St 49, 2. 8-10; Mt 1, 1-17
VÂNG PHỤC NHƯ THÁNH CẢ GIUSE
Các bài đọc lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy sự chuẩn bị của Thiên Chúa dành cho ơn cứu độ của con người, mà đỉnh điểm là Đức Giêsu Kitô. Qua đó con người càng phải cảm nhận được tình thương của Thiên Chúa trong suốt dòng lịch sử nhân loại, lịch sử đời mình và lịch sử đời người. Từng giây phút trong đời đều là thời gian ân sủng. Từng con người trong cuộc sống đều là dấu chỉ niềm vui ơn cứu độ.
Sách Sáng thế thuật lại cho chúng ta lịch sử thời nguyên thủy và lịch sử các tổ phụ.
Đoạn St 49,2.8-9 nằm trong lịch sử của các tổ phụ, nói về ông Giacóp là một con người mưu mô để dành phúc lành nhờ quyền trưởng tử của anh mình là Êsau. Tuy nhiên sự mưu mô của ông sẽ chẳng có ích gì nếu Thiên Chúa không ưa thích ông hơn Êsau ngay khi 2 ông còn nằm trong bụng mẹ. Sau đó đến phiên Giacóp cũng ưu ái chúc lành cho Giuđa. Ông loan báo cho những người con của ông biết nhà Giuđa sẽ là nhà lãnh đạo, và những anh em khác dù muốn dù không vẫn phải phục quyền người anh em mà Giacóp đã chọn: “Vương trượng sẽ không rời khỏi Giuđa, gậy chỉ huy sẽ không lìa đầu gối nó”. Nhưng đây chỉ là khởi đầu cho một thời kỳ mới, vì thời của Giuđa sẽ chấm dứt “cho tới khi người làm chủ vương trượng đến, người mà muôn dân phải vâng phục”.
Giêrêmia loan báo về “một chồi non chính trực” sẽ xuất phát từ nhà Đavít. Đây sẽ là một vị vua khôn ngoan, tài giỏi, sẽ “thi hành điều chính trực công minh”.
Lời loan báo này dĩ nhiên là về Đấng Messia sẽ xuất thân từ dòng dõi vua Đavít.
Liên kết với đoạn Tin Mừng Mt 1,18-24, chúng ta thấy cũng từ dòng dõi Đavít có một con người“công minh, chính trực” là Giuse.
Người công chính theo Thánh Kinh là một con người biết bỏ qua dự định của mình để làm theo chương trình của thiên Chúa. Ông Giuse đã có dự định của mình sau khi biết Đức Maria đã có thai dù hai người chưa về chung sống. Theo người đời, dự định của Giuse là quá tốt lành. Nhưng Thiên Chúa lại có chương trình khác, và Giuse đã mau mắn vâng theo, vì vậy ông được gọi là người công chính.
Trong những ngày gần kề với lễ Giáng Sinh, lời Chúa sẽ lần lượt giới thiệu cho chúng ta những con người cộng tác với chương trình của Thiên Chúa, mỗi người một nhân đức khác nhau. Hôm nay lời Chúa cho chúng ta chiêm ngắm ông Giuse với sự công chính của ông.
Trong bài Tin Mừng, Matthêu viết lại gia phả của Chúa Giêsu. Khởi đi từ Abraham, rồi đến Isaac, rồi Giacóp… cuối cùng là Đức Giêsu. Như vậy rõ ràng Chúa Giêsu là người làm chủ vương trượng của nhà Giuđa, người mà muôn dân phải vâng phục.
Các sách Tin Mừng không tường thuật bất kỳ lời nào của thánh Giu-se, ngay cả lúc tìm thấy trẻ Giê-su trong Đền thờ. Sự thinh lặng ấy, đối với gia đình, hàm chứa yêu thương; còn đối với Thiên Chúa, có nghĩa là vâng phục, vâng phục khi chân thành giữ Luật của Thiên Chúa. Con trẻ Giê-su được tám ngày tuổi, ngài giữ luật cắt bì và đặt tên cho con. Con trẻ được bốn mươi ngày tuổi, ngài đem con lên Đền Thờ để tiến dâng con cho Thiên Chúa cũng đúng theo luật. Thinh lặng là bầu khí cho cuộc sống kết hợp thân mật với Chúa; vì thế mà thánh Giu-se dễ dàng nhận ra ý Chúa và vâng theo. Khi băn khoăn về bào thai trong lòng Ma-ri-a, Giu-se tìm kiếm Thiên Chúa và vâng phục ý Ngài để đón nhận Ma-ri-a. Khi gia đình gặp cơn nguy khốn, thánh Giu-se tìm gặp Thiên Chúa để vâng theo, đem gia đình thoát cơn bách hại. Tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa và thinh lặng vâng theo là gương mẫu của thánh Giu-se cho chúng ta.
Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta đón nhận và vâng phục Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa làm người. Theo gương thánh Giu-se, ta vâng giữ luật Thiên Chúa và suy niệm tìm thánh ý Ngài.
Tuệ Mẫn
