một ngôn ngữ và một cơ chế mới. Ngôn ngữ của lòng thương xót, của sự lắng nghe, của sự đồng hành, thay vì ngôn ngữ của sự lên án và áp đặt. Cơ chế mới là sự hiệp thông, là sự cùng đi trên một con đường, nơi hàng giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân cùng nhau gánh vác trách nhiệm truyền giáo.
Thách đố về sự đổi mới còn ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ giữa đức tin và văn hóa. Đức Giê-su không hủy bỏ Cựu Ước, nhưng Ngài làm cho nó nên trọn vẹn, Ngài mang lại ý nghĩa sâu sắc nhất cho từng chữ trong Lề Luật. Tương tự, đức tin Kitô giáo không đến để hủy diệt văn hóa, phong tục tập quán tốt đẹp của một dân tộc, nhưng để thanh luyện, để làm cho chúng thăng hoa, để Tin Mừng thấm nhập và biến đổi chúng từ bên trong.
Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ ràng giữa “văn hóa” và “thói quen lỗi thời” hay “mê tín dị đoan.” Nếu một tập tục văn hóa nào đó mâu thuẫn trực tiếp với Tinh thần Tin Mừng (như hận thù, bất công, kỳ thị), thì đó chính là “bầu da cũ” cần phải được loại bỏ để “rượu mới” của Tình Yêu và Công Lý được tôn vinh.
Cộng đoàn đang ăn chay, nhưng họ không nhận ra Chàng Rể. Họ đang tuân giữ luật lệ, nhưng họ lại không nhận ra ý nghĩa thực sự của luật lệ. Đây là một thực trạng đáng buồn: bận rộn làm việc Đạo mà lại quên mất Đấng là nguồn gốc của Đạo.
Chúng ta, những người con cái của Giao Ước Mới, phải luôn tự hỏi: Tôi có đang sống đức tin của mình như một nghi lễ cũ kỹ, được vá víu bằng những hành động bên ngoài mà thiếu vắng tình yêu bên trong? Hay tôi đang sống như một “bầu da mới,” luôn mềm mại, luôn sẵn sàng để ân sủng của Chúa Giê-su, Chàng Rể của tôi, tuôn đổ và biến đổi tôi mỗi ngày?
Hãy nhìn vào Thánh Thể – trung tâm của đời sống chúng ta. Thánh Thể là “Rượu Mới” đích thực, là Máu Giao Ước Mới và Vĩnh Cửu. Để đón nhận Mình và Máu Chúa một cách xứng đáng, chúng ta cần một “bầu da mới” – một trái tim đã được thanh tẩy, một tâm hồn sẵn sàng hiệp thông trọn vẹn với Chúa và với anh chị em. Nếu chúng ta lãnh nhận Thánh Thể mà vẫn giữ trong lòng sự giận dữ, sự chia rẽ, thì Thánh Thể sẽ không thể sinh ích, trái lại, có thể gây tổn thương.
Như vậy, “bầu da mới” không phải là một sự kiện một lần, mà là một quá trình liên tục. Nó đòi hỏi sự canh tân hằng ngày, sự lột bỏ con người cũ, và sự mặc lấy Chúa Kitô mỗi sáng khi ta thức dậy.
Đi sâu vào chi tiết của sự biến đổi cá nhân, chúng ta cần nhận ra rằng sự căng thẳng giữa cái cũ và cái mới là một cuộc chiến nội tâm không ngừng. Miếng vải mới chưa qua xử lý làm co được đặt lên áo cũ có thể tượng trưng cho những lời hứa vội vã, những quyết tâm nửa vời mà chúng ta thường đưa ra. Chúng ta quyết tâm sống tốt, nhưng chỉ dựa trên sức lực của mình, mà không để ân sủng của Chúa Giê-su làm thay đổi nền tảng đời sống ta. Khi cơn cám dỗ, thử thách đến (tương tự như nước làm co miếng vải), thì quyết tâm mới này, vì chưa được thử thách và trưởng thành, sẽ co lại, xé rách đời sống cũ thêm tồi tệ hơn.
