Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

THỨ NĂM TUẦN THÁNH : LỄ VƯỢT QUA NHỚ ƠN CỨU ĐỘ VÀ SỐNG TRỌN VẸN TÌNH YÊU CỦA CHÚA

THỨ NĂM TUẦN THÁNH

Is 61,1-3a.6a.8b-9; Kh 1,5-8; Lc 4,16-21

THÁNH LỄ TIỆC LY. Chúa Giê-su Lập Bí Tích Thánh Thể

LỄ VƯỢT QUA NHỚ ƠN CỨU ĐỘ VÀ SỐNG TRỌN VẸN TÌNH YÊU CỦA CHÚA

 

Trong không khí thiêng liêng của Lễ thứ năm Tuần Thánh này, chúng ta cùng nhau dừng lại để lắng nghe và suy ngẫm về lời Chúa, lời đã vang vọng từ những ngày xa xưa, khi Ngài phán cùng Mô-sê và A-ha-ron ở đất Ai-cập. Trong những lời phán ấy, Thiên Chúa đã ra lệnh cho dân con cái Ít-ra-en, rằng tháng này phải được coi là tháng đầu năm, tháng thứ nhất, và mỗi gia đình, mỗi nhà phải bắt một chiên con – không chỉ là một nghi thức, mà là biểu tượng của sự cứu rỗi và sự giải thoát khỏi ách nô lệ. Nếu nhà nào không đủ người để ăn hết một con chiên, họ phải mời người láng giềng đến, để mọi người cùng nhau chia sẻ bữa tiệc của sự vinh quang và niềm tin. Chiên con ấy phải được chọn lựa kỹ càng, không được có tật, phải là chiên đực, được một năm, và nếu bắt dê con cũng phải làm như vậy.

Sau đó, đến ngày mười bốn tháng, khi hoàng hôn buông xuống, toàn thể cộng đồng Ít-ra-en sẽ giết chiên, lấy máu bôi lên khung cửa những nhà có ăn thịt chiên – một dấu hiệu thiêng liêng, là lời hứa rằng khi Thiên Chúa đi qua, Ngài sẽ tha cho dân Ngài, Ngài sẽ không để tai ương tác hại khi Ngài giáng hoạ trên xứ Ai-cập. Lời phán ấy không chỉ đòi hỏi sự nghiêm khắc của một bộ luật thần thánh, mà còn chứa đựng tình yêu bao la và sự bảo vệ không bao giờ cạn kiệt của Đấng Toàn Năng. Ngày Vượt Qua đó phải được ghi nhớ, được làm lễ tưởng niệm, để mỗi người Ít-ra-en luôn sống với niềm tin vững chắc rằng Thiên Chúa đã ban cho họ sự cứu chuộc, và rằng Ngài luôn đồng hành cùng họ qua mọi thời đại. Đó là lời Chúa, là lời hứa của sự giải thoát, và là hình ảnh rạng ngời của tình yêu Thiên Chúa dành cho dân Ngài.

Những lời của Thiên Chúa ấy vang lên qua bài Ca thứ hai của người Tôi tớ Chúa, khi lời đáp ca khẳng định: “Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh.” Câu ca ấy không chỉ là lời tuyên xưng về công bình, mà còn là thông điệp của ơn cứu độ được ban qua mầu nhiệm Thánh Thể, qua giao ước mới của Máu Chúa Ki-tô, qua sự hiến dâng của Đấng Cứu Chuộc trên thập giá. Mỗi khi chúng ta tham dự bữa Tiệc Thánh, mỗi khi chúng ta ăn bánh và uống chén, chúng ta đang loan truyền việc Chúa chịu chết, như lời của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô: “Mỗi khi anh em ăn và uống, anh em loan truyền việc Chúa chịu chết.” Qua đó, mỗi bữa Tiệc Thánh không chỉ là lễ kỷ niệm của một sự kiện trong lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở về ơn cứu độ, về tình yêu chân thật và sự hy sinh tối thượng của Đức Giê-su, là lời mời gọi mỗi tín hữu sống trọn vẹn trong ơn của Đấng Cứu Chuộc.

Và rồi, lời Phúc Âm của Tin Mừng theo Thánh Gio-an mở ra cho chúng ta một bức tranh sống động và bi tráng của bữa ăn tối cuối cùng, bữa ăn mà Đức Giê-su đã cùng các môn đệ ngồi quây quần bên mâm ăn, trong bầu không khí vừa ấm áp vừa đầy nỗi buồn. Trong bữa ăn ấy, khi tâm hồn Đức Giê-su xao xuyến vì nỗi đau sắp đến, Người đã tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” Lời nói ấy như tiếng vang của sự cảnh báo, khiến cho các môn đệ nhìn nhau, bối rối và phân vân không biết rằng trong số họ lại có kẻ sẽ phản bội Người. Trong giây phút đó, hình ảnh người được Đức Giê-su thương mến, người đang dùng bữa và đầu tựa vào lòng Người, trở nên đầy chất bi tráng, vừa gần gũi vừa mang nỗi sầu sâu kín. Khi Si-môn Phê-rô can đảm lên tiếng hỏi: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?”, câu hỏi ấy chứa đựng niềm lo sợ, niềm bất an, và cũng là tiếng kêu cứu của trái tim mong muốn giữ gìn sự trung thành. Và khi người đó nghiêng mình sát ngực Đức Giê-su, hỏi: “Thưa Thầy, ai vậy?”, lời đáp của Đức Giê-su lại như một lời tiên tri đầy đau đớn: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Ngay sau đó, khi Đức Giê-su chấm một miếng bánh trao cho Giu-đa, con của Si-môn Ít-ca-ri-ốt, ánh sáng của sự phản bội bùng lên, khi Xa-tan liền nhập vào lòng hắn. Những lời nói ấy như vết dao cắt vào tim mỗi người, làm bộc lộ bản chất yếu đuối, sự dễ bị tổn thương và những mảnh vụn của tội lỗi trong lòng con người. Nhưng đằng sau nỗi đau đó, vẫn luôn hiện hữu lời hứa của Thiên Chúa: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người.” Lời nói ấy như một lời hứa an ủi, rằng dù có bao nhiêu sự phản bội, dù có bao nhiêu nỗi đau, vinh quang của Thiên Chúa sẽ luôn vượt qua, sẽ luôn chiếu sáng giữa bóng tối của thế gian.

