Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH : SỰ HIỆN DIỆN SAU PHỤC SINH

THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 4,13-21; Mc 16,9-15

SỰ HIỆN DIỆN SAU PHỤC SINH – CHỨNG MINH CHO SỰ SỐNG MỚI

 

Trong không khí thiêng liêng của tuần Bát Nhật Phục Sinh, lòng mỗi người chúng ta lại được khơi dậy bởi niềm tin sống mãnh liệt, bởi thông điệp của Đấng Cứu Thế đã vượt qua cõi chết và ban cho con người một cuộc sống mới tràn đầy hy vọng. Qua đoạn Kinh Thánh Mc 16,9-15 (cùng với Cv 4,13-21) chúng ta được chứng kiến những dấu hiệu kỳ diệu của sự hiện hữu của Đức Giê-su sau sự phục sinh – dấu hiệu mà chỉ có tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa mới có thể mang lại.

Ngay lúc tảng sáng của ngày thứ nhất trong tuần, khi bóng tối của đêm qua dần tan biến, Đức Giê-su hiện ra trước bà Ma-ri-a Mác-đa-la, người vốn đã từng chịu đựng sự trói buộc của bảy quỷ dữ. Hình ảnh ấy như một phép màu, như ánh sáng le lói trong đêm tối của tâm hồn, mở ra một cánh cửa cho niềm tin được thắp sáng lại, cho một tâm hồn bị tổn thương được chữa lành. Bà Ma-ri-a, dù từng trải qua biết bao đau khổ, nay được sống lại trong niềm vui sướng vô bờ bến khi gặp lại Đấng Cứu Thế.

Nhưng niềm vui ấy không chỉ dừng lại ở sự xúc động cá nhân mà còn được lan tỏa qua lời báo tin của bà tới những người đã từng sống bên cạnh Ngài – những người, dù đã chứng kiến và từng nhận được sự an ủi từ lời Chúa, nhưng khi nghe tin về sự sống lại của Ngài lại rơi vào trạng thái nghi ngờ, hoài nghi và đôi khi là sợ hãi. Những tâm hồn không chịu mở lòng để đón nhận điều kỳ diệu đã vượt qua sự logic thông thường, đã không dám tin vào một phép màu như vậy. Và rồi, Đức Giê-su lại tiếp tục hiện ra dưới một hình dạng khác cho hai người trong nhóm các ông đang trên đường trở về quê, trong lúc họ vẫn chưa hiểu hết được ý nghĩa của những điều kỳ diệu đã xảy ra.

Khi họ trở về báo tin cho những người đồng hành, lời tin ấy một lần nữa bị chấp nhận với sự hoài nghi, như thể rằng những gì đã xảy ra chỉ là những câu chuyện truyền miệng, những lời nói quá ảo diệu của tâm hồn mệt mỏi vì những tổn thương đời thường. Đỉnh điểm của sự chối bỏ ấy lại đến khi Đức Giê-su hiện ra cho chính Nhóm Mười Một đang dùng bữa cùng nhau, trong khoảnh khắc thiêng liêng của tình thân, nhưng ngay cả trong khoảnh khắc ấy, lòng con người lại không đủ rộng mở để đón nhận sự thật hiển nhiên. Ngay lúc ấy, lời khiển trách của Đấng Cứu Thế vang lên: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” Đó không chỉ là lời nhắc nhở về sứ mệnh của những người được Ngài chọn, mà còn là lời mời gọi của một tình yêu vô biên, của một sứ mệnh vượt thời gian, vượt mọi giới hạn của con người.

Niềm tin phục sinh mà chúng ta được trao qua những lời của Đức Giê-su chính là nguồn động lực to lớn cho mỗi người trong chúng ta, bất kể chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào, dù là giữa cảnh vật u ám của nỗi buồn hay giữa những cơn bão giông của cuộc sống. Sự sống lại của Ngài không chỉ đơn thuần là sự trở lại từ cõi chết mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu, của niềm tin vững bền mà con người có thể nắm giữ ngay cả khi đối diện với cái chết. Khi chúng ta nhìn nhận lại hình ảnh bà Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi những ràng buộc của tội lỗi và quỷ dữ, chúng ta nhận ra rằng, mỗi con người, dù mang trong mình bao tổn thương và đau đớn, đều có thể được chữa lành qua ánh sáng của Đức Giê-su. Chính trong khoảnh khắc ấy, khi ánh sáng của tình yêu chớp nhoáng qua những góc khuất của tâm hồn, chúng ta được mời gọi bước ra khỏi vùng an toàn của sự bế tắc, để mở rộng trái tim mình với niềm hy vọng mới, với một cuộc sống đầy ý nghĩa.

