Thứ Năm Tuần V Mùa Chay
St 17,3-9; Ga 8,51-59
AI GIỮ LỜI TA, THÌ SẼ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI CHẾT

Bài Tin Mừng hôm nay (Ga 8,51-59) tiếp nối cuộc đối thoại gây cấn giữa Đức Giêsu và người Do Thái về thân thế đích thực của Ngài. Càng đi sâu vào Mùa Chay, những lời mạc khải của Chúa Giêsu càng rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, thì sự chống đối, hiểu lầm và hận thù của người Do Thái lại càng tăng lên đến mức không thể kiểm soát. Họ đã không thể chịu đựng được một lời khẳng định rất mực thiêng liêng của Chúa: “Ai giữ lời Ta thì sẽ không bao giờ phải chết.” Họ cho Ngài là người bị quỷ ám. Họ không thể chấp nhận Ngài, và họ đã lượm đá để ném Ngài. Đó là cao điểm của một mối xung đột kéo dài, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và sự chết, giữa Đấng Hằng Hữu và những con người mang định kiến cứng lòng.
Lời khẳng định của Chúa Giêsu – “Ai giữ lời Ta thì sẽ không bao giờ phải chết” – đã chạm đến tận cùng giới hạn của đức tin nơi người Do Thái. Họ không hiểu điều đó, bởi họ đang nhìn bằng đôi mắt xác thịt. Trong khi Chúa nói đến sự sống thần linh, sự sống vĩnh cửu trong Thiên Chúa, thì họ chỉ nghĩ đến sự sống thể lý, và cái chết của thân xác. Họ phản biện: “Abraham và các ngôn sứ đều đã chết, vậy mà ông nói ai giữ lời ông thì sẽ không bao giờ phải chết sao?” Họ không hiểu rằng Chúa Giêsu đang mạc khải về một chân lý cao sâu: ai sống trong Lời của Ngài, ai lấy Lời Ngài làm lẽ sống, ai bước đi trong ánh sáng của mạc khải, thì người ấy đã bước vào sự sống thần linh, đã thuộc về Thiên Chúa, đã vượt qua cái chết thể xác mà tiến vào cõi sống đời đời.
Thế nhưng, sự thật này không dễ đón nhận, không phải vì nó quá phức tạp, nhưng vì lòng người quá đầy thành kiến và kiêu ngạo. Người Do Thái đặt vấn đề: “Ông chưa được 50 tuổi mà đã thấy Abraham sao?” Và đến đỉnh điểm, khi Chúa Giêsu tuyên bố: “Trước khi có Abraham, thì Tôi, Tôi Hằng Hữu”, thì họ không còn giữ được bình tĩnh. “Tôi Hằng Hữu” – đó chính là danh xưng mà Thiên Chúa đã dùng để tự mạc khải cho Môsê trong bụi gai cháy (Xh 3,14). Khi Chúa Giêsu xưng mình bằng danh xưng ấy, Ngài khẳng định mình là Thiên Chúa thật, là Đấng Tự Hữu, Vĩnh Cửu. Đây chính là lý do khiến họ coi Ngài là phạm thượng và muốn ném đá Ngài. Nhưng như Tin Mừng kể lại: Ngài đã ẩn mình đi, vì giờ của Ngài chưa đến.
Ngày nay, thế giới vẫn không ngừng phản ứng mạnh mẽ trước lời mời gọi sống theo Lời Chúa. Lời Chúa vẫn là dấu hiệu mâu thuẫn, là ánh sáng làm bừng tỉnh lương tâm con người. Nhiều người thời nay cũng không thể chấp nhận sự thật về Chúa Giêsu. Họ không tin Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Thế. Và đáng buồn thay, có nhiều thành kiến đó lại do chính những người có đạo gây nên: vì sống ngược với Tin Mừng, vì phản chứng trong lời nói và hành động, vì thiếu lòng yêu thương và khiêm tốn, vì quá nhiều hình thức mà thiếu nội dung. Thành kiến là một trong những tảng đá lớn nhất chặn đường mạc khải của Thiên Chúa trong thế giới hôm nay.
Điều cốt lõi trong cuộc đời Kitô hữu không phải là mang danh “có đạo”, nhưng là có thực sự lắng nghe và sống theo Lời Chúa hay không. Đức Giêsu không nói: “Ai là người Công giáo thì sẽ không bao giờ chết”, mà nói: “Ai giữ lời Ta thì sẽ không bao giờ phải chết.” Chúng ta dễ nhầm lẫn khi cho rằng việc theo đạo là bảo đảm sự sống đời đời. Thật ra, chính thái độ đối với Lời Chúa mới là thước đo của sự sống thiêng liêng. Một người chưa biết Chúa, nhưng sống công chính, yêu thương, chân thành và hy sinh, thì vẫn có thể là người tuân giữ Lời Chúa một cách âm thầm. Trái lại, một người mang danh Kitô hữu nhưng sống phản Tin Mừng, khước từ tha thứ, khinh thường anh em, thì người ấy vẫn đối diện với cái chết thật.
