Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH : ĐỂ MỖI BƯỚC ĐI TRÊN CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN LUÔN ĐƯỢC DẪN DẮT BỞI ÁNH SÁNG THIÊNG LIÊNG

THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH

Cv 4,1-12; Ga 21,1-14

Ga 21,1-14

ĐỂ MỖI BƯỚC ĐI TRÊN CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN LUÔN ĐƯỢC DẪN DẮT BỞI ÁNH SÁNG THIÊNG LIÊNG

 

Trong không khí linh thiêng của Tuần Bát Nhật Phục Sinh, giữa những giờ phút tĩnh lặng và thiêng liêng của lễ Thứ Sáu, chúng ta lại một lần nữa được mời gọi dừng lại để lắng nghe tiếng gọi của Đấng Phục Sinh – một tiếng gọi không chỉ vang vọng trong tâm hồn mà còn mở ra cánh cửa của một cuộc sống mới, của một niềm tin bất diệt. Tin Mừng Gioan 21,1-14 kể lại khoảnh khắc Đức Giê-su hiện ra cho các môn đệ bên Biển Hồ Ti-bê-ri-a, một lời chứng sống động về sự phục sinh và quyền năng vượt qua cái chết. Câu chuyện ấy là minh chứng rõ ràng rằng, sau mọi đêm tối dài của thất vọng và nỗi buồn, ánh sáng của Thiên Chúa lại luôn chiếu rọi, dẫn dắt ta bước ra khỏi bóng tối để trở về với nguồn sống thiêng liêng.

Ban đầu, các môn đệ cùng với Si-môn Phê-rô, Tô-ma – được gọi là Đi-đy-mô, Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác đã cùng nhau ra khơi trong đêm, với niềm hy vọng và khát khao được bắt được một mẻ cá bội thu. Nhưng đêm ấy, khi màn đêm dần trôi qua, không có dấu hiệu của thành công nào. Lưới cá như trống rỗng, niềm tin của họ dần bị thử thách bởi sự bất lực của con người trước sức mạnh của thiên nhiên. Cảm giác thất vọng xen lẫn với sự mệt mỏi, các môn đệ chợt nhận ra rằng có điều gì đó đang thiếu, như thể sự hiện hữu của một nguồn lực thiêng liêng đang bị lãng quên giữa đêm đen. Đó chính là thời khắc mà niềm tin, dù có yếu ớt, lại được thắp lên bởi phép lạ của Đấng Phục Sinh.

Khi bình minh ló rạng, bầu không khí trở nên trong lành hơn, những tia sáng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua những đám mây mờ ảo, các môn đệ vẫn còn lưu luyến những giây phút thất vọng của đêm qua. Chính lúc đó, trên bãi biển, một hình bóng xuất hiện – không phải một người đánh cá bình thường, mà là Đấng mà họ đã biết từ xưa, người đã đi cùng họ qua bao gian truân, giờ đây hiện ra với vẻ mặt dịu êm và ánh mắt chan chứa yêu thương. Ban đầu, trong sự rối ren của cảm xúc và do tâm trí mệt mỏi sau một đêm dài không thành công, họ không nhận ra rằng đó chính là Đức Giê-su. Người tiến tới với lời hỏi nhẹ nhàng: “Này các chú, không có gì ăn ư?” – như thể vừa muốn kiểm tra, vừa muốn khơi gợi niềm tin còn mờ nhạt của các môn đệ. Lời hỏi ấy, giản dị nhưng đầy ý nghĩa, như một lời nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có cho ta bao nhiêu thất bại, dù có lúc ta cảm thấy trống rỗng và mất mát, thì nguồn sống của Thiên Chúa vẫn luôn hiện hữu, luôn sẵn sàng ban cho ta những phép lạ nếu ta biết lắng nghe và tin tưởng.

Cảm nhận được sự hiện diện thiêng liêng, Si-môn Phê-rô đã không do dự mà khoác áo, lao xuống biển với trái tim tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin mãnh liệt. Cả đoàn người cùng nhau thả lưới xuống bên phải mạn thuyền, và như một phép lạ, lưới cá trở nên nặng trĩu đến mức không thể kéo nổi. Hình ảnh ấy không chỉ là minh chứng cho quyền năng của Đấng Phục Sinh, mà còn là biểu tượng của việc khi con người biết bước ra khỏi vùng an toàn, khi con người biết tin tưởng và dám chấp nhận sự giúp đỡ của Thiên Chúa, mọi điều không thể cũng trở nên có thể. Chính trong khoảnh khắc đó, lòng tin của các môn đệ được củng cố, niềm hy vọng dâng trào như một dòng suối mát lành, xua tan đi bao nỗi buồn của đêm tối.

