Thứ Tư Tuần XIV Thường Niên
(Đ) Thánh Au-gut-ti-nô Zhao Rong, Linh mục và các bạn tử đạo tại Trung Hoa
St 41,55-57;42,5-7a.17-24a; Mt 10,1-7
SỨ MỆNH TRUYỀN GIẢNG VÀ QUYỀN NĂNG CỦA MƯỜI HAI TÔNG ĐỒ
Trong Tin Mừng theo Mát-thêu 10,1-7, Đức Giê-su đã gọi mười hai môn đệ và ban cho các ngài quyền trên các thần ô uế, quyền trừ chúng và chữa hết mọi bệnh hoạn tật nguyền. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một phép lạ hay một sự chuyển giao quyền năng, mà còn là lời mời gọi thiêng liêng cho mỗi tín hữu tham gia vào sứ mệnh truyền bá Tin Mừng. Qua lời dạy của Chúa, ta nhận ra rằng, khi Ngài ban cho quyền năng ấy, Ngài không chỉ trao cho các môn đệ khả năng làm phép lạ, mà còn giao cho họ sứ mệnh đặc biệt – sứ mệnh được giao phó để trở thành những sứ giả của Vương quốc Thiên Chúa giữa cuộc sống nhân gian.
Họ được dặn rằng, “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en. Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.” Lời Chúa không chỉ dừng lại ở việc ban cho quyền năng vật lý để chữa lành hay trừ quỷ, mà còn mở ra một thông điệp mang tính cách mạng – thông điệp về sự hiện hữu, sự can thiệp và sự cứu rỗi của Thiên Chúa ngay trong đời sống con người.
Đức Giê-su chọn mười hai Tông Đồ, mỗi người mang một cá tính, một hoàn cảnh riêng, để cùng nhau làm nên một tập thể vững mạnh, một “gia đình” thiêng liêng. Sự sắp xếp tên gọi, từ Si-môn (Phê-rô) đến Giu-đa Ít-ca-ri-ôt – người sau này trở thành biểu tượng của sự phản bội – đều cho thấy rằng, sứ mệnh của Chúa không được dành riêng cho những người hoàn hảo, mà là để mời gọi tất cả mọi người, dù có những yếu điểm hay tội lỗi, cùng nhau bước về phía ánh sáng của Tin Mừng.
Qua đó, Đức Giê-su dạy cho các môn đệ về lòng tin, về sự khiêm nhường và về việc vượt qua giới hạn của bản thân. Khi Ngài ban cho quyền năng trừ quỷ và chữa bệnh, Ngài cũng đang trao cho các môn đệ khả năng nhìn thấy sự hiện hữu của Thiên Chúa ngay giữa đời sống con người – trong những khoảnh khắc yếu đuối, trong những nỗi đau, trong những bệnh tật mà dường như không còn lối thoát. Quyền năng ấy không phải để tự ca hay khoe khoang, mà là để làm chứng cho lời phán “Nước Trời đã đến gần,” một lời nhắc nhở rằng, sự hiện diện của Vương quốc Thiên Chúa đã tràn ngập khắp nơi và đã đến với những ai có lòng mở rộng, sẵn sàng đón nhận ân phước của Ngài.
Lời Chúa còn dặn dò rõ ràng về phạm vi sứ mệnh của các môn đệ: “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào thành nào của dân Sa-ma-ri.” Điều này phản ánh bối cảnh lịch sử của thời điểm Ngài sống, khi ơn cứu độ được ban cho dân Ít-ra-en trước tiên – như một lời khẳng định về gốc rễ của lời hứa giao cho tổ phụ, và là bước đầu tiên hướng đến sự phổ quát của Tin Mừng sau này.
Qua đó, các môn đệ được giao nhiệm vụ tìm kiếm và cứu rỗi những “con chiên lạc” trong gia đình Thiên Chúa, những người có thể đã bị lạc lối giữa những quy tắc, định kiến của xã hội thời đó. Họ được dặn rằng, “Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần.” Lời mời gọi ấy không chỉ mang ý nghĩa cảnh báo, mà còn là niềm hy vọng, là thông điệp hứa hẹn về một cuộc sống mới – một cuộc sống được xây dựng trên nền tảng của sự yêu thương, của lòng tha thứ và của ơn cứu độ vĩnh cửu.
