Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

Thứ Ba Tuần VIII TN : NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG CHÓT SẼ ĐƯỢC LÊN HÀNG ĐẦU

Thứ Ba Tuần VIII TN

Thánh Philipphê Nêri

Tin Mừng: Mc 10,28-31 

NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG CHÓT SẼ ĐƯỢC LÊN HÀNG ĐẦU

Thứ Ba Tuần VIII Thường Niên

Kính thưa cộng đoàn, Hôm nay, trong niềm hân hoan của Mùa Thường Niên và với lòng kính nhớ Thánh Philipphê Nêri – vị tông đồ của niềm vui, chúng ta dừng lại trước một đoạn Tin Mừng sâu sắc và đầy thách thức của Thánh Mác-cô: lời chất vấn thẳng thắn của Phêrô và lời đáp mang tính tiên tri của Chúa Giêsu. “Thưa Thầy, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy.” Đó không chỉ là lời tuyên bố của một môn đệ, mà còn là tiếng lòng của bất cứ ai đã dám chọn con đường hẹp của Tin Mừng. Phêrô muốn kiểm chứng, muốn xác nhận điều mà ông và các anh em đã đánh đổi. Ông đã để lại chiếc thuyền, lưới cá, và có lẽ là cả một tương lai ổn định để bước theo một người Thầy lang thang. Lời chất vấn ấy mở ra cho chúng ta chiều kích cốt yếu của đời sống kitô hữu: sự từ bỏ và phần thưởng đi kèm.

Sự từ bỏ mà Phêrô đề cập bao gồm “nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất.” Đây là toàn bộ nền tảng xã hội, kinh tế và tình cảm của một người Do Thái thời bấy giờ. Bỏ mọi sự không chỉ là hành vi từ bỏ tài sản, mà còn là việc rũ bỏ những ràng buộc thân tộc, những giá trị truyền thống vốn định hình nên căn tính cá nhân. Khi chúng ta được mời gọi bước vào đời sống môn đệ, lời mời gọi đó không phải là một sự bổ sung nhẹ nhàng vào cuộc sống đã có, mà là một cuộc cách mạng triệt để, đòi hỏi phải định nghĩa lại mối tương quan của chúng ta với mọi thứ xung quanh, kể cả những điều thiêng liêng và quý giá nhất như gia đình. Đây là hành trình đặt Chúa Giêsu, Đấng là Tin Mừng, làm trung tâm tuyệt đối của mọi mối liên hệ, mọi ước mơ và mọi tài sản. Đây là một cuộc chuyển giao quyền sở hữu từ cái tôi ích kỷ sang quyền năng yêu thương của Thiên Chúa.

Tuy nhiên, lời đáp của Chúa Giêsu không dừng lại ở sự hy sinh; Người lập tức chuyển sang lời hứa về sự bù đắp, về phần thưởng lớn lao: “chẳng hề có ai bỏ… mà ngay bây giờ, ở đời này lại không được… gấp trăm.” Con số “gấp trăm” không phải là một công thức toán học, mà là một biểu tượng thần học chỉ sự sung mãn, sự dư dật và hoàn hảo mà Thiên Chúa ban tặng. Chúng ta bỏ một gia đình huyết thống, nhưng nhận được một gia đình tinh thần lớn gấp trăm: đó là cộng đoàn Hội Thánh, là anh em chị em trong đức tin. Chúng ta bỏ một căn nhà vật chất để đổi lấy sự bao bọc và nâng đỡ của Tình Yêu Chúa, được cảm nghiệm qua tình huynh đệ trong giáo xứ, trong hội đoàn, trong những người cùng nhau chia sẻ chén đắng và niềm vui. Sự “gấp trăm” ở đời này chính là niềm vui nội tâm, là ý nghĩa sâu xa mà chỉ những ai dám đánh đổi mới có thể tìm thấy.

