Nỗi buồn trở thành niềm vui

Nỗi buồn trở thành niềm vui

SUY NIỆM - May 10/05/2018

THỨ NĂM TUẦN VI PHỤC SINH B

Nỗi buồn trở thành niềm vui

Trong bầu khí của bữa Tiệc Ly, 
Thầy Giêsu nói với các môn đệ một câu đối với họ là khó hiểu: 
“Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, 
rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy” (c. 16). 
Câu này có thể dễ hiểu với chúng ta 
vì chúng ta biết rõ cái chết trên thập giá đang chờ Thầy Giêsu. 
Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, 
cái chết này sẽ khiến các môn đệ không còn được thấy Thầy nữa. 
Chúng ta cũng biết rằng chỉ một thời gian ngắn sau, 
Thầy Giêsu lại được phục sinh, và đã hiện ra cho các môn đệ thấy.

Mất Thầy là một thử thách lớn trong đời người môn đệ. 
Thầy là chỗ dựa, là lý do khiến họ chấp nhận cuộc sống bấp bênh này. 
Chính Thầy đã gọi, đã kéo họ ra khỏi gia đình và nghề nghiệp ổn định 
để lang thang đó đây, sống nhờ lòng tốt của những người nghe giảng. 
Gần ba năm sống bên Thầy, chia sẻ ngọt bùi, thành công thất bại, 
tình Thầy trò gần gũi như tình bạn hữu. 
Bây giờ mất Thầy, họ sẽ đi đâu và đi với ai? 
Cái chết trên thập giá của Thầy là đại tang của một người thân. 
Nỗi đau này được nhân lên nhiều lần 
vì họ đã không dám có mặt để lo liệu việc mai táng. 
“Anh em sẽ khóc lóc và than van… Anh em sẽ buồn phiền…” (c.20). 
Khi tảng đá đã khép kín ngôi mộ, chẳng còn thấy Thầy nữa, 
khi thế gian và thủ lãnh của nó hả hê vui sướng vì chiến thắng, 
liệu các môn đệ có vượt qua được nước mắt đau đớn này không ?

“Ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy… (c. 16) 
và nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (c. 20). 
Anh em sẽ lại thấy Thầy lúc Thầy hiện ra gặp anh em sau phục sinh, 
lúc Thầy sai Thánh Thần đến ở với và nâng đỡ anh em, 
và nhất là lúc Thầy đồng bàn với anh em trong bữa tiệc Thiên quốc. 
Khi gặp lại Thầy và nhận ra Thầy đang sống, 
thế nào anh em cũng hết phiền muộn đắng cay. 
Nỗi buồn của anh em tan biến khi anh em biết rằng 
Thầy mới là người chiến thắng.

Đời sống người Kitô hữu đan xen giữa vui với buồn. 
Có lúc thấy mất Chúa và mất hướng, thấy thất vọng và buồn chán. 
Chúng ta phải chia sẻ cuộc Khổ nạn và cái chết của Chúa mỗi ngày. 
Nhưng rồi ngày nào đó, Chúa lại đến thăm, lại tỏ mình, lại vỗ về an ủi. 
Niềm vui trong ta như sống lại với bao hy vọng dâng trào. 
Chỉ xin đừng bỏ đi khi thấy Chúa vắng bóng và thất bại trong đời ta.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.