CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN.
THÁNH PHÊ-RÔ VÀ THÁNH PHAO-LÔ, TÔNG ĐỒ
Cv 12,1-11; 2Tm 4,6-8.16b.17-18; Mt 16,13-19
PHÊ-RÔ VÀ PHAO-LÔ – HAI TRỤ CỘT XÂY HỘI THÁNH TRÊN ĐỨC TIN

Lễ Thánh Phê-rô và Thánh Phao-lô, Tông đồ, mừng kính hai cột trụ xây nền Hội Thánh: Phê-rô, người dân chài bình dân, được Chúa Giê-su đặt làm đầu các tông đồ; Phao-lô, người trí thức pharisiêu, trở lại sau cuộc gặp gỡ Chúa Phục Sinh. Cả hai khác biệt xuất thân, tính cách, nhưng gắn chung sứ mạng: loan Tin Mừng, xây dựng Giáo Hội phổ quát. Bài đọc Tân Ước hôm nay dọi sáng hành trình hai ngài: Công Vụ kể Phê-rô bị Hêrôđê bắt, Chúa sai thiên sứ giải thoát khỏi ngục (Cv 12,1-11); thư gửi Timôthê nói Phao-lô “đã chiến đấu hết sức, chặng đường đức tin sắp hoàn tất” (2Tm 4,6-8.16b.17-18); bài Tin Mừng Mát-thêu 16,13-19 thuật lại tuyên xưng đức tin của Phê-rô: “Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống,” và Chúa Giê-su trao cho ông “chìa khóa Nước Trời.” Từ các bài đọc, ta thấy ngọn lửa đức tin và sứ vụ của Phê-rô, Phao-lô, xứng đáng gọi là hai cột trụ Hội Thánh.
Tin Mừng hôm nay nhấn mạnh câu hỏi Chúa Giê-su nêu ra: “Người ta bảo Con Người là ai?” Môn đệ thưa: “Kẻ thì bảo Gioan Tẩy Giả, kẻ thì Êlia, hay một tiên tri nào đó.” Rồi Chúa xoáy vào “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Mầu nhiệm này đòi câu trả lời cá nhân. Simon Phê-rô lập tức tuyên xưng: “Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Một tuyên tín xuất sắc, Chúa Giê-su đáp: “Con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy.” Phê-rô không nhờ trí khôn riêng, nhưng nhờ ân sủng Chúa Cha đã thúc đẩy. Còn Chúa Giê-su trao cho ông sứ mạng: “Con là Đá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh, cửa địa ngục không thắng được. Thầy trao chìa khóa Nước Trời…” Từ “Đá” (Kêpha, Pêtrus), tượng trưng nền tảng vững chắc, hàm ý Chúa đặt Phê-rô làm thủ lãnh, bảo đảm hiệp nhất, hướng dẫn đoàn chiên. Thẩm quyền “cầm buộc, tháo cởi” biểu lộ chức vụ đặc biệt, đại diện Chúa ở trần gian, giảng dạy, ban bí tích. Phê-rô tuy bình dân, nhưng được Chúa chọn, ban ơn siêu nhiên.
Ở đây, ta thấy giây phút quyết định của Phê-rô: tuyên xưng đức tin “Thầy là Đức Ki-tô.” Chịu khó nhớ, trước đó có kẻ xì xào “Ngài là Gioan Tẩy Giả, hay Êlia,” nhưng Phê-rô quả quyết Thầy không phải chỉ là “một tiên tri,” mà là “Con Thiên Chúa hằng sống.” Bởi vậy, Phê-rô xứng được Chúa tín nhiệm đặt làm Đá. Tuy nhiên, ta đừng quên Phê-rô nhiều yếu đuối: ông từng chối Thầy, từng nghi ngờ, thậm chí cản Thầy đi Giê-ru-sa-lem chịu khổ nạn. Nhưng Chúa không rút lại sứ mạng, Người tha thứ, củng cố Phê-rô trở nên cột trụ, vì Chúa nhìn đến tâm hồn trung kiên, lòng mến. Đời Phê-rô cho ta thấy Thiên Chúa dùng kẻ mọn, miễn họ mở lòng đón ơn. Đến Công Vụ Tông Đồ, Phê-rô mạnh dạn rao giảng, bị giam cầm, Chúa sai thiên sứ cứu ông (Cv 12). Cuối cùng, ông chịu tử đạo, khép lại một cuộc đời gắn trọn Chúa Ki-tô.
