SUY NIỆM

DỨT KHOÁT ĐỨNG DẬY VÀ TRỞ VỀ 

Trang Tin Mừng hôm nay cho thấy  thái độ của Lê-vi rất can đảm và dứt khóat: ông bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Chúa Giêsu. Ông can đảm vì dám bỏ một “nghề hái ra tiền,” và không thắc mắc “rồi làm gì mà ăn?” Ông dứt khoát với cái quá khứ tạm gọi là tội lỗi của mình để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Từ đây, Ông sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, là sông mối liên hệ với Chúa bằng việc bước đi theo Ngài. Về phần Chúa Giêsu, Ngài thực sự đã phóng thích ông khỏi làm nô lệ cho tội lỗi, và cho ông cơ hội làm lại cuộc đời.

Thiên Chúa kêu gọi những người theo Ngài thật lạ lùng, ngay trong sinh hoạt thường ngày của họ. Chúa Giêsu gọi Lêvi khi ông đang ngồi thu thuế, kêu gọi Êlisê lúc ông đang cày ngoài đồng. Ngài kêu gọi mà không đợi nơi họ một sự chuẩn bị nào. Như Đức Thánh Cha Phaolô VI khẳng định, đối với Thiên Chúa, “mỗi một cuộc đời là một ơn gọi,” vì Thiên Chúa đã tạo dựng nên mỗi con người giống “hình ảnh” Ngài và Ngài thấy họ tốt đẹp.

Ta thấy kỳ diệu rằng với mọi khoảnh khắc của cuộc đời con người đều là những khoảnh khắc Chúa chọn gọi con người thuộc về Ngài.

Cách khac1m ta có thể nói mỗi khoảnh khắc cuộc đời cũng là mỗi dịp Thiên Chúa chờ mong con người đáp trả. Lêvi vui mừng đáp trả, bằng cách rời khỏi chiếc bàn thu thuế, nơi từng làm đời ông sa lầy. Ông làm tiệc bày tỏ niềm vui được Chúa gọi và giã từ quá khứ tội lỗi. Êlisê cũng thế, bắt bò làm thịt vừa diễn đạt niềm vui theo Chúa, vừa cắt đứt với quá khứ của ông. Cả hai không muốn vừa cầm cày vừa nuối tiếc ngó lại đằng sau. Đối với họ, theo Chúa là niềm vui lớn hơn tất cả.

Bỏ Chúa để đi theo con đường công danh sự nghiệp đang lên hương, đó là “chuyện thường ngày ở huyện”, nhất là trong cuộc sống hiện nay khi mà người ta đề cao giá trị vật chất và tinh thần hưởng thụ: người ta tìm mọi cách để làm sao có thật nhiều tiền, để trở nên giàu có, để có thêm danh vọng và quyền lực…

Chính vì vậy, khi thấy Lêvi bỏ ngang một nghề đang hái ra tiền – nghề thu thuế – thì nhiều người không hiểu nổi! Phải chăng Lêvi là một người điên? Có tìm mọi cách để bênh vực cho Lêvi thì cũng phải kết luận ông là một người liều.

Thật sự mà nói, có ai lại dám bỏ một nơi ở chắc chắn, một nghề nghiệp đang hết sức ổn định và thu nhập cao, một cuộc sống sung sướng để đổi lấy một cuộc đời bấp bênh rày đây mai đó“con cáo có hang, con chim có tổ, con người không chỗ tựa đầu”; với túi tiền rỗng tuếch không có lấy một xu “ các con đừng mang theo bao bị hoặc tiền bạc…”; và cuộc sống hoàn toàn không  có gì bảo đảm cho tương lai “Các con đừng lo lắng về ngày mai,  ngày mai hãy để ngày mai lo…”. 

Chỉ có những người liều mới chọn và làm như vậy. Nhưng tại sao Lêvi lại dám liều như thế? Chắc hẳn ông đã thấy gì quý giá hơn mọi cái mà ông đang có. Đó chính là con người Đức Kitô. Lêvi đã tin vào Đức Kitô và niềm tin này làm cho ông liều lĩnh bỏ mọi sự để được làm môn đệ của Ngài.