Chẳng hạn, một người nghiện rượu quyết tâm bỏ, nhưng không thay đổi môi trường sống và không cậy dựa vào ơn Chúa, chỉ dựa vào ý chí cá nhân. Quyết tâm ấy là “miếng vải mới.” Môi trường và thói quen cũ là “áo cũ.” Khi cám dỗ ập đến, quyết tâm sẽ tan vỡ, đẩy người ấy vào tình trạng tồi tệ hơn trước.
Chỉ khi nào chúng ta nhận ra rằng Tin Mừng không phải là một luật lệ, mà là một Ngôi Vị – chính Đức Giê-su – thì sự biến đổi mới thật sự bắt đầu. Khi Ngài là trung tâm, khi Ngài là Chàng Rể, thì mọi hành động của chúng ta đều chảy từ nguồn Tình Yêu. Việc ăn chay, việc hy sinh, việc bác ái không còn là một nghĩa vụ nặng nề (cái cũ) mà là một sự đáp trả vui tươi trước Tình Yêu vô biên của Ngài (cái mới).
Đây là chìa khóa để vượt qua sự hình thức: sống trong Tình Yêu. Tình yêu là chất liệu của bầu da mới. Tình yêu giúp chúng ta mềm dẻo, đàn hồi, và có sức mạnh để chịu đựng áp lực của “rượu mới” đang lên men (tức là sức mạnh của Thần Khí đang hoạt động trong ta).
Trong đời sống hôn nhân và gia đình, Tin Mừng cũng đòi hỏi một bầu da mới. Một cuộc hôn nhân không thể được xây dựng trên những kỳ vọng cũ kỹ, những thói quen ích kỷ, hay những luật lệ cứng nhắc của quá khứ. Rượu mới của tình yêu Kitô giáo, của sự tha thứ vô điều kiện, của sự phục vụ hy sinh, cần phải được chứa đựng trong một “bầu da mới” là trái tim của cả hai vợ chồng, luôn sẵn sàng học hỏi, thay đổi và chấp nhận nhau. Nếu một trong hai người hoặc cả hai bám víu vào “bầu da cũ” của sự tự ái, sự đúng sai, sự kiểm soát, thì rượu mới của bí tích hôn phối sẽ bị thất thoát, và mối dây liên kết sẽ bị rạn nứt.
Giáo dục con cái cũng cần một bầu da mới. Phương pháp giáo dục cũ có thể là nghiêm khắc, áp đặt; phương pháp mới cần có sự lắng nghe, sự thấu hiểu và sự đồng hành, giúp con cái nhận ra và phát triển ân huệ riêng của mình trong ánh sáng đức tin. Cha mẹ không thể chỉ dùng “luật cũ” để đối phó với những thách thức “mới” của thế giới kỹ thuật số và văn hóa toàn cầu hóa.
Vì vậy, qua ba hình ảnh này, Đức Giê-su không chỉ tuyên bố sự hoàn tất của Cựu Ước mà còn thiết lập một nguyên tắc căn bản cho đời sống đức tin: sự nhất quán giữa nội dung và hình thức, giữa tinh thần và cơ chế.
Nếu rượu mới là ân sủng, là sự sống, là niềm vui của Nước Trời, thì bầu da mới chính là tâm hồn đã được biến đổi, được thanh tẩy, được làm mềm mại và linh động bởi Thần Khí.
Lời nguyện của chúng ta hôm nay phải là lời cầu xin cho ơn biết nhận ra Chàng Rể đang hiện diện trong Thánh Thể, trong Lời Chúa, và trong tha nhân. Và cùng với niềm vui ấy, chúng ta xin ơn can đảm để liên tục kiểm điểm và thay thế những “bầu da cũ” của đời mình bằng một tấm lòng mới, một tâm hồn mới, xứng đáng để chứa đựng sự sống vĩnh cửu của Ngài.
Xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta trở thành những “bầu da mới” mỗi ngày, để Tin Mừng cứu độ được tuôn chảy qua đời sống của chúng ta, làm nên hương vị ngọt ngào của ân sủng và tình yêu cho mọi người chúng ta gặp gỡ. Amen.
