Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

CHÚA NHẬT XXXIV THƯỜNG NIÊN : VƯƠNG QUYỀN CỦA THẬP GIÁ – CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ

CHÚA NHẬT XXXIV THƯỜNG NIÊN

CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ, lễ trọng

2Sm 5,1-3; Cl 1,12-20; Lc 23,35-43

VƯƠNG QUYỀN CỦA THẬP GIÁ – CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ

 

Lễ Chúa Giê-su Ki-tô Vua Vũ Trụ là lễ kết thúc năm phụng vụ, như một cao điểm vinh quang để hướng tâm trí và đời sống chúng ta về cùng đích tối hậu của lịch sử cứu độ: Đức Giê-su Ki-tô, Vua của toàn thể vũ trụ, Đấng thống trị trên mọi loài thọ tạo, Đấng là Alpha và Omega, khởi nguyên và tận cùng. Nhưng thay vì trình bày hình ảnh một vị vua vinh hiển, oai phong, mặc áo bào sáng chói, ngự trị giữa đoàn thần thánh tung hô, thì phụng vụ Lời Chúa hôm nay lại đưa chúng ta đến đồi Can-vê, nơi Đức Giê-su Ki-tô, vị Vua đích thực, bị treo trên thập giá giữa những lời chế nhạo, nhục mạ, và bị hành hạ như một kẻ tội đồ hèn hạ nhất. Chính nơi đó, quyền vương đích thực của Người được tỏ lộ cách nghịch lý, sâu sắc và đầy mầu nhiệm.

Trình thuật Tin Mừng theo thánh Luca mà chúng ta vừa nghe không mô tả lại sự đau đớn của Chúa Giê-su về thể lý, nhưng tập trung vào cuộc đối thoại diễn ra xung quanh Người trên thập giá. Dân chúng thì đứng nhìn, các thủ lãnh Do Thái thì buông lời cười nhạo: “Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn!” Những lời ấy không chỉ mang tính xúc phạm, mà còn là một sự thách thức trực tiếp đến căn tính và sứ mạng của Đức Giê-su. Họ không thể chấp nhận rằng Đấng Ki-tô – Đấng được xức dầu, được tuyển chọn – lại có thể chịu đau khổ và chết như một tội nhân. Lính tráng cũng phụ họa, đưa giấm cho Người uống và mỉa mai rằng: “Nếu ông là vua dân Do Thái thì cứu lấy mình đi!”

Và như để thêm phần cay nghiệt, một trong hai tên gian phi cũng cất tiếng nhục mạ: “Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!” Từ mọi phía – dân chúng, thủ lãnh, binh lính, và cả người tử tù – đều dội xuống trên Đức Giê-su một làn sóng chế giễu. Họ không thể hiểu được một vị Vua lại không tự giải cứu mình, lại không dùng quyền phép để thoát khỏi đau khổ, lại không phản kháng hay biện minh. Với họ, vương quyền là sức mạnh, là chiến thắng, là thống trị và tự vệ. Nhưng Đức Giê-su im lặng. Sự im lặng ấy không phải là bất lực, nhưng là ngôn ngữ của tình yêu, của hiến tế, của tự do đón nhận thập giá vì nhân loại. Chính trong sự bất lực bề ngoài, Chúa Giê-su đang thể hiện quyền năng cứu độ cách mạnh mẽ nhất.

Giữa những tiếng chửi rủa và thái độ thờ ơ, chỉ có một người – tên gian phi thứ hai – nhận ra sự thật. Anh ta không xin được cứu khỏi án tử, cũng không nghi ngờ hay chế giễu. Trái lại, anh ta mắng người đồng phạm: “Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ! Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!”

Trong lời nói ấy, chúng ta thấy hiện diện một cái nhìn thấu suốt về thân phận mình và một đức tin bất ngờ nhưng vững vàng nơi Đức Giê-su. Và rồi anh thưa với Người: “Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!” Một lời cầu nguyện ngắn gọn nhưng sâu xa, một lời tuyên xưng lòng tin mạnh mẽ: giữa lúc Đức Giê-su đang bị hành hình, không có vinh quang, không ánh hào quang, không binh lính hay ngai vàng, người tử tội ấy lại nhận ra nơi Người có một Vương Quốc, một Vương quyền vượt trên tất cả. Chính trong thời điểm bi đát nhất, Đức Giê-su được tuyên xưng là Vua, không phải bởi một đoàn dân tung hô, mà bởi một kẻ tội lỗi đang hấp hối. Và Đức Giê-su đáp lại bằng một lời đầy quyền năng và lòng thương xót: “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” Đây là lần duy nhất trong Tin Mừng, Chúa Giê-su dùng từ “Thiên Đàng” và Người hứa ban ngay tức thì, không điều kiện nào khác ngoài đức tin và lòng ăn năn.

