Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên
St 32,22-32 (hoặc Hr 32,23-33); Mt 9,32-38
SỰ THIÊN LIÊNG VÀ NHIỆT HUYẾT TRONG CÔNG CUỘC GẶT HÁI MÙA LÚA
Trong Tin Mừng theo Mt 9,32-38, Đức Giê-su cho chúng ta thấy một khoảnh khắc đầy uy quyền của ơn phước và lòng nhân từ, qua việc trừ quỷ cho một người câm bị quỷ ám và ban cho người đó khả năng nói được, mở ra một chương mới của sự cứu rỗi và sự giải phóng. Khi Người thực hiện phép lạ ấy, dân chúng không khỏi kinh ngạc, thán phục rằng “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!” – lời nói đó không chỉ là sự ngạc nhiên trước sức mạnh chữa lành của Đức Giê-su mà còn là minh chứng sống động cho sự hiện hữu của Thiên Chúa trong cuộc sống con người, giúp cho những người từng bị quỷ ám, bị bó buộc bởi những ranh giới của tội lỗi và đau khổ có thể được giải phóng hoàn toàn.
Song song với niềm vui mừng ấy lại xuất hiện sự phản kháng đến từ những người lãnh đạo tôn giáo, cụ thể là người Pha-ri-sêu, cho rằng “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.” Sự phản đối ấy thể hiện một thái độ định kiến, một cách nhìn hạn hẹp chỉ dựa vào những quy tắc và truyền thống đã có, mà không dám nhận ra rằng quyền năng của Đức Giê-su vượt lên trên mọi sự giới hạn của con người. Qua đó, chúng ta thấy rằng Đức Giê-su không chỉ đến để mang lại những phép lạ bề ngoài, mà còn đến để đem lại sự giải thoát tâm linh, mở ra cánh cửa cho sự sống mới, cho phép mỗi người được nghe tiếng nói của sự thật, của tình yêu thương vô biên của Đấng Cứu Thế.
Đức Giê-su sau khi trừ quỷ cho người câm, không dừng lại ở đó mà tiếp tục đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. Hành trình ấy cho thấy rằng sứ mệnh của Người là không phân biệt địa vị, không ngại gian nan, bởi vì Thiên Chúa ban cho Người một ơn phước vượt lên trên mọi giới hạn của thời gian và không gian. Sự hiện diện của Người ở khắp mọi nơi đã mở ra một thông điệp yêu thương và sự cứu rỗi cho toàn nhân loại, không chỉ dành riêng cho một số người ưu tú mà là lời mời gọi cho tất cả những ai đang lầm than, bị bỏ rơi, như những bầy chiên không người chăn dắt.
Khi chứng kiến đám đông tụ tập khắp nơi, Đức Giê-su chạnh lòng thương, cảm nhận được nỗi đau, sự lạc lõng và mất phương hướng của con người giữa bao la những khó khăn, thử thách của cuộc sống. Lời nói “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít” chính là lời nhắc nhở về sự cấp bách của công cuộc gặt hái tâm hồn – công cuộc mà trong đó những trái đức tin đã chín cần được thu hoạch bởi những người được ủy nhiệm. Đây không chỉ là lời cảnh tỉnh mà còn là lời mời gọi cho mỗi môn đệ, cho mỗi tín hữu, hãy tích cực hành động, hãy đề nghị và kêu gọi “chủ mùa gặt” – Đấng Toàn Năng – sai ra những “thợ gặt” để thu hoạch những trái ngọt của đức tin, của tình yêu và của sự cứu rỗi.
Trong bối cảnh đó, hình ảnh người câm bị quỷ ám được biến hóa thành người có tiếng nói mang hàm ý sâu sắc về sự chuyển mình từ tội lỗi sang sự giải phóng. Người từng bị chi phối bởi lực lượng tà ác nay được phục hồi, được ban cho khả năng tự khẳng định bản thân, trở nên công khai sống trong sự thật và trong ân phước của Thiên Chúa. Câu chuyện ấy nhấn mạnh rằng quyền năng của ơn phước không chỉ chữa lành thân xác mà còn chữa lành tâm hồn, xóa tan mọi vết thương tinh thần và mở ra một tương lai tươi sáng cho những ai đã từng bị giam cầm bởi bóng tối.
