Thơ công giáo

ĐỨC MẸ MÂN CÔI 7/10

ĐỨC MẸ MÂN CÔI 7/10

CON LÀ PHẬN NHỎ

Vầng nguyệt ơi, xin đừng khuyết

Giúp tôi tỏ đường chạm Mẹ Mân Côi

Trong tay Mẹ, tôi hạnh phúc

Dưới bóng Mẹ hiền, tôi được chở che.

Tinh tú ơi, xin đừng khuất

Giúp tôi sáng đường đến Mẹ từ nhân

Nhờ Mẹ giúp, tôi chạm Chúa

Đấng rất nhân từ, chậm giận, bao dung

Gió ơi, xin chớ thét gào

Làm tôi co cụm, hãi run trên đường

Đường về với Mẹ nhân ái

Mẹ chính là nguồn an ủi đời tôi.

Mưa ơi, xin hãy ngừng rơi

Làm tôi ướt áo, ướt thân trên đường

Đường tìm kiếm, nguồn hạnh phúc

Nơi Mẹ nhân từ là Đức Nữ Vương.

Nắng ơi, xin hãy nhẹ tia

Giúp tôi không chói mắt khi dõi tìm

Tìm về Mẹ, Mẹ Thiên Chúa

Hầu được an nhàn đời tạm, đời sau.

Vầng dương ơi, xin đừng lặn

Đừng để đêm dài che lối bước tôi

Tìm về Mẹ, Mẹ lân ái

Tước Mẹ gọi là: Đức Mẹ Mân Côi.

Mẹ Mân Côi, tước Chúa tặng

Thần thánh nghiêng chào, sự dữ khiếp run

Ba thù, sự chết ngã nhào

Vì Mẹ được Chúa toàn năng thương hoài.

Mẹ Mân Côi, nay mừng kính

Người thế giữa trần kết hội hoa đăng

Thiên cung thần thánh ngợi mừng

Vang giữa nhà thế lời kinh Kính Mừng.

Con là phận nhỏ giữa đời

Hòa cùng Giáo Hội vang câu ngợi mừng

Kính mừng Mẹ, dư phúc Chúa

Nguyện phúc khởi Ngài, nhờ Mẹ con xin. Amen

Anton Lương Văn Liêm.

Bài viết cũ hơn
THƯƠNG XÓT
06:33 12/12/2017
THA TỘI
06:40 11/12/2017
TRẺ NHỎ
20:31 14/08/2017
NỘP THUẾ
20:28 14/08/2017
HOÁN CẢI
10:21 01/12/2016
Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Thơ công giáo
ĐỨC MẸ MÂN CÔI 7/10