Khi Si-môn Phê-rô hỏi “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy?”, Đức Giê-su đáp rằng: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.” Lời nói ấy mở ra cho chúng ta con đường của sự hi sinh và lòng trung thành, của niềm tin được thử thách qua những khoảnh khắc đau thương. Phê-rô, với lòng nhiệt huyết và niềm tin mãnh liệt, thề rằng anh sẽ liều mạng sống vì Thầy, nhưng Đức Giê-su lại nhẹ nhàng nhắc nhở: “Gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.” Những lời ấy như tiếng thì thầm của sự thật, nhắc nhở chúng ta rằng, trong trái tim mỗi người đều có những giây phút yếu đuối, những khoảnh khắc mà ta có thể lỡ bước ra khỏi con đường của ơn cứu độ. Nhưng chính từ đó, Thiên Chúa lại mở ra cánh cửa của sự tha thứ, của tình yêu bất diệt, cho mỗi tâm hồn trở nên mới mẻ, được làm sạch và được nâng đỡ bởi ơn cứu độ.

Những lời nguyện nhập lễ, lời tiền tụng thương khó, và lời xướng cầu của chúng ta hôm nay không chỉ là những lời cầu xin, mà còn là lời khẳng định sống, là tiếng thề trung thành với Thiên Chúa, với tình yêu của Đức Giê-su, với ơn cứu độ mà Ngài đã ban cho chúng ta. Chúng ta được mời gọi sống trong ánh sáng của Đấng Cứu Chuộc, sống trọn vẹn trong ơn của Ngài, để qua mỗi bữa Tiệc Thánh, mỗi giọt máu được thông hiệp trong chén thánh, chúng ta được nhắc nhở rằng, dù cuộc đời có đầy những vết thương do sự phản bội, dù lòng người có dễ bị tổn thương trước những lời nói dối và mưu đồ xấu xa, thì ơn cứu độ của Thiên Chúa luôn mở rộng, luôn ban cho ta cơ hội được làm mới, được tha thứ và được sống lại trong tình yêu chân thật.

Trong mỗi bước đi của cuộc đời, ta đều phải đối mặt với những thử thách, những lúc lòng ta dao động giữa niềm tin và nỗi sợ hãi, giữa tình yêu và sự phản bội. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, khi ta cúi đầu cầu nguyện, khi ta mở lòng để nghe tiếng gọi của Thiên Chúa, ta sẽ tìm thấy sự an ủi, sự che chở và sức mạnh nội tâm để tiếp tục bước đi. Hãy để mỗi lời cầu nguyện, mỗi tiếng ca xướng mà ta dâng lên trở thành minh chứng cho niềm tin vững chắc, cho sự trung thành không phai mờ, cho tình yêu vô biên mà Đức Giê-su đã dạy. Hãy sống với tâm hồn trong sáng, với trái tim biết tha thứ, để dù bao giờ ta gặp phải sự phản bội hay những lời nói dối gian dối, ta vẫn luôn được làm mới bởi ơn cứu độ, luôn được nâng đỡ bởi tình yêu của Thiên Chúa.

Chúng ta hãy mở rộng lòng mình, đón nhận mọi ơn phước mà Thiên Chúa ban tặng. Hãy để những lời cầu nguyện của chúng ta là những lời thề trung thành, là tiếng vang của tình yêu và sự tha thứ, để mọi hành động của ta đều trở thành minh chứng sống động cho ơn cứu độ của Đấng Cứu Chuộc. Hãy nhớ rằng, dù thế gian có đầy những kẻ gian dối, dù lòng người có lúc yếu đuối, thì Thiên Chúa – Đấng đã ban ơn cứu độ qua mầu nhiệm Ðức Ki-tô chịu khổ hình – sẽ luôn bên cạnh, sẽ luôn bảo vệ và luôn nâng đỡ chúng ta trong mọi hoàn cảnh.

Mỗi người chúng ta hãy sống trọn vẹn trong niềm tin, sống với tình yêu chân thật, và để mỗi giây phút của cuộc đời trở thành một lời ca ngợi danh Thiên Chúa. Hãy để tâm hồn ta luôn hướng về ánh sáng của Ngài, để từ những vết thương của sự phản bội, ta tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, để tha thứ và để sống trong sự bình an của ơn cứu độ. Và như lời ca xướng cầu của chúng ta: “Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh,” hãy để mỗi lời nói, mỗi hành động của ta là một tiếng vang của niềm tin, của sự yêu thương, của lòng trung thành mà không bao giờ phai mờ, là minh chứng cho rằng, dù có bao nhiêu thử thách và nỗi đau, lòng ta vẫn luôn được làm mới bởi tình thương của Thiên Chúa.

Lm Anton Tuệ Mẫn CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
THỨ NĂM TUẦN THÁNH : LỄ VƯỢT QUA NHỚ ƠN CỨU ĐỘ VÀ SỐNG TRỌN VẸN TÌNH YÊU CỦA CHÚA