Chính trong hành động đó, Đức Giê-su đã khẳng định rằng sự hiện diện của Người không chỉ đơn thuần là sự xuất hiện của một vị chữa bệnh hay người làm phép lạ, mà là biểu hiện của tình yêu thương thiêng liêng, của lòng trắc ẩn và của sứ mệnh cứu chuộc toàn nhân loại. Những lời chỉ trích của người Pha-ri-sêu, dù xuất phát từ niềm bám víu truyền thống, lại càng làm nổi bật sự khác biệt giữa đức tin sống động, linh hoạt và sự cứng nhắc của các quy tắc loét mòn theo thời gian. Qua đó, chúng ta được mời gọi nhận ra rằng đức tin không phải là một tập hợp những quy định khô khan, mà là một mối quan hệ sống động với Đấng Cứu Thế, nơi mỗi phép lạ, mỗi hành động của Người đều là lời mời gọi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn của truyền thống để đón nhận những trải nghiệm tâm linh mới mẻ và đầy sức sống.
Khi suy ngẫm về toàn bộ thông điệp của Tin Mừng này, chúng ta nhận thấy rằng hình ảnh “lúa chín đầy đồng” và “thợ gặt lại ít” không chỉ là một phép ẩn dụ để chỉ ra sự chín muồi của những trái đức tin, mà còn là lời nhắc nhở về công việc lớn lao mà mỗi tín hữu cần thực hiện: công cuộc gặt hái tâm hồn. Trong xã hội hiện đại, khi mà những giá trị vật chất và những áp lực cuộc sống dễ làm con người quên đi cội nguồn tinh thần, lời mời gọi của Đức Giê-su lại càng trở nên thiết yếu.
Những trái đức tin, những hạt giống của tình yêu và sự tha thứ đã được gieo trồng trong mỗi con người, nhưng lại cần có những “thợ gặt” biết cảm nhận, biết nhận ra dấu hiệu của sự chín muồi ấy để có thể thu hoạch và lan tỏa cho toàn cộng đồng. Đây là một công việc không dễ dàng, đòi hỏi lòng dũng cảm, sự kiên trì và một tâm hồn luôn mở rộng đón nhận ơn phước. Chính vì vậy, sứ mệnh của mỗi tín hữu không chỉ dừng lại ở việc thưởng thức ơn phước của chính mình mà còn là hành trình đồng hành cùng nhau, sẻ chia tình yêu thương, giúp đỡ những người đang lầm than, như bầy chiên không người chăn dắt, tìm lại con đường trở về với Thiên Chúa.
Việc áp dụng thông điệp của Tin Mừng Mt 9,32-38 vào đời sống hiện hữu đòi hỏi mỗi người chúng ta phải biết mở lòng đón nhận sự thay đổi và đồng thời biến chính mình thành những “thợ gặt” nhiệt huyết. Trong cuộc sống hằng ngày, dù là trong những lúc bận rộn với công việc, gia đình hay các mối quan hệ xã hội, chúng ta cần luôn nhớ rằng mỗi con người đều có giá trị và mỗi trái tim đều có thể được chữa lành. Sự cảm thông mà Đức Giê-su thể hiện khi chứng kiến đám đông lầm than là lời nhắc nhở rằng chúng ta không nên sống ích kỷ, mà phải biết quan tâm, sẻ chia với những người xung quanh.
Mỗi khi gặp gỡ những người đang trải qua khó khăn, nỗi đau tinh thần hay sự cô đơn, chúng ta hãy nhớ rằng ơn phước của Thiên Chúa luôn hiện hữu, sẵn sàng ban cho những ai biết mở lòng đón nhận. Công việc “gặt hái” không chỉ là nhiệm vụ của những người lãnh đạo tôn giáo hay những linh mục, mà là trách nhiệm của mỗi tín hữu, của mỗi con người đã được ban ơn. Chúng ta hãy tự hỏi mình: “Liệu tôi đã đủ tâm huyết để chia sẻ tình yêu của Đức Giê-su với những người xung quanh chưa? Liệu tôi có biết lắng nghe tiếng gọi của những trái tim đang cần được chữa lành và động viên không?” Mỗi hành động, dù là một nụ cười, một lời an ủi hay một cử chỉ chia sẻ nhỏ bé, đều có thể trở thành hạt giống của tình yêu được gieo trồng và nảy nở thành niềm hy vọng cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Khi mỗi chúng ta biết đồng cảm, biết chia sẻ và không ngại bỏ đi những định kiến cũ kỹ, đời sống tinh thần của cộng đồng sẽ dần được cải thiện, trở nên chan chứa yêu thương và đoàn kết.