Câu chuyện về sự hoài nghi của những người được chứng kiến những phép lạ sau phục sinh càng làm nổi bật sự kỳ diệu của Tin Mừng. Dù họ đã sống và chứng kiến trực tiếp những điều không thể giải thích bằng lý trí, nhưng những định kiến, những vết thương của niềm tin bị tổn thương đã khiến họ không thể mở lòng nhận lấy sự thật. Điều này dường như phản ánh một chân lý sâu sắc của đời sống con người: sự thật, dù hiển nhiên đến đâu, nếu không được đón nhận bằng cả trái tim và tâm hồn, thì cũng chỉ là một câu chuyện vang vọng trong không gian. Câu chuyện ấy dạy chúng ta rằng, trong mỗi bước đi của cuộc đời, mỗi chúng ta cần phải biết mở lòng, biết đặt niềm tin vào những điều vượt qua sự hữu hạn của bản thân, biết rằng chính trong những lúc tưởng chừng như tối tăm nhất, ánh sáng của Đức Giê-su luôn chờ đợi để soi rọi, để dẫn lối cho chúng ta qua mọi chông gai.

Thông điệp của Đức Giê-su không chỉ dừng lại ở lời khiển trách đối với những người chưa tin, mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về sứ mệnh của mỗi tín hữu. Khi Ngài nói “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo”, Ngài đang mời gọi mỗi người chúng ta không chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống cho cả cộng đồng, cho những ai đang cần được an ủi, cho những tâm hồn đang lạc lối giữa muôn vàn bế tắc của cuộc sống. Sứ mệnh ấy không chỉ là lời hứa về một cuộc sống vĩnh cửu mà còn là một lời cam kết thiêng liêng, một lời kêu gọi bừng tỉnh những giá trị thật sự của tình yêu và sự hy sinh. Mỗi hành động nhỏ, mỗi lời nói chân thành của chúng ta đều có thể trở thành một “hạt giống” gieo mầm hy vọng, giúp cho tình yêu thương lan tỏa đến mọi ngóc ngách của thế giới. Trong mỗi khoảnh khắc, khi chúng ta chia sẻ niềm tin, khi chúng ta biết lắng nghe và chia sẻ với những người xung quanh, thì những dấu hiệu kỳ diệu của sự sống mới lại được tái hiện, như một nhịp đập không ngừng của trái tim yêu thương của Chúa.

Đồng thời, thông điệp phục sinh còn là lời kêu gọi để chúng ta sống dũng cảm, sống hết mình với niềm tin vào một tương lai rạng rỡ. Trong cuộc sống hiện đại đầy những thách thức và sóng gió, khi mà bao người đang chìm trong tuyệt vọng và mất mát, Tin Mừng của Đức Giê-su chính là ngọn đèn soi sáng, là lời hứa về một cuộc sống không chỉ vượt qua được những cơn bão của hiện tại mà còn dẫn lối chúng ta đến bến bờ của sự an lành, của niềm vui vô biên. Sự sống lại của Đức Giê-su đã mở ra một chương mới trong cuốn sách đời người, nơi mà nỗi đau và sự mất mát được thay thế bằng hy vọng và tình yêu. Khi chúng ta nhận ra rằng, dù có bao nhiêu khó khăn và thất bại, thì ánh sáng của tình yêu luôn chiến thắng bóng tối, chúng ta sẽ tìm thấy sức mạnh để bước tiếp, để yêu thương và chia sẻ. Chính trong khoảnh khắc ấy, mỗi chúng ta không chỉ là người đón nhận mà còn là những người mang thông điệp cứu rỗi của Chúa, là những sứ giả của niềm tin và hy vọng.

Lòng tin vào sự phục sinh của Đức Giê-su không chỉ là một niềm tin tôn giáo mà còn là một lối sống, là một cách để đối mặt với mọi khó khăn, để vươn lên từ những vấp ngã, để tìm thấy ý nghĩa sâu xa của cuộc sống. Khi đối diện với những thử thách, chúng ta hãy nhớ rằng ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất, luôn có ánh sáng le lói chờ đợi để dẫn lối. Hãy biết ơn những điều nhỏ bé, hãy sống với sự can đảm, và hơn hết, hãy không ngừng chia sẻ niềm tin và tình yêu ấy với mọi người xung quanh. Cuộc sống này sẽ trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều khi mỗi người trong chúng ta biết sẻ chia, biết mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp mà Đức Giê-su ban tặng.