Việc ban cho các môn đệ “quyền trên các thần ô uế” và khả năng chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền càng nhấn mạnh đến quyền năng tối thượng của Thiên Chúa được ban cho Người. Đó là quyền năng không chỉ tác động lên cơ thể con người mà còn làm dịu đi những tội lỗi, những căn bệnh tâm linh. Những dấu hiệu phép lạ ấy chính là bằng chứng sống động cho thấy rằng, khi một người thật sự thuộc về Triều Đại Thiên Chúa, họ sẽ được bao trùm bởi ơn sủng của Ngài, và mọi rào cản của tội lỗi, của quỷ dữ – dù là về thể xác hay tinh thần – đều có thể bị tiêu diệt nhờ quyền năng của Chúa. Qua đó, lời phán “Nước Trời đã đến gần” không chỉ là lời thông báo về một sự kiện xa xôi, mà là một sự hiện hữu cụ thể, có thể cảm nhận được trong từng hành động chữa lành, từng lời rao giảng mà các môn đệ thực hiện khi được sai đi.
Lời dạy của Đức Giê-su gửi gắm trong đoạn Tin Mừng này đã mở ra một góc nhìn mới về sứ mệnh của mỗi tín hữu. Ngài không chỉ kêu gọi các môn đệ ra đi truyền giảng, mà còn giao cho họ một quyền năng đặc biệt để chiến thắng mọi thế lực hắc ám, để làm chứng cho sự hiện hữu của Thiên Chúa giữa đời sống lo toan của con người. Sứ mệnh ấy đòi hỏi mỗi người phải có lòng can đảm, phải sẵn sàng đối mặt với thử thách, với sự phản đối hay thậm chí là những hiểu lầm từ cộng đồng xung quanh.
Nhưng đồng thời, nó cũng là lời hứa rằng, dù cho con đường có gập ghềnh, dù có bao nhiêu khó khăn, Thiên Chúa luôn ở bên, luôn ban cho quyền năng và ân sủng để các môn đệ có thể vượt qua. Mỗi người tín hữu khi nhận lấy sứ mệnh ấy cũng chính là khi nhận lấy danh tính của một “sứ giả của Vương quốc Thiên Chúa,” một danh tính không chỉ làm thay đổi cuộc đời cá nhân mà còn góp phần làm thay đổi cả cộng đồng, làm lan tỏa thông điệp yêu thương và cứu rỗi đến mọi người.
Trong đời sống hiện nay, khi mà xã hội bận rộn với những lo toan vật chất và thường quên đi những giá trị tâm linh sâu sắc, lời mời gọi của Tin Mừng này càng trở nên bùng nổ và thiết thực. Chúng ta hãy tự hỏi: Liệu chúng ta có dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để sống theo sứ mệnh được giao? Liệu trong mỗi hành động, trong mỗi lời nói, chúng ta có thể để hiện rõ quyền năng của Thiên Chúa không chỉ trong những điều lớn lao mà còn qua những việc nhỏ nhặt hàng ngày?
Mỗi khi ta nghe tiếng “Nước Trời đã đến gần,” ta hãy nhớ rằng, điều đó không chỉ là một lời thông báo mà còn là lời cam kết rằng, trong từng giây phút của cuộc sống, Thiên Chúa đang hiện hữu bên ta, ban cho ta sự an ủi, sức mạnh và hy vọng. Khi ta đối diện với những khó khăn, những cám dỗ hay những thử thách của đời sống, hãy nhớ rằng, như các môn đệ được sai đi, ta cũng được ban cho quyền năng để trừ bỏ những thế lực tiêu cực, để chữa lành những vết thương của tâm hồn và làm sống lại niềm tin vốn dĩ đã được gieo vào lòng ta từ những lời phán của Đức Giê-su. Đôi khi, trong nhịp sống hối hả và bộn bề của cuộc đời, ta dễ dàng quên mất rằng sứ mệnh của mỗi người không chỉ là sống cho riêng mình, mà còn là sống vì cộng đồng, vì việc lan tỏa thông điệp của tình yêu thương và sự cứu rỗi. Trong những lúc khó khăn, khi ta cảm thấy mệt mỏi vì những áp lực của công việc, gia đình hay những mâu thuẫn không lời giải, hãy nhớ rằng, ta được mời gọi để trở thành những sứ giả của Niềm Tin, những người biết chia sẻ, biết sẻ chia niềm an ủi và tình yêu của Thiên Chúa đến với những người đang đau khổ.
Hãy sống với lòng khiêm nhường, biết nhường chỗ cho ân sủng của Chúa trong mọi khoảnh khắc, để mỗi hành động, mỗi lời nói của ta có thể trở thành một minh chứng sống động cho lời phán “Nước Trời đã đến gần.” Đừng chờ đợi những dấu hiệu lớn lao hay những phép lạ ngoạn mục để tin vào Thiên Chúa, vì đức tin chân thật luôn tỏa sáng qua những việc làm nhỏ bé hàng ngày: đó có thể là một lời an ủi nhẹ nhàng dành cho người đau buồn, một cử chỉ sẻ chia dành cho người cần giúp đỡ, hay chỉ đơn giản là một nụ cười trao gửi sự ấm áp giữa những người xung quanh. Khi ta sống theo lời Chúa dạy, ta không chỉ trở thành những người truyền giảng mà còn là những người xây dựng nên một cộng đồng thiêng liêng, nơi mà tình yêu, sự tha thứ và niềm hy vọng luôn được nuôi dưỡng và lan tỏa.