Và rồi, trang Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta thấy được ý nghĩa nổi bật của bữa ăn trong cuộc đời Chúa Giêsu.

Trở lại với câu chuyện Chúa kêu gọi ông Lêvi. Chúa đã kêu gọi Lê-Vi : “Anh hãy theo tôi !”, ông không chần chừ mà đứng dậy mau mắn theo Người. Ông đã nắm chặt lấy cơ hội, không do dự, Ông quyết định làm lại cuộc đời…

Ông tổ chức một bữa tiệc lớn mời Chúa Giêsu và các bạn bè của ông là những người bị xếp vào những người xấu, tới gặp Chúa Giêsu cùng thân bằng quyến thuộc đến  chung chia niềm vui và như nói lên quyết định quan trọng của mình, đồng thời cũng để từ giã họ mà đi theo Chúa.

          Trong bữa tiệc vui này, Chúa Giêsu đã đồng bàn với những người thu thuế, bạn của ông Lêvi mà vào thời bấy giờ họ bị coi là người tội lỗi, bất lương, vì khi làm nghề thu thuế thì khó tránh khỏi gian tham, bóc lột, đút lót, hối lộ, lem nhem về tiền bạc nên  bị mọi người oán ghét, ác cảm và bị đẩy xa bên lề xã hội.

Thật ra, Chúa Giêsu đồng bàn với họ là muốn chia sẻ, muốn nói lên tính thân thiện của Người với họ, ngồi đồng bàn với người tội lỗi, với mọi hạng người, Chúa Giêsu bày tỏ cho chúng ta thấy bộ mặt của Thiên Chúa nhân hậu luôn hiện diện trong mọi sinh hoạt của con người, một Thiên Chúa chia sẻ cuộc sống của con người và muốn đi vào kết hợp thâm sâu với con người.

Rất rõ khi đọc qua các trình thuật trong Tin Mừng. Nơi Tin Mừng, ta luôn bắt gặp hình ảnh Chúa Giêsu tìm dịp để đến với tội nhân. Chúa Giêsu không ngại đồng bàn với họ, Người lân la trò chuyện với họ để giúp họ vươn lên, Ngài tạo cơ hội để giúp họ làm lại cuộc đời.

Nhóm kinh sư và Pharisiêu thấy thái độ của Chúa như thế thì bực tức và tỏ ra bất mãn, họ trách cứ Chúa: “Sao Ông ấy lại ăn uống với bọn thu thuế và quân tội lỗi?”  nhưng Chúa Giêsu trả lời thật đơn giản, thích đáng: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau yếu mới cần …”. 

Thật vậy, người khỏe mạnh cần gì đến thầy thuốc, bác sĩ! Chỉ người bệnh hoạn, đau ốm, những người như ông Lêvi và các bạn hữu của ông mới là người cần Chúa hơn hết.

Thiên Chúa là Đấng giàu lòng khoan dung, thương xót, Ngài đến không phải để luận tội nhưng để vạch ra cho chúng ta thấy thân phận yếu hèn, tội lỗi của mình mà khiêm tốn thống hối,  mà hoán cải để được ơn tha thứ.

Ta đang sống trong Mùa chay và ta hiểu  là mùa sám hối, mà sám hối không chỉ có nghĩa là trở về với Chúa mà còn là giao hòa với tha nhân nữa. Xin Chúa cho ta sức mạnh nội lực để ta can đảm mau mắn đứng dậy trở về với Chúa trong kinh nguyện, sám hối và điều chỉnh lại quan hệ của ta với anh chị em đồng loại. Khi ta càng sống quảng đại, càng trao ban nhưng không, ta sẽ càng cảm nhận được ơn nhưng không của Thiên Chúa.

Tuệ Mẫn

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
SUY NIỆM
DỨT KHOÁT ĐỨNG DẬY VÀ TRỞ VỀ