Tập trung vào Chiều Kích Cộng Đoàn và Xã Hội
Thách đố của bầu da mới cũng mở rộng ra chiều kích cộng đoàn và xã hội. Đức Giê-su đang nói đến một sự thay đổi mô hình, một sự chuyển dịch khỏi tôn giáo hình thức sang tôn giáo của sự sống.
Cộng đoàn Giáo Hội, là Dân Mới của Thiên Chúa, là nơi rượu mới của Thần Khí phải được lưu giữ và chia sẻ. Khi một cộng đoàn trở nên tự mãn, khép kín, và chỉ lo bảo vệ quyền lợi hay hình thức bề ngoài, đó là lúc nó đang trở thành bầu da cũ. Rượu mới của Thần Khí, vốn luôn thôi thúc sự lan tỏa, sự mở lòng, và sự dấn thân cho công lý và hòa bình, sẽ bị nghẹt thở và làm nứt vỡ cộng đoàn ấy.
Ngày nay, khi thế giới đang đối mặt với những vấn đề mới mẻ và phức tạp chưa từng có – khủng hoảng môi trường, bất bình đẳng kinh tế, sự trỗi dậy của trí tuệ nhân tạo, và sự cô lập xã hội – Tin Mừng cần phải được diễn tả trong những hành động cụ thể thích ứng với thời đại.
Một ví dụ rõ ràng: việc bác ái truyền thống (giúp đỡ người nghèo cá nhân) là cần thiết, nhưng Tin Mừng đòi hỏi hơn thế. Bầu da mới của bác ái phải là việc dấn thân vào cấu trúc xã hội để thay đổi tận gốc rễ những nguyên nhân gây ra sự nghèo đói và bất công. Điều này đòi hỏi Giáo Hội phải lên tiếng cho người nghèo, tham gia vào các chính sách công bằng, và thúc đẩy đạo đức trong mọi lĩnh vực đời sống. Nếu không làm như vậy, chúng ta chỉ đang vá miếng vải nhỏ vào vết rách khổng lồ của xã hội, và vết rách sẽ càng lớn hơn.
Sự hiện diện của Đức Giê-su, Chàng Rể, phải là nguồn cảm hứng cho sự sáng tạo và đổi mới trong mục vụ. Chúng ta không thể tiếp tục dạy giáo lý theo cách của 50 năm trước cho một thế hệ lớn lên trong môi trường số. Chúng ta không thể chỉ rao giảng về tội lỗi mà không rao giảng về lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.
Nguyên tắc của Tin Mừng là hằng sống và hằng mới. Nó không bao giờ cũ. Nhưng sự diễn tả Tin Mừng phải luôn thích nghi. Giống như nước được đổ vào các chai khác nhau, nước vẫn là nước, nhưng hình dạng chai phải phù hợp để chứa nó. Ân sủng Chúa Giê-su là nước hằng sống, nhưng chúng ta cần tạo ra những “bầu da mới” – những hình thức mục vụ mới, những cộng đoàn mở, những ngôn ngữ đối thoại mới – để giới thiệu Ngài cho thế giới hôm nay.
Sự biến đổi là đau đớn. Việc lột bỏ bầu da cũ, những định kiến sâu xa, những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt là một thập giá hằng ngày. Nhưng đó là thập giá mang lại sự sống. Vì Chúa Giê-su đã hứa: “rượu mới phải đổ vào bầu da mới.” Khi chúng ta chấp nhận sự biến đổi, khi chúng ta trở thành bầu da mới, chúng ta sẽ được tràn đầy niềm vui của Tin Mừng, và sự sống của Ngài sẽ được bảo toàn và sinh hoa kết trái trong chúng ta.
Kính mời cộng đoàn cùng nhau dâng lên Thiên Chúa lời nguyện xin cho mỗi người chúng ta, và cho toàn thể Giáo Hội, trở nên bầu da mới, xứng đáng với rượu mới của ân sủng Ngài.
Lm. Anmai, CSsR