Trong thực tế đời sống, khi mỗi người chúng ta cố gắng sống giản dị, sống theo sứ mệnh được trao, ta sẽ thấy được rằng ơn cứu độ không chỉ đến từ những phép lạ lớn lao mà còn từ những hành động giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh của niềm tin. Ta có thể gặp phải sự chối bỏ, những lời chỉ trích hay thậm chí là sự lạnh nhạt từ phía người khác, nhưng đó cũng chính là lúc mà đức tin của ta được thử thách và trở nên bền vững hơn. Ta được mời gọi để không tự đổ lỗi cho hoàn cảnh, mà hãy nhìn nhận đó là những cơ hội để học hỏi, để trưởng thành và để làm cho ánh sáng của Thiên Chúa chiếu rọi mạnh mẽ hơn vào cuộc đời.
Khi ta dám bước ra ngoài, dám trao gửi “Bình an cho nhà này” hay đơn giản là chia sẻ một câu chuyện yêu thương, ta đang góp phần vào công cuộc xây dựng Triều Đại Thiên Chúa ngay tại nơi ta đang sống. Sứ mệnh của ta không đòi hỏi ta phải có tất cả của cải hay quyền lực thế gian, mà chỉ đơn giản là ta phải dám tin, dám sống và dám yêu thương như Đức Giê-su đã dạy. Những hành động nhỏ bé ấy, khi được thực hiện bằng cả trái tim, sẽ tạo nên những hiệu ứng lan tỏa không ngờ, biến mỗi mảnh đời tưởng chừng đơn sơ thành một minh chứng sống động cho quyền năng của Tin Mừng. Khi ta biết đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa, ta cũng được ban cho khả năng vượt qua mọi giới hạn, dẫu là trong công việc hay trong những mối quan hệ gia đình, bạn bè. Ta sẽ nhận ra rằng, mỗi khó khăn, mỗi vết thương của tâm hồn dù có sâu sắc đến đâu, cũng đều là cơ hội để được chữa lành bởi tình yêu thương và ân sủng của Đấng Cứu Thế. Sứ mệnh của ta, như lời dặn của Đức Giê-su, là truyền đạt thông điệp rằng “Nước Trời đã đến gần” – một thông điệp của sự hy vọng, của niềm tin bất diệt, của một cuộc sống được định hướng bởi tình yêu thương thiêng liêng vượt qua mọi hiểu biết của con người.
Hãy sống mỗi ngày với tinh thần của những người được sai đi, dám bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để chia sẻ niềm tin, để trao gửi yêu thương và làm sáng tỏ rằng, ngay trong từng khoảnh khắc, Thiên Chúa luôn hiện hữu bên ta. Hãy để mỗi lời nói, mỗi hành động dù nhỏ bé đều trở thành công cụ để truyền tải ánh sáng của ơn cứu độ, để chữa lành những vết thương của tâm hồn và để khẳng định rằng, dù cho cuộc đời có trải qua bao thử thách, thì tên ta đã được ghi trên trời – một danh hiệu cao quý không thể thay đổi. Hãy nhớ rằng, sứ mệnh của mỗi tín hữu không chỉ là ra đi truyền giảng, mà còn là sống một cuộc đời phản chiếu tình yêu và lòng trung thành với Đấng Cứu Thế, là sống một cuộc đời biết nhường nhịn, biết sẻ chia và luôn hướng về ánh sáng của Triều Đại Thiên Chúa.
Trong từng bước chân, trong mỗi hành động, hãy để ơn phước của Thiên Chúa thấm đẫm tâm hồn, biến mọi gian truân thành những cơ hội để trưởng thành và giúp lan tỏa tình yêu thương vô bờ bến. Dù cho thế gian có đầy rẫy những cám dỗ, những áp lực hay sự từ chối, đức tin chân thật của ta vẫn sẽ là ngọn đèn soi đường, dẫn lối ta đến với niềm hy vọng và sự an lành không bao giờ phai nhạt. Hãy dấn thân ra ngoài với niềm tin vững chắc rằng, trong mọi lúc khó khăn, Ngài luôn ở bên, ban cho ta sức mạnh và quyền năng để vượt qua mọi thử thách. Khi ta biết sống giản dị và tin tưởng vào sự dẫn dắt của Chúa, ta không chỉ góp phần làm rạng danh Thiên Chúa mà còn xây dựng nên một cộng đồng tín hữu gắn bó, nơi mà mỗi người được sống trọn vẹn trong ơn cứu độ và tình yêu thương vĩnh cửu.
Lm. Anmai, CSsR