Qua đoạn Tin Mừng này, vương quyền của Đức Giê-su được mặc khải cách rõ ràng: đó là quyền năng của lòng thương xót, của tha thứ, của tự hiến và khiêm hạ. Người là Vua không theo kiểu thế gian, không cai trị bằng vũ lực hay bạo quyền, mà bằng tình yêu khiêm nhường. Triều đại của Người không được thiết lập trên ngai vàng, mà trên thập giá. Đó là Vương Quốc không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian, nhưng mở ra cho mọi tâm hồn biết nhìn nhận Thiên Chúa trong đau khổ, biết tin tưởng giữa bóng tối, biết ăn năn trong giây phút cuối cùng.

Vị Vua ấy không dùng binh khí để tiêu diệt kẻ thù, nhưng dang tay để ôm lấy cả nhân loại, kể cả những người phản bội, nhục mạ, đóng đinh Người. Trong vương quyền ấy, kẻ cuối cùng có thể trở nên người đầu tiên, tên gian phi cuối đời có thể trở thành thánh nhân đầu tiên bước vào Thiên Đàng. Đây là niềm hy vọng lớn lao cho mỗi chúng ta, những kẻ đầy yếu đuối, lỗi lầm, nhưng luôn còn cơ hội quay về, nếu biết thưa với Chúa: “Xin nhớ đến con.”

Và trong ánh sáng của chân lý ấy, đời sống của người giáo dân hôm nay được mời gọi trở nên chứng tá sống động cho vương quyền của Đức Ki-tô. Khi tuyên xưng Chúa là Vua, không phải chúng ta chỉ thừa nhận một danh hiệu phụng vụ hay một tín điều lý thuyết, nhưng là dấn thân sống theo đường lối của Người trong mọi chiều kích đời thường. Chúng ta được mời gọi để Chúa thực sự làm Vua trong tâm hồn, trong gia đình, nơi môi trường sống và làm việc, trong mọi chọn lựa và hành vi đạo đức. Làm cho Chúa làm Vua nghĩa là từ bỏ thói quen khép kín, ích kỷ, dửng dưng, để bước vào con đường phục vụ và yêu thương như Chúa.

Khi ta sống trung thực giữa một xã hội đầy giả dối, sống nhân ái trong một thế giới còn nhiều chia rẽ, sống hiền lành thay vì bạo lực, tha thứ thay vì trả thù, thì khi ấy, Vương Quốc của Chúa đang được thiết lập nơi trần gian. Làm cho Chúa làm Vua cũng có nghĩa là dám chấp nhận thập giá hằng ngày với niềm tin tưởng, không than trách, không tuyệt vọng, nhưng kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa để xin ơn cứu độ cho chính mình và cho người khác. Đôi khi, chúng ta phải đối diện với đau khổ, thất bại, hiểu lầm, nhưng chính trong những lúc ấy, nếu biết chiêm ngắm Chúa Giê-su Vua trên thập giá, ta sẽ tìm được ý nghĩa, sức mạnh và niềm hy vọng. Trong đời sống gia đình, để Chúa làm Vua là để Người hướng dẫn mọi tương quan, là yêu thương như Chúa yêu, là tha thứ như Người đã tha thứ cho tên trộm lành, là trung thành với ơn gọi sống chung, dù khi nghèo túng, đau yếu hay thử thách. Trong đời sống xã hội, để Chúa làm Vua là không sống theo chủ nghĩa thành công bằng mọi giá, nhưng dám sống lương thiện, phục vụ tha nhân, sống bác ái với người nghèo, và dấn thân xây dựng công ích. Trong đời sống giáo xứ, để Chúa làm Vua là biết hy sinh thời giờ, công sức vì cộng đoàn, biết cộng tác trong tình huynh đệ, biết tôn trọng nhau, và cùng nhau làm sáng Danh Chúa bằng tinh thần hiệp nhất.

Còn điều quan trọng hơn nữa là trong giây phút cuối đời, khi đối diện với cái chết, ta có thể giống như tên gian phi kia, hướng nhìn lên Thập giá và thưa: “Lạy Chúa, xin nhớ đến con.” Điều đó không thể có nếu ta không tập luyện điều ấy từ hôm nay: sống trong ơn nghĩa Chúa, ăn năn trở về sau mỗi lần sa ngã, biết cầu nguyện cách khiêm tốn, biết nhận lỗi và hoán cải. Mỗi người chúng ta, dù là ai, dù đang ở đâu, dù quá khứ thế nào, đều có thể bước vào Vương Quốc của Chúa, nếu biết đặt niềm tin vào Người, Đấng không bao giờ khước từ ai kêu cầu danh Người.

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
CHÚA NHẬT XXXIV THƯỜNG NIÊN : VƯƠNG QUYỀN CỦA THẬP GIÁ – CHÚA GIÊ-SU KI-TÔ VUA VŨ TRỤ