Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên : TRÁI TIM CỰC THÁNH CHÚA GIÊSU

Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên : TRÁI TIM CỰC THÁNH CHÚA GIÊSU

Uncategorized - Jun 26/06/2025

Thứ Sáu Tuần XII Thường Niên

TRÁI TIM CỰC THÁNH CHÚA GIÊ-SU

Ngày thế giới cầu nguyện xin Chúa thánh hoá các linh mục

Ed 34,11-16; Rm 5,5b-11; Lc 15,3-7

TRÁI TIM CHÚA GIÊ-SU – TÌNH YÊU TÌM KIẾM CON CHIÊN LẠC

 

Ngày lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su (Trái Tim Cực Thánh Chúa Giê-su) tập trung mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu đầy thương xót và nồng cháy nơi Trái Tim Chúa. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay phác họa rõ nét tấm lòng chăn chiên nơi Chúa Giê-su. Ngôn sứ Ê-dê-ki-en (Ed 34,11-16) mô tả Thiên Chúa như mục tử tự mình đi lùng sục con chiên thất lạc, băng bó vết thương cho con chiên bị thương, cho chúng nghỉ ngơi. Trong thư Rô-ma (Rm 5,5b-11), thánh Phao-lô nêu bật: “Thiên Chúa chứng tỏ lòng yêu thương đối với chúng ta: ngay khi chúng ta còn là tội nhân, Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta.” Đây là bằng chứng rõ rệt về Trái Tim Chúa, luôn dành cho kẻ tội lỗi, sẵn sàng hiến mạng. Đỉnh cao của Lời Chúa là bài Tin Mừng Lu-ca 15,3-7, nói về “người chăn chiên có một trăm con, nhưng tìm cách cứu con chiên lạc.” Chỉ vì một con chiên, ông để chín mươi chín con khác nơi hoang địa, ra đi tìm kiếm. Khi tìm được, ông “vui mừng vác chiên trên vai, kêu bạn hữu đến chia vui.” Chúa Giê-su kết luận: “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải, hơn chín mươi chín người công chính không cần hối cải.”

Dụ ngôn này trình bày hình ảnh “Mục Tử Nhân Lành,” tiêu biểu chính Chúa Giê-su với Trái Tim yêu thương vô bờ. Người sẵn sàng băng qua mọi hiểm nguy, để đưa về con chiên thất lạc. Người không đành mất đi một con chiên, vì giá trị của mỗi linh hồn là vô giá. Yếu tố gây ấn tượng: chỉ vì một con chiên lạc, ông chủ bỏ chín mươi chín con, liều lĩnh để chúng nơi hoang vắng. Câu chuyện mô tả một tình yêu “không tính toán,” chấp nhận rủi ro, miễn cứu kẻ đang lầm đường. Đây là nét đặc trưng của “Trái Tim Chúa Giê-su,” vốn luôn bừng cháy thao thức “đến để tìm và cứu những gì đã mất” (Lc 19,10). Chúng ta hiểu tại sao Người sẵn sàng chết trên thập giá. Trái Tim ấy chảy máu, khơi nguồn ơn tha tội. Vì “Thiên Chúa yêu thương chúng ta từ trước, khi ta còn tội lỗi,” như thư Rô-ma nhấn mạnh.

Mừng lễ Thánh Tâm, Hội Thánh muốn chúng ta đi sâu vào tấm lòng này: Chúa không chỉ chuộc tội chung chung, mà còn dõi theo từng người, đuổi theo từng “chiên lạc.” Nhiều khi, ta bất cẩn, lang thang xa cộng đoàn, rơi vào tội, chán nản. Khi ấy, Chúa Giê-su vẫn bền bỉ tìm kiếm, gọi tên ta. Người ao ước ta trở về, và “Trên trời sẽ vui mừng,” hệt như “người chăn chiên vác chiên trên vai, kêu bạn hữu chia vui.” Ánh nhìn Thánh Tâm Chúa tập trung vào mỗi cá nhân: “Con có giá trị, đừng bỏ cuộc, hãy để Thầy tìm.” Tình yêu này vượt tầm suy nghĩ của ta. Bởi theo lẽ tự nhiên, ai mất một con, còn chín mươi chín con, quá đủ. Nhưng Chúa lại coi mỗi linh hồn duy nhất, không thể thay thế.

Phần áp dụng, trước hết, hãy để Tin Mừng gợi chúng ta “nếu chúng ta là chiên lạc.” Nhiều khi, do cám dỗ, ta xa cách Chúa, rơi vào tội nặng, tuyệt vọng. Dụ ngôn trấn an, Chúa không ngừng tìm. Vấn đề là ta có để Chúa “bắt gặp,” hay cố chui sâu tội lỗi? Ta đừng sợ Chúa giận, Chúa phạt. Trái Tim Chúa nồng ấm, thấy “chiên lạc” liền chạnh lòng thương. Ta hãy dũng cảm nhận lỗi, ăn năn, trở về bí tích Giải Tội, Thánh Thể, để Chúa “vác” ta về. Mọi giằng xé sẽ tan, thay vào đó “thành một bữa tiệc vui,” như Người chăn chiên kêu gọi bạn bè chia vui.

