Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

THỨ TƯ TUẦN THÁNH : TỰ HẠ MÌNH – HÀNH TRÌNH VỀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG

THỨ TƯ TUẦN THÁNHI

s 50,4-9a; Mt 26,14-25

TỰ HẠ MÌNH – HÀNH TRÌNH VỀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG

Khi nghe tên Giê-su, mọi loài trên trời, dưới đất và trong hoả ngục đều phải quỳ gối xuống. Đó là lời tuyên xưng quyền năng thiêng liêng, nhắc nhớ chúng ta rằng, Đấng Cứu Chuộc đã tự hạ mình, vâng lời cho đến chết, chết trên thập giá để Thiên Chúa Cha được vinh quang. Chính trong hành trình chịu đựng và tự hạ mình ấy, chúng ta được mời gọi học theo tấm gương của sự khiêm nhường, của lòng yêu thương chân thành và của niềm tin bất diệt. Thứ Tư tuần Thánh, qua ca nhập lễ, lời nguyện nhập lễ, bài đọc tiên tri I-sai-a và lời nguyện tiến lễ, tất cả như một khúc ca đồng điệu, khắc họa sự hi sinh và sự phơi bày của một tình yêu thiêng liêng, mời gọi mỗi người chúng ta sống trọn vẹn theo con đường của Đấng đã chịu thương khó.

Trong mỗi con người, lòng tự hào và cái tôi luôn rình rập, chờ thời khắc để bùng lên. Nhưng Chúa Giê-su đã dạy cho chúng ta biết rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở quyền lực hay danh vọng, mà ở khả năng tự hạ mình, ở sự khiêm nhường và lòng biết ơn. Lời Chúa nói: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh quang” đã in đậm thông điệp rằng, đức tin và sự hy sinh của Người không chỉ mang lại sự cứu rỗi cho nhân loại mà còn mở ra một con đường mới cho tâm hồn – con đường của tình yêu, của sự tha thứ và của niềm tin vững bền.

Chúng ta hãy tưởng tượng hình ảnh Người, khi bước ra giữa dòng đời, dẫu biết trước rằng sẽ gặp phải những lời chê bai, sự nhạo báng, lòng hận thù từ những kẻ không hiểu lòng nhân hậu. Dù bị khinh miệt, bị phản bội, Người vẫn kiên định với sứ mệnh của mình. Người không che giấu mặt, không lẩn tránh những lời chỉ trích; thay vào đó, Người mở rộng vòng tay, cho đi sự yêu thương không điều kiện và dạy cho chúng ta biết rằng, chỉ có chính trong việc tự hạ mình, chúng ta mới có thể tìm thấy sức mạnh nội tại để vượt qua mọi thử thách của cuộc sống.

Khi bước vào bài ca lễ nhập, chúng ta nghe những lời nguyện tha thiết: “Lạy Chúa, Chúa đã muốn cho Con Một Chúa chịu khổ hình thập giá để giải thoát chúng con khỏi quyền lực ác thần. Xin cho chúng con hưởng nhờ mọi ơn phúc bởi mầu nhiệm phục sinh…” Những lời nguyện ấy như một lời khấn cầu, một lời dâng trọn tâm hồn của mỗi con người, mong được Chúa che chở và soi sáng. Trong khoảnh khắc đó, chúng ta nhớ rằng không có gì quý giá hơn sự hi sinh của Đấng Cứu Chuộc, người đã đổ má cho kẻ giật râu, không che mặt tránh những lời nhạo cười, mà đối mặt với tất cả bằng niềm tin và sự chấp nhận.

Lời nguyện nhập lễ không chỉ là tiếng nói cầu xin ơn phước mà còn là lời khẳng định về lòng trung thành, về sự sẵn sàng nhận lấy mọi đau thương để từ đó được nâng đỡ và sống trọn vẹn hơn. Mỗi câu chữ, mỗi âm vang của lời cầu nguyện đều như lời nhắc nhở chúng ta: trong từng khoảnh khắc của cuộc sống, dù gặp bao nhiêu sóng gió, hãy nhớ rằng Đấng Cứu Chuộc luôn hiện hữu để dắt chúng ta qua mọi bão giông, để biến nỗi đau thành sức mạnh, và để mở ra cánh cửa của niềm hy vọng.

