Thứ Sáu trong tuần thứ Mười Bảy Mùa Quanh Năm
Thánh Gioan Vianney, Lm
Lv 23:1,4-11,15-16,27,34-37; Tv 81:3-4,5-6,10-11; Mt 13:54-58
Ngôn sứ bị rẻ rúng…

Tin Mừng hôm nay kể lại cuộc về thăm quê hương lần thứ hai của Đức Giêsu và Người đã gặp được sự bạc bẽo vô ơn.
Người về đúng dịp ngày Sabat, dân làng đến hội đường nghe đọc sách thánh và hát thánh ca. Chúa Giêsu cùng các môn đệ tiến vào hội đường. Đọc sách luật và thánh vịnh xong, Chúa Giêsu giảng thuyết như một giáo dân tham dự vào chức vụ tư tế. Vẻ uy nghi trang trọng của Người khác thường. Gương mặt của Người dịu hiền, thiện cảm. Giọng điệu của Người hấp dẫn bà con. Ý tứ Người trình bày đơn sơ, trong sáng hợp với tâm trí mọi người. Họ cảm thấy thấm thía kỳ diệu của Nước Thiên Chúa, của lòng nhân ái Chúa Cha trên trời. Người đòi mọi người phải sống yêu thương nhau như anh em ruột thịt. Họ đã ngạc nhiên thì thầm với nhau: “Bời đâu ông ta được khôn ngoan và làm được những phép lạ như thế? Ông không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Maria sao?”.
Họ đã chứng kiến sự khôn ngoan và quyền phép của Chúa, nhưng vẫn tỏ ra nghi ngờ coi thường Chúa cũng như mọi người. Họ chẳng biết sự khôn ngoan quyền phép này bởi đâu. Nên họ đã truy tìm gốc gác của Người: xuất thân từ một làng quê Nazareth nhỏ bé, cha ông là người làm nghề thợ mộc, mẹ ông là bà Maria. Anh em bà con lối xóm của ông là những người rất bình thường. Còn Chúa Giêsu, chẳng thấy được học hành gì, chi thấy là con nhà lao động làm thuê đóng bàn sửa ghế. Ông bỏ quê nhà đi mấy tháng nay trở về sao thay đổi chóng vậy! Chúa Giêsu, chỉ thấy Người vào nơi thanh vắng, ngửa mặt lên trời, âm thầm cầu nguyện cùng Chúa Cha trên trời. Đó chính là bí quyết làm cho Người khôn ngoan và đầy quyền phép để làm những việc lạ lùng mà con người chịu bó tay.
Buồn thương thay cho các kinh sư, cho dân làng, họ được biết Người khôn ngoan, được thấy Người trừ được quỷ, được chứng kiến bao công việc kỳ diệu. Thế mà họ còn chụp cho Người là “tướng quỷ trừ quỷ”. Dân chúng thì chỉ biết thốt ra “chưa từng thấy ai ăn nói, hành động có uy quyền lạ lùng như vậy. Các môn đệ khi thấy Chúa dẹp yên bão gió thì cũng chỉ biết hỏi: “Người là ai mà bão biển phải tuân lệnh?”
Họ đã chẳng nhận ra Người là con một Thiên Chúa, là Ngôi Hai Thiên Chúa vì yêu thương loài người đã xuống thế làm người, sống với họ như anh em, như bạn bè mà cứu họ khỏi chết đời đời. Trước những bạc bẽo đối với mình, Chúa Giêsu vẫn âm thầm kiên nhẫn vui vẻ nhỏ nhẹ: “Ngôn sứ có bị rẻ rúng thì cũng là ở chính quê hương mình”. Người ta đã ghét Chúa có lẽ còn vì một điều nữa là: vì Người đã không làm được theo ý riêng của họ, chắc là phải đem lại cho họ toàn là những lợi lộc trần thế thì phải chăng họ mới hài lòng?
Con người ngày nay cũng chưa khá hơn những người Do Thái xưa nên vẫn “gần chùa gọi bụt bằng anh”.
Vì ích kỷ, người ta không muốn nhìn nhận những điều hay lẽ phải của tha nhân mà chỉ biết bới lông tìm vết để hạ thấp họ. Chỉ có cái nhìn hời hợt mà không biết rằng chính những điều sâu xa bí ẩn mới làm ích lớn cho con người. Những chất mầu mỡ nằm ẩn trong đất mới giúp cho cây cối trổ sinh tươi tốt, nuôi sống muôn người muôn vật. Những kho tàng trong lòng đất: mỏ dầu, mỏ vàng, bạc, đồng, sắt…mới là tài nguyên giúp phát triển nền văn minh nhân loại. Chính những tài năng thượng đẳng thiêng liêng trong con người như ý chí, tự do, trí tuệ, nhân từ… mới có sức thăng tiến con người hơn cái tay, cái chân, cái mũi, cái mắt.
Lm Anton Tuệ Mẫn