Sống Lời Chúa không chỉ là nghe đọc mỗi ngày, không chỉ là học hỏi hay giảng dạy, mà là để Lời ấy thấm vào từng hành động, từng chọn lựa, từng suy nghĩ của ta. Lời Chúa không ở đâu xa. Lời Chúa đến với ta qua Giáo Hội, qua những người rao giảng, qua cha mẹ, thầy cô, bạn bè, và cả những người bé mọn ta gặp gỡ. Nhưng để nhận ra Lời ấy, ta cần một tâm hồn khiêm nhường và mở lòng. Người Do Thái xưa không nhận ra Lời Hằng Sống, vì lòng họ khép kín, vì họ cho rằng mình đã biết đủ rồi, đã tin đủ rồi. Họ quên mất rằng Thiên Chúa luôn mới mẻ, luôn vượt quá hiểu biết hạn hẹp của con người.
Hình ảnh con hải âu trong cuốn sách “Chàng hải âu kỳ diệu” là một hình ảnh đầy cảm hứng cho chúng ta. Con hải âu ấy đã dám bay xa, vượt khỏi những gì quen thuộc, và khám phá một vùng trời rộng mở. Nhưng khi trở về kể lại, nó bị chế nhạo, bị kết án là kiêu ngạo. Thế nhưng chính sự kiên nhẫn và chân thành của nó đã thắp lên trong lòng một số con chim khác niềm khát vọng bay cao. Đức Giêsu cũng như thế. Ngài đến từ cõi trời, mang theo sứ điệp của Nước Trời. Ngài nói về một thực tại siêu nhiên, một thế giới vượt trên hiểu biết trần gian. Người ta chế nhạo Ngài, cho Ngài là bị quỷ ám. Nhưng Ngài không nản lòng. Ngài tiếp tục rao giảng, tiếp tục mời gọi, và tiếp tục yêu thương.
Hôm nay, mỗi người chúng ta đang sống trong một thế giới ồn ào, đầy lôi kéo và hỗn loạn. Lời Chúa có còn là ánh sáng cho đời sống ta không? Hay ta chỉ nghe mà không sống, chỉ học mà không để lời ấy biến đổi mình? Khi đứng trước một sự thật gây sốc, ta có đủ khiêm tốn để mở lòng như các môn đệ, hay cũng dễ dàng kết án như người Do Thái xưa? Khi gặp những vị giảng dạy chân thật, những người sống đạo cách sâu sắc, ta có biết học hỏi, lắng nghe, hay ta cũng dễ lên án họ là “dị thường”, “cực đoan”?
Sứ điệp hôm nay thật rõ ràng: Sống đạo là sống Lời Chúa. Ai tuân giữ Lời Chúa thì đã bước vào sự sống đời đời, còn ai từ chối Lời Chúa, thì dù mang bất cứ danh xưng nào, cũng không thể sống mãi. Trong Mùa Chay, khi các ảnh tượng được che lại trong nhà thờ, khi bầu khí phụng vụ trở nên lặng lẽ và u buồn hơn, thì chính là lúc ta cần tự hỏi: “Mình đang ở đâu trong tương quan với Lời Hằng Sống? Mình có đang giữ Lời Chúa không?” Đây là thời điểm cho sự sám hối, là cơ hội để trở về với Lời.
Lạy Chúa Giêsu, Đấng Hằng Hữu, Đấng là Lời của Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết sống trọn vẹn theo Lời Ngài. Xin cho chúng con can đảm vượt qua mọi thành kiến, mọi định kiến của chính mình, để đón nhận Lời Ngài trong mọi hoàn cảnh. Xin cho chúng con đừng là những người Do Thái xưa – khước từ sự thật, nhưng là những người học được sự khiêm tốn để thay đổi, để lắng nghe, để sống thật với đức tin của mình. Xin cho chúng con nhớ rằng: Điều Chúa muốn không phải là một danh xưng đạo đức, nhưng là một đời sống thực sự đặt nền trên Lời Ngài.
Lạy Thiên Chúa, đây là lời tôi cầu nguyện:
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi mọi biển lận tầm thường.
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui.
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời.
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy.
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày.
Và cho tôi sức mạnh tràn trề để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn.
Amen.
Lm. Anmai, CSsR