Song hành với Phê-rô là Phao-lô, người “sinh non,” không đồng hành với Chúa Ki-tô trên dương thế, nhưng gặp Người phục sinh trên đường Đa-mát, biến ông thành “tông đồ dân ngoại.” Phao-lô cũng gọi mình “nền móng,” coi mình “xây nền đức tin” nơi muôn dân. Dù xuất thân pharisiêu, từng bắt bớ kitô hữu, Phao-lô sám hối và trở thành nhà truyền giáo vĩ đại. Thư Timôthê hôm nay Phao-lô nói “Tôi sắp phải đổ máu làm lễ tế… tôi đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin,” bộc lộ tinh thần hiến dâng đến cùng. Ta thấy Phao-lô chia sẻ sứ vụ với Phê-rô, dù có lúc bất đồng (chuyện cắt bì, ăn thịt cúng thần), nhưng cuối cùng các ngài vẫn hiệp nhất. Cả hai đều “chết vì danh Chúa,” trở thành hai cột trụ của một Hội Thánh duy nhất.
Bài đọc minh chứng Chúa thường chọn con người tội lỗi, vụng dại, để họ trở thành “khí cụ tuyển chọn.” Chìa khóa là đức tin và lòng hoán cải. Phê-rô – ngư phủ ít học, Phao-lô – cứng đầu bách hại kitô hữu. Họ không tựa sức mình, mà phó thác Chúa, nương ơn Chúa, dám ra đi, mở mang Nước Trời. Sứ điệp mời ta áp dụng: (1) Dù yếu đuối, ta có thể làm tông đồ nếu quyết dấn thân, tin Chúa nâng đỡ. (2) “Cứ nói như Phê-rô: Thầy là Đức Ki-tô,” nghĩa là đặt Chúa trung tâm, mọi việc quy chiếu Chúa. (3) Học Phao-lô, sẵn sàng lắng nghe, trở về, tông đồ không sợ hi sinh.
Khía cạnh mục vụ: (1) Bài Tin Mừng cho thấy “Đức tin” quan trọng thế nào để Chúa trao chìa khóa. Hội Thánh xây trên nền tảng đức tin tông truyền, do Phê-rô làm đầu. Ta kính yêu Đức Thánh Cha, đấng kế vị Phê-rô, gắn bó, tuân theo giáo huấn. Đây là giao ước hiệp nhất mà Chúa muốn. (2) Nơi giáo xứ, chúng ta cùng học gương Phê-rô: dẫu vấp ngã, đừng bỏ cuộc, khẩn xin Chúa biến đổi. (3) Noi Phao-lô, ta có thể thay đổi triệt để nếu gặp Chúa thật sự. Hãy rời bỏ giam hãm cũ, bùng cháy nhiệt huyết loan báo Tin Mừng.
Hơn nữa, Phê-rô và Phao-lô tiêu biểu cho hai chiều: Phê-rô bảo vệ sự hiệp nhất, điều hành cộng đoàn, Phao-lô bôn ba rao giảng cho dân ngoại, mở rộng biên cương Hội Thánh. Hội Thánh cần cả hai, vừa có “truyền thống” giữ giáo lý, kỷ luật, vừa “đột phá” truyền giáo tới biên cương. Bất cứ thời đại nào, nếu thiếu một trong hai, Hội Thánh dễ mất thăng bằng. Tâm tình hiệp thông giữa Phê-rô và Phao-lô cho thấy “nhiều đặc sủng, một Thần Khí,” mọi người đóng góp trong mầu nhiệm duy nhất.
Cuối cùng, mừng lễ hai Thánh Tông đồ, ta tri ân Chúa vì đã ban cho Hội Thánh những đại trụ, không phải “người hoàn hảo” bẩm sinh, nhưng được ơn sủng biến đổi. Các ngài sống và chết cho Chúa Ki-tô, qua đó “cửa địa ngục không thắng nổi” Hội Thánh. Chúng ta cũng can đảm dấn bước, tin rằng Chúa Giê-su vẫn đồng hành, “và này Thầy ở với anh em mọi ngày cho đến tận thế.” Nếu ta bạo dạn như Phao-lô rao giảng, nếu ta trung thành như Phê-rô hiệp nhất, chắc chắn Hội Thánh tiến tới, nhuần thấm yêu thương.
Kết thúc, xin Chúa giúp ta xác tín “Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống,” sẵn sàng tuyên xưng trong đời sống cụ thể, không sợ hi sinh. Noi gương Phê-rô và Phao-lô, ta hăng say mở mang Nước Chúa, “không sợ gió bão,” vì biết Chúa “xây Hội Thánh trên đá đức tin,” “cửa hỏa ngục không thắng nổi.” Mong rằng mỗi người đóng góp phần mình, nương ơn Chúa, để đức tin tăng trưởng, qua đó trở thành “khí cụ” Chúa dùng, diễn tả tình yêu và sự thật trong thế giới. Hai Thánh Tông đồ không hoàn hảo, nhưng đã dâng trọn, ta cũng thế, nếu quyết tâm, ân sủng Chúa đủ cho ta. Xin các ngài chuyển cầu, cho ta được ơn bền vững, trung thành với Hội Thánh, dám dấn thân vì Tin Mừng, ca ngợi Chúa Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống. Amen.
Lm. Anmai, CSsR