Chúng ta hãy tự hỏi bản thân: liệu chúng ta đã thật sự mở rộng trái tim để đón nhận niềm sống mới này chưa? Liệu chúng ta có đủ can đảm để đối mặt với những định kiến, những hoài nghi của chính mình hay không? Những câu hỏi ấy không chỉ để tự vấn bản thân mà còn là lời nhắc nhở rằng, mỗi chúng ta đều có trách nhiệm lan tỏa ánh sáng của tình yêu, của niềm tin vượt qua mọi rào cản. Trách nhiệm ấy không đòi hỏi chúng ta phải làm những điều phi thường, mà chỉ đơn giản là biết lắng nghe, biết chia sẻ và sống theo tinh thần của Đức Giê-su – một tinh thần của sự hy sinh, của lòng nhân ái và của niềm tin không bao giờ tắt.

Khi chúng ta nhìn lại những sự kiện kỳ diệu của ngày phục sinh, khi mà sự sống của Đức Giê-su đã trở thành hiện thực, chúng ta không chỉ được nhắc nhở về sức mạnh của tình yêu mà còn được mời gọi tham gia vào một hành trình thiêng liêng, nơi mỗi bước đi của chúng ta đều là một minh chứng sống cho niềm tin. Chính trong mỗi nụ cười, mỗi cái bắt tay, mỗi lời an ủi trao đi, niềm tin ấy lại được thắp sáng, như một tia sáng nhỏ góp phần làm cho thế giới này trở nên ấm áp hơn, thân thiện hơn. Nhờ đó, mỗi chúng ta đều có thể trở thành những nhân chứng sống cho sự phục sinh, cho sự chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối, cho sức mạnh của tình yêu mà không bao giờ phai nhòa.

Lời kêu gọi “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” vẫn vang vọng mãi trong tâm hồn của mỗi tín hữu, như một lời mời gọi thiêng liêng để chúng ta bước ra ngoài, vượt qua mọi ranh giới của con người, và trở thành những người truyền bá niềm tin với tất cả tấm lòng. Chính trong hành trình ấy, chúng ta không chỉ tìm thấy chính mình mà còn nhận ra rằng, dù cho có bao nhiêu khó khăn, dù có bao nhiêu lần chúng ta bị lạc lối, thì luôn có một Đấng Cứu Thế đang chờ đợi, luôn mở rộng vòng tay yêu thương để đón nhận và dẫn lối. Mỗi ngày, mỗi giờ, hãy sống trọn vẹn với niềm tin ấy, hãy để tình yêu của Đức Giê-su thắp sáng mọi con đường, mọi ngã rẽ của cuộc đời.

Hôm nay, khi chúng ta cùng nhau ngẩng cao đầu, cùng nhau đón nhận niềm sống mới mà Đức Giê-su đã ban cho nhân loại, hãy để lòng tin của chúng ta được làm nền tảng cho mọi hành động, cho mọi lời nói, cho mọi mối quan hệ. Hãy để mỗi khoảnh khắc của cuộc sống là một lời ca ngợi cho sự phục sinh, là một minh chứng cho sức mạnh của niềm tin và của tình yêu. Khi lòng chúng ta đầy ắp niềm tin ấy, chúng ta không chỉ được ban phước mà còn có thể trở thành nguồn cảm hứng cho những ai đang lạc lối, cho những ai đang cần một tia hy vọng giữa bão giông của cuộc đời. Và thế là, trong từng hành động, trong từng lời nói, thông điệp của Đức Giê-su sẽ tiếp tục lan tỏa, tiếp tục làm cho thế giới này trở nên tươi sáng, ấm áp và tràn đầy yêu thương.

Với tất cả tấm lòng thành kính và niềm tin sâu sắc, hãy cùng nhau sống và truyền đạt thông điệp của sự phục sinh – thông điệp của tình yêu, của sự sống mới, của niềm hy vọng vĩnh cửu. Chúng ta hãy tự hào là những người được chọn, là những sứ giả của Tin Mừng, luôn sẵn sàng bước ra ngoài và lan tỏa ánh sáng của Chúa đến mọi miền đất, đến mọi con người. Trong mỗi bước đi của chúng ta, trong mỗi giây phút của cuộc sống, hãy nhớ rằng ánh sáng của Đức Giê-su luôn hiện hữu, luôn dẫn dắt và luôn ban phước, cho dù chúng ta đang ở bất kỳ nơi đâu hay trải qua bất kỳ thử thách nào. Đây chính là lời nhắc nhở thiêng liêng về sự sống mới, về niềm tin bất diệt mà chúng ta cần ghi sâu vào tim mình để mỗi ngày trôi qua đều là một khúc ca ngợi danh của Chúa.

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
THỨ BẢY TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH : SỰ HIỆN DIỆN SAU PHỤC SINH