Nhưng lời hứa sung mãn ấy lại đi kèm với một điều kiện không thể tránh khỏi: “cùng với sự ngược đãi.” Đây là một câu nói thực tế đến trần trụi. Phần thưởng của người môn đệ không phải là một cuộc sống an nhàn, không sóng gió. Ngược lại, việc sống theo Tin Mừng, việc dám khác biệt so với thế gian, việc từ bỏ những giá trị hời hợt để theo đuổi sự thánh thiện chắc chắn sẽ dẫn đến sự chống đối, hiểu lầm, và thậm chí là bách hại, dù ở cấp độ nhỏ nhất trong gia đình hay ở cấp độ lớn hơn trong xã hội. Sự ngược đãi là “cái giá” để làm chứng cho chân lý, là bằng chứng xác thực rằng chúng ta đang đi đúng con đường mà Thầy Giêsu đã đi. Thập giá là một phần của sự “gấp trăm,” bởi vì chính trong sự đau khổ và thử thách, đức tin của chúng ta mới được thanh luyện, và chúng ta mới được kết hợp cách mật thiết với mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Kitô.

Nếu phần thưởng ở đời này mang tính cộng đoàn và thử thách, thì phần thưởng ở đời sau lại là tuyệt đối và vĩnh cửu: “và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu.” Đây là mục tiêu tối hậu, là điểm tựa cho mọi hy sinh. Sự sống vĩnh cửu không chỉ là một khoảng thời gian vô tận, mà là sự hiệp thông trọn vẹn và không còn bị giới hạn với Thiên Chúa. Đó là sự hoàn thành của mọi khát vọng, là vinh quang mà mắt chưa từng thấy và tai chưa từng nghe. Người môn đệ không chỉ làm điều tốt vì phần thưởng vật chất hay danh vọng thoáng qua, mà vì niềm hy vọng vào kho tàng không hư nát mà Người đã hứa. Lời hứa này giúp chúng ta đặt mọi giá trị trần thế vào đúng vị trí của nó: tất cả đều là tạm bợ, chỉ có tình yêu Thiên Chúa và vinh quang của Người là trường tồn.

Chúng ta nhìn vào gương mặt của Thánh Philipphê Nêri, vị thánh mà Giáo Hội mừng kính hôm nay, để thấy lời Tin Mừng này đã được sống động hóa như thế nào. Philipphê Nêri là một người đã thực sự “bỏ mọi sự.” Ông rời bỏ sự nghiệp đang rộng mở ở Florence, từ chối quyền thừa kế vật chất và danh vọng trần gian để đến Rome, sống cuộc đời gần như ẩn dật, phục vụ người bệnh, người nghèo và nhất là các thanh thiếu niên bị bỏ rơi. Ông không chọn con đường quyền bính hay học thuật cao siêu, mà chọn sự giản dị, hài hước, và tình yêu thương vô vị lợi. Trong cuộc đời ông, chúng ta thấy rõ sự “gấp trăm”: ông nhận được một gia đình tinh thần vĩ đại (phong trào Oratorio do ông sáng lập), tình yêu thương sâu sắc từ mọi tầng lớp xã hội, và trên hết là niềm vui thánh thiện không gì lay chuyển nổi, đến nỗi ông được mệnh danh là “Tông Đồ của Niềm Vui.” Cuộc đời ông là bằng chứng hùng hồn rằng sự từ bỏ vì Tin Mừng không làm nghèo đi, mà làm phong phú một cách lạ lùng.

Và rồi, Chúa Giêsu kết thúc bằng một lời cảnh báo vừa an ủi vừa thách thức, đó là một lời nghịch lý sâu sắc trong vương quốc của Người: “Nhiều người đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót; còn những người đứng chót sẽ được lên hàng đầu.” Lời này đập tan mọi ảo tưởng về địa vị trong Nước Trời. Trong con mắt của thế gian, người “đứng đầu” là người giàu có, quyền lực, có danh vọng và địa vị xã hội cao. Nhưng đối với Thiên Chúa, người “đứng đầu” là người tự mãn, ỷ lại vào công trạng riêng, và không còn chỗ cho ân sủng. Ngược lại, người “đứng chót” là những người khiêm nhường, bé mọn, bị lãng quên, những người ý thức được sự yếu đuối và lệ thuộc hoàn toàn vào lòng thương xót của Chúa.