Bài đọc từ tiên tri I-sai-a, “Tôi đã không che mặt tránh những người chửi mắng, nhưng tôi biết tôi sẽ không phải thẹn thùng,” vang lên như một lời thách thức và khích lệ cho mỗi người chúng ta. Qua đó, chúng ta hiểu rằng, trong sự đau đớn, trong những lúc bị tổn thương bởi lời nói và hành động của kẻ khác, đức tin vào Thiên Chúa chính là nguồn sức mạnh giúp ta đứng vững. Khi Chúa mở tai chúng ta để lắng nghe, khi Người đánh thức chúng ta mỗi sáng với lời giáo huấn, chúng ta được mời gọi buông bỏ những gánh nặng, buông bỏ cái tôi để bước đi theo con đường của lòng yêu thương chân thành và sự khiêm nhường.

Hình ảnh “đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đưa má cho kẻ giật râu” không chỉ là minh chứng cho sự hy sinh mà còn là lời mời gọi mỗi người học cách tha thứ, học cách yêu thương kẻ thù. Sự khiêm nhường ấy không chỉ làm dịu đi nỗi đau mà còn mở ra một cánh cửa của sự an lạc nội tâm, khiến cho mỗi chúng ta trở nên kiên cường và bền bỉ trước mọi thử thách của cuộc đời.

Trong bữa Tiệc Ly, khi Chúa nói rằng “có một người trong các con sẽ nộp Thầy,” chúng ta cảm nhận được nỗi đau của sự phản bội, nỗi buồn của một tình yêu bị lừa dối. Nhưng qua đó, Chúa vẫn gửi gắm thông điệp của lòng bao dung, của sự tha thứ và của tình yêu không điều kiện. Hình ảnh Giu-đa phản bội như một lời cảnh tỉnh rằng, trên con đường phục vụ nhân loại, không phải lúc nào ta cũng được đón nhận bằng niềm vui, nhưng chính trong những vết thương, trong những lần bị tổn thương, chúng ta lại được mời gọi học cách tha thứ, học cách yêu thương một cách trọn vẹn và bền chặt.

Tình yêu thiêng liêng được bộc lộ trong từng hành động giản dị: sự sẻ chia trong bữa ăn, những lời dạy bảo của Thánh Linh, và niềm tin kiên định dù cho phải đối mặt với những lời chỉ trích, sự chê bai từ đám đông. Chính qua những phút giây ấy, chúng ta học được bài học của sự tự hạ mình – bài học về lòng khiêm nhường, về sức mạnh của tình yêu chân thành và về niềm tin vững bền mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho.

Và hôm nay chúng ta được nhắc nhớ lời nguyện tiến lễ: “Lay Thiên Chúa từ bi nhân hậu, xin đoái nhận của lễ chúng con dâng, để tưởng nhớ Ðức Giê-su đã chịu khổ hình.” Những lời tạ ơn ấy không chỉ là sự khẳng định về ơn cứu chuộc mà còn là lời hứa hẹn về một cuộc sống mới, về một mầu nhiệm phục sinh đem lại sự sống muôn đời. Đó là lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có đầy những phút giây đen tối, dù ta có phải trải qua bao lần vấp ngã, thì chính trong những lúc đó, niềm tin vào sự phục sinh sẽ mở ra cánh cửa cho một hy vọng mới, cho một sức mạnh thiêng liêng từ Đấng đã chịu thương khó.

Hãy nhớ rằng, trong mỗi thất bại, trong mỗi nỗi buồn, luôn có mầm mống của một sự tái sinh. Thất bại không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một thử thách trên con đường đưa chúng ta đến thành công đích thực. Qua những vết thương của lòng, chúng ta được mài giũa để trở nên kiên cường hơn, để nhận ra rằng, lòng khoan dung chính là biểu hiện cao nhất của sức mạnh nội tâm, và ý muốn trả thù chỉ là dấu hiệu của sự yếu đuối.

