THỨ TƯ TUẦN BÁT NHẬT PHỤC SINH
thánh Grê-ô-gi-ô, Tử đạo và thánh A-đan-bét-tô, Giám mục, Tử đạo
Cv 3,1-10; Lc 24,13-35
HÀNH TRÌNH EMMAUS VÀ SỰ HIỆN HIỆU CỦA CHÚA

Hôm ấy, trên con đường vắng lặng từ Giê-ru-sa-lem đến làng Em-mau, hai người môn đệ bước đi với tâm hồn nặng trĩu nỗi buồn, mâu thuẫn và những câu hỏi chưa lời giải đáp. Họ trò chuyện với nhau, bàn tán về những sự kiện chưa thể tin được: về Đấng Giê-su Na-da-rét – Người từng là niềm hy vọng của cả dân Ít-ra-en, nay lại bị các thượng tế và thủ lãnh của dân chúng nộp cho để chịu án tử hình, bị đóng đinh trên thập giá. Trong tâm trí họ, những hình ảnh đẫm máu và những lời hứa chưa trọn vẹn đang xen lẫn nhau, khiến cho niềm tin dần bị lung lay. Họ tự hỏi liệu đây có phải là kết thúc của một giấc mơ cứu rỗi, hay rằng, trong cái chết đầy bi kịch ấy, Thiên Chúa lại đang dệt nên một phép màu để biến nỗi đau thành niềm hy vọng.
Khi họ vẫn mải mê trong cuộc trò chuyện, lòng bâng khuâng vì sự bất công và những mất mát vô hình, thì tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên cạnh họ. Không hề hay biết, người đi cùng ấy chính là Đức Giê-su – Đấng Sống lại, hiện hữu bên cạnh như một người bạn đồng hành vô hình. Nhưng nỗi buồn và sự mù quáng của tâm hồn họ đã che khuất khả năng nhận ra Ngài. Đức Giê-su hỏi họ: “Các anh vừa đi trao đổi chuyện gì vậy?” và qua những lời nói dịu dàng mà chứa chan trí tuệ, Người dần dần mở ra những bí ẩn của Kinh Thánh, giải thích cho họ hiểu rõ hơn về lời tiên tri của Mô-sê và các ngôn sứ. Người nhắc nhở họ rằng, “Đấng Ki-tô phải chịu khổ hình trước khi bước vào vinh quang,” như một lời tuyên bố về kế hoạch cứu chuộc của Thiên Chúa, nơi mà cái chết không hề là sự chấm dứt mà chỉ là bước đệm đưa họ đến với sự sống mới.
Trong suốt hành trình đến Em-mau, Đức Giê-su đã không chỉ đơn thuần kể chuyện mà còn đặt ra những câu hỏi khiến lòng hai môn đệ phải suy tư sâu sắc. Họ nghe, và dẫu lòng còn đầy băn khoăn, nhưng những mảnh ghép của lời dạy dỗ ấy bắt đầu nối lại với nhau, tạo nên bức tranh của một sự thật vượt lên trên cả sự mất mát tạm thời. Những lời của Người như liều thuốc lành cho những tâm hồn mệt mỏi, giúp họ nhận ra rằng, dù thế gian có bày đặt bao nhiêu rắc rối, thì trong mỗi lời tiên tri, trong mỗi câu chuyện của Kinh Thánh, Thiên Chúa luôn dành cho con người một lối thoát, một niềm tin bất diệt.
Khi trời xế chiều, hai môn đệ, với lòng nài nỉ và mong mỏi một chút ấm áp giữa cơn lạnh của buổi hoàng hôn, đã khẩn thiết đề nghị Đức Giê-su ở lại cùng họ. Và trong khoảnh khắc ấy, khi bữa ăn được chuẩn bị, khi chiếc bánh được cầm lên, lời chúc tụng được dâng lên, và chiếc bánh được bẻ ra chia sẻ, một phép màu đã xảy ra. Đó không chỉ là hành động đơn giản của một bữa ăn, mà là sự giao thoa thiêng liêng, là thời khắc mà mắt họ bỗng mở ra, nhận ra rằng, chính người bạn đồng hành trong suốt hành trình ấy chính là Đấng Sống lại. Ngay sau giây phút nhận ra ấy, như thể một cơn gió thoảng, Ngài biến mất, để lại sau lưng những suy tư rộn rã về sự hiện hữu của Ngài trong từng khoảnh khắc đời người.
Những gì đã xảy ra trên con đường Em-mau không chỉ là câu chuyện của hai môn đệ mà còn là biểu tượng cho hành trình tâm linh của mỗi chúng ta. Đôi khi, giữa cuộc sống hỗn loạn, chúng ta cũng như những người đã bước đi trên con đường vắng, không nhận ra dấu hiệu của sự sống mới vì lòng mình quá bận rộn với những nỗi buồn, lo toan của hiện tại. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc chậm lại, chỉ cần một lần dừng chân để lắng nghe tiếng lòng, chúng ta sẽ thấy được rằng, trong mọi nẻo đường, Đức Giê-su luôn hiện hữu – không chỉ qua lời nói của Kinh Thánh, mà còn qua từng hành động giản dị như bữa ăn, như sự sẻ chia chiếc bánh. Đó chính là thông điệp của sự phục sinh, của niềm tin rằng, cái chết không phải là sự chấm dứt, mà là bước ngoặt đưa ta đến với ánh sáng của Thiên Chúa.