Sau khi bắt được cá, khi các môn đệ cùng nhau kéo lưới đầy ắp những con cá lớn, họ bước lên bờ và trước mắt họ hiện ra một cảnh tượng đầy bất ngờ: trên bãi cát, sẵn có than hồng, những miếng bánh ăn nhỏ được xếp gọn gàng – những món quà giản dị nhưng chứa đựng thông điệp của tình thương và sự sẻ chia. Đức Giê-su mời gọi họ: “Đem ít cá mới bắt được tới đây! Anh em đến mà ăn!” Lời mời gọi ấy không chỉ dừng lại ở việc cung cấp cho các môn đệ thức ăn cho thân thể, mà còn là lời mời gọi dành cho tâm hồn, lời nhắc rằng, trong cuộc đời này, sự sẻ chia và tình yêu thương luôn là nguồn động lực bất diệt, là chìa khóa giúp mỗi con người vượt qua mọi nghịch cảnh. Không một ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?” bởi vì sâu trong lòng họ, họ đã nhận ra rằng đây chính là Đấng Cứu Chuộc – Đấng đã vượt qua cái chết, mang lại cho họ niềm tin và sự sống mới.

Câu chuyện hiện lên như một khúc ca ca ngợi niềm tin đã được phục hồi, như lời hứa rằng, dù có bao nhiêu thất bại và nỗi buồn, thì tình yêu của Thiên Chúa vẫn luôn vẹn nguyên và luôn dẫn dắt chúng ta vượt qua mọi trở ngại. Nhìn vào hình ảnh ấy, chúng ta được dạy rằng, trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi những lúc thất bại, không ai không từng trải qua nỗi buồn, nhưng chính qua những thất bại ấy, ta học được cách đứng dậy, học được cách trân trọng những điều giản dị nhất và học được rằng, niềm tin có sức mạnh vô cùng to lớn.

Đức Giê-su, trong hình ảnh hiện ra bên bờ biển Ti-bê-ri-a, không chỉ đến để ban cho các môn đệ thức ăn, mà còn đến để trao cho họ một sứ mệnh thiêng liêng – sứ mệnh mang thông điệp của sự sống mới, của niềm tin được tái sinh sau cái chết. Lời Ngài nói “Anh em đến mà ăn!” như một lời mời gọi ấm áp, khích lệ các môn đệ cũng như chúng ta hãy sống trong tình yêu thương, hãy biết chia sẻ những điều tốt đẹp mà mình có, dù chỉ là những điều giản dị nhất. Đó cũng chính là thông điệp của Đấng Phục Sinh: rằng, dù ta có trải qua bao nhiêu mất mát, dù có bao nhiêu thất bại, thì trong mỗi bước đi của cuộc đời, ta vẫn luôn được che chở, luôn luôn có một nguồn sức mạnh vô biên từ Đấng đã chiến thắng cái chết.

Những hình ảnh của biển cả, của lưới cá tràn đầy và của bữa ăn được chia sẻ gợi lên trong lòng mỗi người nghe một cảm giác gần gũi, thân thương, như một lời nhắc nhở rằng, cuộc sống này luôn luôn có những điều kỳ diệu chờ đón. Đó là bài học về sự đoàn kết, về lòng tin và về sức mạnh của tình yêu thương, là lời cam kết rằng, dù ta có trải qua bao nhiêu cơn bão, dù nỗi buồn có bao trùm lấy trái tim, thì ánh sáng của Đấng Phục Sinh vẫn luôn là nguồn động viên giúp ta đứng vững, giúp ta tiếp tục bước đi trên con đường đời. Mỗi giọt nước mắt, mỗi khoảnh khắc thất vọng đều được biến hóa thành nguồn cảm hứng, thành ngọn lửa ấm áp thắp sáng tương lai.