Trong Thánh lễ này, khi chúng ta nghe lời tiền tụng thương khó và đáp ca của những người cơ khổ, lòng ta lại được múc đầy những niềm tin mới. Câu nguyện “Lạy Chúa toàn năng, chúng con vừa dâng lễ tạ ơn để tuyên xưng Ðức Giê-su đã chịu chết. Xin cho chúng con vững vàng tin tưởng rằng: Chúa đã ban sự sống muôn đời cho chúng con nhờ cuộc thương khó của Người” không chỉ là lời khấn cầu mà còn là lời cam kết sống đúng với thông điệp của Chúa. Mỗi chúng ta, dù phải đối mặt với bao nỗi đau, với bao lần bị phản bội hay bị tổn thương, hãy nhớ rằng, sức mạnh của niềm tin luôn sẵn sàng nâng đỡ và dẫn lối, mở ra một con đường mới cho tâm hồn.

Hãy để mỗi bước đi, mỗi lời cầu nguyện của chúng ta là một lời khẳng định về niềm tin, về tình yêu thương và về sức mạnh của sự tự hạ mình. Đó là con đường dẫn dắt chúng ta đến sự an lạc nội tâm, đến một cuộc sống trọn vẹn không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, về linh hồn. Chính trong sự hi sinh ấy, trong lòng khiêm nhường ấy, chúng ta mới thực sự hiểu được giá trị của cuộc sống và biết ơn từng giây phút được sống dưới ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa.

Chúng ta hãy mang theo trong tâm trí mỗi chúng ta thông điệp của sự tự hạ mình – thông điệp về lòng khiêm nhường, về sức mạnh của tình yêu và về mầu nhiệm phục sinh ban cho chúng ta sự sống mới. Dù cho cuộc đời có bao la thử thách, dù cho nỗi đau và sự phản bội có làm ta vấp ngã, hãy nhớ rằng, Đấng Cứu Chuộc luôn ở bên, sẵn sàng nâng đỡ và dẫn dắt ta qua những cơn bão của đời.

Chúng ta hãy tự nhủ rằng, chỉ khi ta biết từ bỏ cái tôi, chỉ khi ta biết tự hạ mình và trao đi tình yêu không điều kiện, ta mới thực sự đạt được sự tự do, đạt được niềm hạnh phúc đích thực mà Thiên Chúa đã dâng tặng. Và qua đó, mỗi bước đi của chúng ta sẽ trở nên ý nghĩa hơn, mỗi hơi thở của đời sống sẽ trở nên thiêng liêng hơn, bởi vì chúng ta đang sống theo con đường của Đấng Cứu Chuộc – con đường của sự hy sinh, của lòng bao dung và của niềm tin bất diệt.

Lời Chúa vang vọng qua từng âm vang của lễ, nhắc chúng ta rằng: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa, để Thiên Chúa Cha được vinh quang.” Hãy để lời tuyên xưng ấy trở thành kim chỉ nam, là ánh sáng soi rọi trong những lúc ta lạc lối, là nguồn động lực giúp ta vượt qua mọi gian truân. Và khi mỗi chúng ta bước ra khỏi nơi thánh thiêng này, hãy nhớ rằng, dù con đường phía trước có bao la thử thách, lòng khiêm nhường và niềm tin vững bền sẽ luôn là sức mạnh nội tại giúp ta kiên cường tiến bước, hướng tới một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa.

Nguyện xin chúng ta luôn sống với tâm hồn mở rộng, với lòng yêu thương chân thành, biết tha thứ và trân trọng từng phút giây được sống dưới ánh sáng của tình yêu Thiên Chúa. Người hằng sống và hiển trị muôn đời, và qua cuộc thương khó của Người, chúng ta được mời gọi sống một cuộc đời không chỉ đẹp đẽ ở bề ngoài mà còn tràn đầy ý nghĩa ở bên trong – một cuộc đời của sự tự hạ, của lòng khiêm nhường và của niềm tin thiêng liêng.

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
THỨ TƯ TUẦN THÁNH : TỰ HẠ MÌNH – HÀNH TRÌNH VỀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG