Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

Thứ Năm Tuần XV- TN : HÃY ĐẾN CÙNG TA ĐỂ ĐƯỢC NGHỈ NGƠI

 Thứ Năm Tuần XV Thường Niên 
 Đức Mẹ núi Cát-minh 

HÃY ĐẾN CÙNG TA ĐỂ ĐƯỢC NGHỈ NGƠI

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mát-thêu (Mt 11, 28-30)

Thứ Năm Tuần XV Thường Niên

Khi ấy, Chúa Giêsu cất tiếng nói: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách của tôi thì êm ái, và gánh của tôi thì nhẹ nhàng”.

HÃY ĐẾN CÙNG TA ĐỂ ĐƯỢC NGHỈ NGƠI

Hôm nay, trong bầu khí linh thiêng mừng kính Đức Trinh Nữ Maria Diễm Phúc Núi Các-minh, Lời Chúa vang lên như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn của kiếp nhân sinh. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Lời mời gọi ấy của Chúa Giêsu không chỉ là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một cam kết, một bến đỗ bình an cho mỗi phận người chúng ta, đặc biệt khi chúng ta nhìn lên Mẹ Maria, Bông Hoa xinh đẹp của đỉnh núi Các-minh.

Cuộc đời con người là một hành trình leo núi không ngừng nghỉ. Có những lúc đôi chân ta rã rời, hơi thở dồn dập và đôi vai trĩu nặng bởi những lo toan của cơm áo gạo tiền, bởi những trách nhiệm gia đình, và đôi khi bởi cả những vết thương tâm hồn hay gánh nặng của tội lỗi. Hình ảnh ngọn núi Các-minh trong Cựu Ước, nơi tiên tri Êlia đã chiến đấu để bảo vệ đức tin vào Thiên Chúa Hằng Sống, nhắc nhớ chúng ta về tính chất “chiến đấu” của đời sống đức tin. Nhưng cũng chính trên ngọn núi ấy, một đám mây nhỏ từ biển đi lên đã mang mưa xuống giải hạn cho cả vùng đất khô cháy. Đám mây ấy là hình bóng tiên báo về Đức Trinh Nữ Maria, người mang Đấng Cứu Thế đến để tưới mát tâm hồn nhân loại bằng ân sủng.

Khi Chúa Giêsu nói: “Hãy đến cùng tôi”, Ngài đang mở ra con đường độc đạo dẫn đến sự bình an đích thực. Nhưng làm sao chúng ta, những kẻ phàm trần đầy bụi bặm, có thể đến gần Đấng Thánh? Thưa, chính Mẹ Maria Núi Các-minh là người dẫn lối. Mẹ là “Mẹ của ân sủng”, là con đường ngắn nhất, an toàn nhất để chúng ta đến với Chúa Giêsu. Trong truyền thống tu đức của Dòng Cát Minh, việc sùng kính Mẹ không chỉ dừng lại ở những lời kinh, mà là việc mặc lấy tinh thần của Mẹ, sống trong sự hiện diện của Chúa như Mẹ đã sống. Khi chúng ta cảm thấy quá mệt mỏi, Chúa Giêsu không bảo chúng ta vứt bỏ gánh nặng, nhưng Ngài mời chúng ta “mang lấy ách” của Ngài.

Điều này nghe có vẻ nghịch lý. Đang mệt mỏi sao lại phải mang thêm ách? Cái ách của Chúa Giêsu chính là Tình Yêu, là Thánh Ý Chúa Cha. Khi một con bò được mang ách, nó không đi một mình, nhưng thường đi đôi với một con khác. Khi chúng ta mang ách của Chúa, nghĩa là chúng ta đang cùng đi với Ngài, cùng ghé vai gánh vác với Ngài. Chúa Giêsu không cất đi gánh nặng trách nhiệm của chúng ta, nhưng Ngài biến đổi sức nặng ấy bằng sức mạnh của tình yêu. Và bên cạnh Chúa Giêsu, chúng ta còn có Mẹ Maria. Mẹ là người môn đệ đầu tiên đã mang lấy cái ách êm ái ấy trọn vẹn nhất qua hai tiếng “Xin Vâng”. Mẹ đã đứng dưới chân thập giá, gánh nỗi đau của nhân loại cùng với Con mình, nhưng tâm hồn Mẹ vẫn thầm lặng, vững vàng và tràn đầy tin yêu.

Chiếc Áo Đức Bà (Áo Scapular) mà chúng ta trân trọng lãnh nhận và mang trên mình chính là dấu chỉ của cái “ách êm ái” đó. Đó không phải là một tấm bùa hộ mệnh theo kiểu mê tín, nhưng là một bộ y phục, một dấu chỉ cho thấy chúng ta thuộc về Mẹ, chúng ta chọn “mang lấy ách” của sự vâng phục, của đời sống cầu nguyện và hy sinh. Khi khoác lên mình tấm áo ấy, chúng ta như được Mẹ bao bọc, chở che dưới tà áo choàng của tình mẫu tử. Mẹ nhắc nhở chúng ta rằng: “Con không đi một mình. Gánh nặng của con, Mẹ biết. Nỗi khổ của con, Mẹ thấu”. Sự nghỉ ngơi mà Chúa Giêsu hứa ban không phải là sự lười biếng hay trốn chạy thực tại, mà là sự bình tâm sâu thẳm khi biết rằng mình đang được yêu thương và đang đi đúng hướng.

“Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường”. Đây là bài học lớn nhất mà Chúa Giêsu muốn dạy, và Mẹ Maria là học trò xuất sắc nhất. Núi Các-minh là biểu tượng của đời sống chiêm niệm, của sự thinh lặng thánh thiêng. Giữa một thế giới ồn ào và náo nhiệt hôm nay, con người dễ bị kiệt sức không phải vì làm việc nhiều, mà vì tâm hồn họ quá ồn ào, đầy rẫy tham vọng và kiêu ngạo. Sự hiền hậu và khiêm nhường giúp tâm hồn ta lắng xuống, buông bỏ những tranh giành vô nghĩa, để tìm thấy sự nghỉ ngơi trong Chúa. Mẹ Maria, Đấng đầy ơn phúc, luôn giữ mình khiêm hạ như một nữ tỳ của Thiên Chúa. Chính trong sự khiêm hạ đó, Mẹ tìm thấy sức mạnh và sự bình an tuyệt đối.

Hôm nay, mừng lễ Mẹ, chúng ta hãy mang tất cả những gánh nặng của đời mình: gánh nặng của bệnh tật, của sự cô đơn, của những thất bại, hay gánh nặng của tuổi tác… đặt vào đôi tay từ mẫu của Mẹ. Hãy xin Mẹ dạy chúng ta biết chạy đến với Chúa Giêsu Thánh Thể, biết dành những giây phút thinh lặng trong ngày sống để “nghỉ ngơi” bên Chúa. Hãy để Mẹ dạy chúng ta biết mang lấy cái ách của bổn phận hằng ngày với một tình yêu lớn lao. Khi có tình yêu, gánh nặng sẽ hóa nhẹ nhàng; khi có Mẹ cùng đi, đường xa sẽ hóa gần; và khi có Chúa Giêsu cùng chia sẻ, đắng cay sẽ hóa ngọt ngào.

Nguyện xin Đức Mẹ Núi Các-minh, Đấng gìn giữ các tâm hồn chiêm niệm, dẫn đưa chúng con vào vườn hoa thiêng liêng của sự kết hiệp với Chúa. Xin Mẹ lấy tấm áo choàng yêu thương che phủ cuộc đời chúng con, để dù giữa phong ba bão táp của cuộc đời, chúng con vẫn nghe được tiếng Chúa thì thầm mời gọi: “Hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Và trong sự nghỉ ngơi thánh thiêng ấy, chúng con tìm lại được sức mạnh để tiếp tục hành trình về Núi Thánh vĩnh cửu là Nước Trời.

Lm. Anmai, CSsR

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
Thứ Năm Tuần XV- TN : HÃY ĐẾN CÙNG TA ĐỂ ĐƯỢC NGHỈ NGƠI