Sự nghịch lý này mời gọi chúng ta xét lại động cơ của mình. Chúng ta có đang tìm kiếm sự từ bỏ để đổi lấy một “địa vị” mới trong cộng đoàn, hay chúng ta chấp nhận địa vị thấp hèn nhất để phục vụ, như Thánh Philipphê Nêri đã dùng những trò đùa tinh nghịch và sự khiêm tốn khác thường để tránh xa danh vọng? Thiên Chúa không nhìn vào thành tích bên ngoài, nhưng nhìn vào sự tận hiến của con tim. Người đứng đầu trong vương quốc trần gian có thể trở nên đứng chót nếu họ quên đi sự phục vụ; người đứng chót, người làm việc trong thầm lặng, phục vụ với tình yêu vô vị lợi, lại được Chúa cất nhắc lên hàng đầu vì lòng khiêm nhường và sự trung tín.

Vậy, đối với chúng ta ngày hôm nay, lời chất vấn của Phêrô và lời đáp của Chúa Giêsu có ý nghĩa gì? Chúng ta không cần phải bỏ nhà cửa theo nghĩa đen, nhưng chúng ta cần từ bỏ những gì đang chiếm hữu trái tim mình. Chúng ta cần bỏ đi thói quen ích kỷ, sự dửng dưng với nỗi đau của anh chị em, sự tham vọng không lành mạnh, hay sự bám víu vào tiện nghi vật chất đến mức quên đi sứ mệnh loan báo Tin Mừng. Chúng ta cần bỏ đi những “chủ nghĩa cá nhân” trong đời sống đạo, nơi mà đức tin chỉ là vấn đề riêng tư, để mở lòng đón nhận gia đình tinh thần “gấp trăm” trong cộng đoàn.

Sự “gấp trăm” của chúng ta hôm nay là niềm an ủi và sự hiệp nhất trong giáo xứ, nơi mỗi người chúng ta là một thành viên của gia đình Đức Kitô. Chúng ta được mời gọi sống niềm vui của Thánh Philipphê Nêri, biến cuộc sống thành một bài ca phục vụ không mệt mỏi, với nụ cười trên môi và lửa yêu mến nung nấu trong lòng, bất chấp những “sự ngược đãi” hay hiểu lầm nhỏ bé mà chúng ta phải chịu đựng khi cố gắng sống công chính. Hãy nhớ rằng, sự phục vụ khiêm tốn và thầm lặng chính là con đường chắc chắn dẫn đến vinh quang.

Kính thưa cộng đoàn, hôm nay chúng ta hãy xin Thánh Philipphê Nêri cầu bầu cho chúng ta. Xin cho chúng ta có đủ can đảm để bỏ đi những gánh nặng không cần thiết, để đặt Chúa Giêsu và Tin Mừng lên trên mọi sự. Xin cho chúng ta nhận ra rằng sự giàu có thực sự của người kitô hữu không nằm ở những gì chúng ta tích lũy, mà ở những gì chúng ta cho đi và ở mối tương quan sâu sắc mà chúng ta xây dựng với Thiên Chúa và anh em. Chỉ khi dám buông bỏ, chúng ta mới thực sự được đón nhận; chỉ khi dám đứng ở hàng chót, chúng ta mới có thể tìm thấy chỗ đứng vĩnh cửu trong Nước Trời. Cuối cùng, chính khi chúng ta khiêm tốn bước theo Người, chúng ta sẽ được ban cho “sự sống vĩnh cửu” mà Người đã hứa. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
Thứ Ba Tuần VIII TN : NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG CHÓT SẼ ĐƯỢC LÊN HÀNG ĐẦU