Hôm nay mặc dù không cử hành các nghi thức thánh Grê-ô-gi-ô, Tử đạo, thánh A-đan-bét-tô hay Giám mục, Tử đạo, chúng ta lại được mời gọi bước vào không gian của sự chiêm nghiệm và tâm linh. Chúng ta được khuyến khích lắng nghe, cảm nhận và suy ngẫm về hành trình từ Giê-ru-sa-lem đến Em-mau – hành trình mà qua đó, niềm tin được tái sinh, lòng khổ đau được chuyển hóa thành hy vọng mới. Qua từng lời dạy của Đức Giê-su, qua từng câu chuyện kể, chúng ta được nhắc nhở rằng, dù chúng ta có thể không nhận ra Ngài ngay từ đầu, nhưng chỉ cần trái tim luôn rộng mở, chỉ cần chúng ta dám dừng lại, lắng nghe và đặt câu hỏi cho chính mình, thì ánh sáng của sự sống lại sẽ tự nó soi rọi, dẫn lối cho chúng ta bước tiếp.
Hãy tưởng tượng cảnh hai môn đệ vội vã trở lại Giê-ru-sa-lem, lòng tràn đầy niềm tin vừa được đánh thức, chạy đến gặp Nhóm Mười Một và chia sẻ mọi điều đã xảy ra trên đường. Đó không chỉ là câu chuyện của một sự kiện duy nhất mà còn là lời khẳng định rằng, sự phục sinh của Chúa không nằm ở những nghi thức trang nghiêm hay trong hình thức của các lễ nghi, mà chính nằm ở trải nghiệm sống động của mỗi tín hữu – trải nghiệm về sự hiện hữu của Đấng Cứu Chuộc qua mọi hành động chia sẻ yêu thương, qua từng khoảnh khắc dâng lên niềm tin và hy vọng.
Hành trình Em-mau còn là lời nhắc nhở cho chúng ta rằng, cuộc sống của mỗi người không phải lúc nào cũng là một con đường trải đầy hoa hồng. Nhiều lúc, chúng ta bước đi với tâm trạng nặng trĩu, mỏi mệt vì những mất mát, vì những mâu thuẫn nội tâm. Nhưng chính trong những lúc ấy, khi chúng ta biết dừng lại, khi chúng ta cho phép mình ngồi xuống và suy ngẫm, thì những giọt nước mắt, những nỗi buồn sẽ dần được thay thế bằng niềm tin mới, bởi vì Thiên Chúa luôn có cách để biến những vết thương trở nên đẹp đẽ hơn, biến sự mất mát thành cơ hội tái sinh, biến nỗi đau thành sức mạnh hướng về ánh sáng.
Qua câu chuyện của Đức Giê-su và những người môn đệ trên đường Em-mau, chúng ta học được rằng, đức tin không phải là thứ chỉ tồn tại trong trí óc hay trong những bài giảng xa vời, mà là điều sống động, được thể hiện qua những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Đó là khi ta dám chia sẻ bát bánh, khi ta dám mở lòng để đón nhận những điều kỳ diệu dù chỉ trong một khoảnh khắc, ta đã sống đúng với thông điệp của sự phục sinh – thông điệp rằng, sự sống luôn chiến thắng cái chết, và tình yêu của Thiên Chúa luôn có khả năng chữa lành mọi vết thương của tâm hồn.
Những suy tư của hai môn đệ dọc theo con đường Em-mau cũng là một lời mời gọi cho mỗi chúng ta: hãy dừng lại, nhìn nhận lại hành trình của mình, để tìm ra con đường dẫn lối đến với chân lý vĩnh cửu. Hãy tự hỏi bản thân, liệu ta có đang sống chỉ để tồn tại, hay rằng ta đang sống thật trọn vẹn, biết lắng nghe tiếng gọi từ bên trong, biết cảm nhận được sự hiện hữu của Đấng Cứu Chuộc trong từng hành động, từng lời nói? Hãy để mỗi bước chân của chúng ta không chỉ là sự di chuyển trên mặt đất, mà còn là hành trình của tâm hồn, là quá trình liên tục của sự thay đổi và trưởng thành trong đức tin.
Đêm nay, khi chúng ta cùng nhau tụ họp để chia sẻ bữa ăn và niềm tin, hãy để lòng mình trở nên rộng mở, để cảm nhận được rằng, dù cuộc đời có đầy những ngã rẽ, những thử thách và khó khăn, thì ánh sáng của sự phục sinh luôn dẫn dắt chúng ta về với niềm hy vọng và tình yêu thiêng liêng. Hãy nhớ rằng, câu chuyện của Đức Giê-su trên đường Em-mau không chỉ là một ký ức xa xôi của quá khứ, mà còn là lời hứa sống động cho mỗi người trong chúng ta – lời hứa rằng, dù ta có thể không nhận ra Ngài ngay từ lúc đầu, thì chỉ cần ta biết dừng lại, lắng nghe và mở lòng, thì Đấng Cứu Chuộc sẽ hiện ra, mang lại cho ta sức mạnh để bước tiếp trên con đường của đức tin và sự sống mới.
Chúng ta hãy cùng nhau ca ngợi và tôn vinh sự hiện hữu của Chúa qua từng hành động giản dị, qua từng bữa ăn được chia sẻ, qua từng lời dạy dỗ của Kinh Thánh. Hãy để hành trình từ Giê-ru-sa-lem đến Em-mau trở thành biểu tượng cho hành trình tâm linh của chính mỗi chúng ta – hành trình từ sự bối rối, từ nỗi đau và sự mất mát, đến niềm tin được đánh thức, đến một cuộc sống tràn đầy ánh sáng và hy vọng. Và như thế, mỗi chúng ta sẽ sống đúng với lời hứa của Thiên Chúa, sống không chỉ để tồn tại mà là sống trọn vẹn, với trái tim luôn cháy bỏng niềm tin vào sự phục sinh và tình yêu vĩnh cửu của Đấng Cứu Chuộc.
Lm. Anmai, CSsR