Điều đó không chỉ giúp bản thân chúng ta vượt qua những thử thách trong cuộc sống, mà còn tạo nên một xã hội nhân ái, biết quan tâm và chăm sóc lẫn nhau. Nếu chúng ta biết lắng nghe tiếng gọi của ơn phước, nếu chúng ta biết biến mỗi khoảnh khắc hiện hữu thành dịp để thực hành đức tin, thì công cuộc “gặt hái lúa chín” sẽ không chỉ là ước mơ xa vời mà trở thành hiện thực, khi mỗi trái tim được chữa lành sẽ lan tỏa nguồn ánh sáng của tình yêu thương đến khắp mọi nơi. Trong quá trình đó, chúng ta cũng cần tự nhìn nhận và đánh giá lại chính mình, nhận ra những điểm yếu, những rào cản nội tâm đã khiến chúng ta chưa đủ dũng cảm để bước ra và chia sẻ ân phước.
Hãy để lòng mình được mở rộng, đón nhận những điều mới mẻ, không chỉ dựa vào những quy tắc cứng nhắc mà còn cần trải nghiệm, cảm nhận và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của ơn phước được ban tặng. Sự thay đổi ấy đòi hỏi mỗi người phải có lòng can đảm đối mặt với chính bản thân, dám bộc lộ những vết thương cũ để từ đó được chữa lành bởi tình yêu của Đức Giê-su. Khi chúng ta biến chính mình thành những “thợ gặt” tận tâm, không chỉ bản thân được an ủi, mà cả cộng đồng cũng sẽ cảm nhận được sức mạnh của đức tin sống động, giúp mỗi người tìm lại con đường trở về với Thiên Chúa, trở về với nguồn sống chân thật của lòng nhân ái.
Trong cuộc sống hiện đại, với bao bộn bề lo toan, mỗi chúng ta có thể cảm thấy mệt mỏi và đơn độc, nhưng thông điệp của Tin Mừng Mt 9,32-38 luôn nhắc nhở rằng, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, Đức Giê-su vẫn luôn bên cạnh, sẵn sàng ban cho sức mạnh và hy vọng mới. Sự hiện diện ấy không chỉ là nguồn an ủi tinh thần mà còn là động lực để chúng ta dám đối mặt với mọi thử thách, để không ngừng phấn đấu xây dựng một cuộc sống đầy ý nghĩa, nơi mà tình yêu thương, sự tha thứ và lòng trắc ẩn luôn được đề cao. Nếu mỗi người trong chúng ta đều biết lắng nghe tiếng gọi của đức tin, biết dành thời gian để chăm sóc cho những trái tim lạc lõng, thì những “hạt giống” của tình yêu và sự sống mới sẽ nhanh chóng nảy mầm, lan tỏa sức mạnh chữa lành khắp nơi. Cũng như lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít, chúng ta hãy nhận thức rằng ơn phước của Thiên Chúa được ban cho tất cả nhưng chỉ có những ai thật sự sẵn lòng và dám lao động, biết sẻ chia mới có thể trở thành những “thợ gặt” trung thành, góp phần xây dựng một cộng đồng tin yêu, một xã hội chan chứa niềm tin và hy vọng. Khi mỗi người chúng ta hiểu được ý nghĩa sâu sắc của việc “gặt hái” ấy, chúng ta sẽ không còn ngần ngại bày tỏ tình thương với người khác, sẽ không chỉ sống cho riêng mình mà còn sống vì cộng đồng, vì một tương lai mà trong đó mọi con người đều có thể cảm nhận được sự an ủi và sự chữa lành từ tình yêu của Đức Giê-su.
Như vậy, thông điệp của Tin Mừng Mt 9,32-38 không chỉ là câu chuyện về một phép lạ hay lời chỉ trích của những người Pha-ri-sêu, mà còn là lời mời gọi thiêng liêng dành cho mỗi tín hữu – một lời nhắc rằng, dù cuộc đời có đầy rẫy những thử thách và khó khăn, thì trong ánh sáng của ơn phước, trong vòng tay ấm áp của Đấng Cứu Thế, mỗi con người đều có thể tìm thấy sự cứu rỗi, sự chữa lành và một niềm sống mãnh liệt. Hãy để lòng mình được làm mới qua từng trải nghiệm, hãy không ngần ngại chia sẻ tình yêu thương với những ai đang cần, và hãy luôn nhớ rằng, mỗi hành động dù nhỏ bé cũng góp phần vào công cuộc gặt hái lúa chín, giúp cho ơn phước của Thiên Chúa được lan tỏa, trở nên sống động và rạng rỡ trong từng con tim, từng gia đình và cả cộng đồng nhân loại.
Lm. Anmai, CSsR