Trang Tin Mừng hôm nay kể chuyện thân nhân của Chúa Giêsu phải đi bắt Người về, vì nghĩ là Người bị “mất trí”. Chúa Giêsu như “điên” vì yêu nhân loại, hi sinh cho dân đặc biệt là cho các bệnh nhân, đến nỗi không còn thời giờ để ăn uống ngủ nghỉ.
Thánh sử Máccô kể rằng, khi nghe biết Chúa Giêsu và các môn đệ về nhà, dân chúng đã kéo đến đông đảo, làm cho Chúa Giêsu không dùng bữa được. Phải, Chúa luôn sẵn sàng đón nhận mọi người đến bất kỳ lúc nào để chữa lành cho họ.
Cái “điên” của Chúa là tất cả cho con người đến nỗi hy sinh cả mạng sống vì con người. Thánh Phaolô cũng đã nói về sự “điên rồ của thập giá”. Cũng như đôi tình nhân yêu nhau, họ cần đến sự gặp gỡ và hy sinh cho nhau, thì nếu Chúa Giêsu ở trên trời nói vọng xuống rằng “Ta yêu nhân loại” thì liệu có ai tin không? Ngài đã đến với con người, ở với con người và cuối cùng chết đi vì con người.
Để rồi từ đó, rất nhiều những tâm hồn bước theo Chúa Giêsu và “điên vì Chúa”…
Là một người say mê công việc mà Chúa Cha giao phó. Nên đôi lúc ngay cả những người thân quen cũng không hiểu được hành động của Chúa Giêsu. Nghĩ như họ cũng có thể hiểu được: một người bình thường làm sao có thể từ bỏ cuộc sống an nhàn nơi làng Nazareth để bôn ba không chỗ gối đầu, một người bình thường làm sao chọn cho mình những người môn đệ không có gì nổi bật, một người bình thường làm sao dám đương đầu với các nhà lãnh đạo Do thái giáo…
Đúng ! Chúa Giêsu không phải là một người bình thường mà Ngài là Chúa. Ngài không chọn cho mình cuộc sống an nhàn, cũng không chọn cho mình con đường dể dãi… nhưng cuộc sống của Ngài là cuộc sống vâng phục thánh ý Chúa Cha cho dù cuộc sống đó người ta coi như là bất thường, như là mất trí. Là những người Kitô hữu đôi lúc chúng ta cũng sẽ bị người đời coi là bất bình thường khi không theo guồng máy của xã hội hưởng thụ. Nhưng hãy nhớ rằng cùng đích của chúng ta là chính Chúa chứ không phải xã hội mau qua này,
Ta cần nhiều thời gian để hiểu được sự "mất trí" của Đức Giêsu. Quan hệ máu mủ có khi lại làm cản trở việc nhận ra Ngài là ai. Đức Giêsu bao giờ cũng vượt trên những gì chúng ta thường nghĩ.
Để nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa, để nhìn thấy hình ảnh Chúa nơi tha nhân hay trong các biến cố,… ta không thể dùng đôi mắt chủ quan, hay thành kiến để đưa ra phán đoán, nhận xét chính xác được. Chỉ có đức tin với ơn trợ giúp của Chúa, ta mới nhìn thấy được sự hiện diện thật sự của Ngài.
Đúng là Chúa mất trí rồi. Con cũng nghĩ là Chúa mất trí thật đó. Phải lo cho mình trước rồi mới có sức khỏe lo cho người khác được. Đàng này. Chúa lại lo cho dân chúng đến nỗi quên ăn. Chúa phục vụ quên mình, quảng đại cho đi tất cả.
Chỉ có Chúa Giêsu và duy nhất chỉ có Ngài mới “điên” như vậy. Điên vì tình thương. Điên vì niềm hạnh phúc được trao ban. Điên vì thấy con cái mình được hạnh phúc.
Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đã thí mạng sống và sức lực để yêu thương và cứu chuộc chúng con. Xin cho chúng con luôn biết quảng đại dấn thân với một tình yêu nhưng không.
Tuệ Mẫn