Câu chuyện của các môn đệ bên bờ biển Ti-bê-ri-a như mở ra một chân trời mới cho lòng tin của con người. Nó dạy chúng ta rằng, phép lạ không chỉ nằm ở những sự kiện lớn lao, mà còn ẩn chứa trong từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống – từ giây phút khi lưới cá bỗng trở nên nặng trĩu đến khoảnh khắc khi một lời mời gọi giản dị lại mang theo thông điệp của niềm tin vĩnh cửu. Đức Giê-su hiện ra sau sự phục sinh như một lời khẳng định rằng, trong mọi thử thách, dù là trong những khoảnh khắc đen tối nhất, niềm hy vọng luôn có thể được tìm thấy, luôn luôn có thể bừng sáng như một tia sáng dẫn lối.

Khi ta nhìn nhận lại hành trình của các môn đệ – từ đêm thất bại ra khơi đến buổi sáng phép lạ trên bờ biển – ta sẽ thấy rằng, mỗi bước đi dù có chông gai, mỗi nỗi buồn dù có sâu thẳm, đều là những trang không thể thiếu trong cuốn sách của đời người. Những trải nghiệm ấy dạy ta về sự kiên cường, về sức mạnh nội tại của con người khi biết mở lòng và đón nhận tình yêu thương của Thiên Chúa. Ta được nhắc nhở rằng, chỉ cần ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, chỉ cần ta biết lắng nghe tiếng gọi của Đấng Phục Sinh, mọi điều kỳ diệu đều có thể xảy ra – từ những phép lạ nhỏ như một lưới cá tràn đầy cho đến những sự thay đổi lớn lao về tâm hồn và tinh thần.

Trong mỗi chúng ta, có một ngọn lửa của niềm tin luôn bùng cháy, dù có lúc bị dập tắt bởi gió bão của cuộc đời. Hãy để ngọn lửa ấy được thắp sáng lại qua mỗi trải nghiệm, qua mỗi lần ta đứng dậy sau thất bại, qua mỗi giây phút ta cảm nhận được tình thương và sự che chở của Thiên Chúa. Hãy nhớ rằng, dù cuộc đời có mang đến cho ta bao nhiêu nỗi đau, ta vẫn luôn có cơ hội để tái sinh, để sống một cuộc đời trọn vẹn và đầy ý nghĩa – một cuộc đời được viết nên bởi những nét mực của niềm tin, của hy vọng và của tình yêu thương vĩnh cửu.

Trong ngày Thứ Sáu Tuần Bát Nhật Phục Sinh này, khi ta tụ họp lại để tưởng nhớ phép lạ của Đấng Phục Sinh và lắng nghe lời Ngài, hãy để tâm hồn mỗi người được mở rộng, để mỗi bước đi trên con đường đức tin luôn được dẫn dắt bởi ánh sáng thiêng liêng. Hãy sống với lòng dũng cảm, với niềm tin không bao giờ phai mờ, và hãy chia sẻ ánh sáng ấy với mọi người xung quanh – để rằng, bất kể bao nhiêu thử thách, bất kể nỗi buồn có làm ta chùn bước, ta vẫn luôn có thể tìm thấy niềm vui, sự an ủi và nguồn sống mới được ban tặng bởi Đấng Phục Sinh.

Và khi chúng ta bước ra khỏi bến bờ của những phép lạ, khi ta nhìn lại quãng đường đã qua với biết bao ký ức ngọt bùi lẫn đắng cay, hãy tự nhủ rằng, mỗi giây phút, mỗi khoảnh khắc của cuộc đời đều là một món quà quý giá – một chương chưa được viết xong trong cuốn sách vĩ đại của ơn cứu độ. Những trang sách ấy được dệt nên bằng niềm tin, bằng tình yêu và bằng sự sẻ chia, và chúng ta – mỗi người trong chúng ta – chính là những tác giả, những người viết nên câu chuyện vĩ đại của cuộc đời mình.

Hãy để hình ảnh của Si-môn Phê-rô lao xuống biển với lòng nhiệt huyết, của các môn đệ cùng nhau kéo lưới cá tràn đầy, của bữa ăn giản dị được chia sẻ bên bờ biển Ti-bê-ri-a, trở thành nguồn cảm hứng để ta biết rằng, dù cuộc đời có ra sao, ánh sáng của Đấn

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
THỨ SÁU TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH : ĐỂ MỖI BƯỚC ĐI TRÊN CON ĐƯỜNG ĐỨC TIN LUÔN ĐƯỢC DẪN DẮT BỞI ÁNH SÁNG THIÊNG LIÊNG