Từ đó, ta cũng hiểu nhiệm vụ trở nên “mục tử” theo gương Chúa. Có nghĩa: ai trong gia đình, giáo xứ, thấy anh em, con cháu lạc lối, nên tích cực đi tìm, đưa họ về. Tương tự như Thánh Tâm Chúa, “không bỏ mặc một ai,” ta đừng thản nhiên nhìn người lạc giáo, sống bê bối, rồi tự nhủ “kệ họ.” Hãy noi gương Chúa, đôi khi phải rời “vùng an toàn,” chấp nhận khó khăn, để tìm kẻ lạc. Có thể họ không hiểu, thậm chí gây khó, nhưng ta bền lòng yêu mến, cuối cùng chinh phục họ. Hãy nhớ, Chúa Giê-su “không mất hy vọng” trên ai. Người cha trong dụ ngôn “đứa con hoang đàng” vẫn đứng ngóng chờ. Người chăn chiên này “dám để 99 con,” nghĩa là dám hy sinh thời gian, sức lực, giúp “con lạc” trở về. Tình yêu ấy mạnh dạn, sáng tạo, đôi khi “vác nó trên vai,” nghĩa là nâng đỡ liên tục, kiên nhẫn vô điều kiện.

Đời sống mục vụ cũng thế. Nếu ta chỉ hài lòng “chín mươi chín con ngoan,” e rằng nhiều chiên lạc sẽ hư vong. Lễ Thánh Tâm nhắc ta “xin cho lòng con nên giống Trái Tim Chúa,” ra khỏi phòng, gặp gỡ, thăm hỏi người bỏ lễ, lầm lạc, giới thiệu họ đến với xưng tội, Thánh Lễ. Biết đâu nhờ ta, Chúa có cơ hội “vác chiên trên vai.” Dẫu họ có vùng vẫy, ta vẫn kiên trì, vì “vui mừng trên trời” gắn liền việc một tội nhân hối cải. Thánh Tâm Chúa sục sôi lửa yêu, ta cũng nên nối tiếp lửa ấy.

Điều nữa, “Trái Tim Chúa” không dừng ở “một lần tha,” mà sẵn sàng đón nhận ta bao lần. Nhiều người mặc cảm: “Tôi phạm tội lặp đi lặp lại, khó quay đầu.” Thánh Tâm Chúa liền đáp: “Ta kiên nhẫn vô biên.” Nhiều thánh nhân kinh nghiệm tội nặng, vẫn được Chúa phục hồi. Mỗi khi “chiên lạc” trở về, niềm vui Chúa càng tăng. Còn ai lầm tưởng Chúa “chỉ yêu người công chính,” bức Tin Mừng này đính chính: Chúa đặc biệt hứng khởi cứu kẻ lầm lạc. Tấm lòng này khiến ta an tâm rằng bí tích Giải Tội luôn mở rộng. Ta chỉ cần thoát xấu hổ, khiêm tốn thú tội, Chúa lập tức ôm vào lòng.

Câu “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải” cũng cảnh tỉnh lối nghĩ “đạo đức tự mãn.” Có thể ta là “99 con còn lại,” coi thường “chiên lạc,” quên rằng ta cũng cần ơn Chúa. Chúa Giê-su không hạ giá người công chính, nhưng nêu ý: có công chính thật hay không, nếu ta khép lòng trước anh em tội lỗi, thiếu bác ái? Hay ta đang “đội lốt công chính” mà không xót người lầm đường? Nhìn Trái Tim Chúa, thấy rõ, Chúa vừa thương “chiên ngoan,” vừa mê “chiên lạc.” Mọi con chiên đều cần gắn bó Mục Tử, vì con chiên nào tách rời, cũng có thể lạc.

Từ E-dê-ki-en 34, ta biết Chúa Tự Mình chăn dắt đoàn chiên, băng bó kẻ bị thương. Khi thờ phượng Thánh Tâm, ta tin Chúa Giê-su là Vị Mục Tử tuyệt vời: sẵn lòng “băng bó” các vết thương tội lỗi, mặc cảm, đau khổ. Kết hợp với Thánh Tâm, người Kitô hữu tìm lại niềm vui. Nơi Rô-ma 5,5b-11, thánh Phao-lô khẳng định: “Chính lúc ta còn tội lỗi, Chúa Ki-tô đã chết vì ta.” Ngay “trong lúc” ta đáng bị lên án, Chúa sẵn sàng hi sinh. Đây là mạc khải sốc: Chúa yêu “vô điều kiện,” không chờ ta xứng đáng. Tấm lòng ấy ta gọi là “Thánh Tâm,” biểu đạt Trái Tim bị lưỡi đòng đâm thâu, vẫn tuôn máu nước cho muôn người.

Bởi thế, Mừng lễ Thánh Tâm, ta dâng tạ ơn Chúa, xin sống tin tưởng phó thác. Đối với nỗi khổ, tội lỗi riêng, ta không tuyệt vọng, vì biết Mục Tử nhân lành đang tìm. Với tha nhân, ta học Chúa: đừng bỏ rơi ai, dù họ xấu. Hãy cất bước, tìm kiếm, kiên trì mời họ trở về. Ta ước mong “trên trời” cũng vui mừng khi chứng kiến một người bạn, người thân hoán cải. Đó là cách ta biểu lộ “tấm lòng Chúa” nơi xã hội.

Tóm lại, dụ ngôn con chiên lạc minh họa Thánh Tâm Chúa Giê-su: Tình yêu tìm kiếm kẻ xa lạc, đặt lên vai, gọi bạn hữu chia vui. Chúa không bực bội, chửi bới, mà còn tràn niềm hân hoan. Mỗi tội nhân sám hối là chiến thắng của Tình Yêu. Hãy để bài học “Trái Tim Chúa” in sâu: ai ở ngoài đường, ta vươn tay tìm, ai lạc lối, ta giúp đỡ, không kỳ thị. Cũng nhớ, ta nhiều lần lạc, nhưng Chúa chẳng chê, Người đang đi tìm. Hãy can đảm để Người bồng ẵm trở về. Rồi ta trở nên mục tử nho nhỏ, chuyển lửa yêu Trái Tim Chúa khắp nơi, hầu nhiều con chiên khác “được tìm thấy,” và “trên trời sẽ vui mừng.” Amen.

Lm. Anmai, CSsR