NHỚ CHA

NHỚ CHA

Chuyện Phiếm Đạo Đời - Aug 23/08/2014

Bóng cha thấp thoáng ngoài hiên Xem chừng con có ngồi yên học bài… Thấy con chăm chỉ, miệt mài Cha khen, nói: ”Học thành tài, nghe con!

Đêm nay, buồn ngắm sao trời

Trăng non lơ lững, nhớ thời thiếu niên:

Bóng cha thấp thoáng ngoài hiên

Xem chừng con có ngồi yên học bài…

Thấy con chăm chỉ, miệt mài

Cha khen, nói: ''Học thành tài, nghe con!

Trước khi lo việc Nước Non

Tu nhân, tích đức lúc còn tại gia!

Chưa ngoan, cha mới rầy la!

Một mai, cha chết, con là mồ côi!

Cha-con mình sẽ chia phôi!

Cha nằm nghĩa địa, con ngồi khóc cha!

Bấy giờ, con mới xót xa:

Tình thâm phụ-tử, ruột rà héo hon!

Những lời cha dạy, la con

Dù cha đã mất, lòng còn khắc, ghi!…''

Sao cha đành vội ra đi?

Mẹ thành góa bụa, con thì mồ côi!

Khóc cha đã đổ mồ hôi

Dầm mưa, dãi nắng, chờ ''chồi trổ bông''…

Vì con, lam lũ ngoài đồng

Rau, cà, khoai sắn* cha trồng nuôi con!!!

Đêm nay, ngồi dưới trăng non

Tóc đen chớm bạc, lòng còn thơ ngây:

Lời cha như vọng quanh đây!

Mất cha, nhớ thuở sum vầy năm xưa!!!

 

Đức Quốc, 25.3.96

Phan văn Phước

Kính mời quý Vị thưởng thức hai bản Tình Ca tuyệt vời:

 

– Ca Khúc thứ nhất là lời rất cảm động của Bà Con Công Giáo nguyện xin Chúa chúc lành cho Cha Mẹ: CauChoChaMe2 – YouTube

 

 

– Ca Khúc thứ hai do tác giả Thanh Ngân trình diễn: NHỚ CHA – NSUT Thanh Ngân.avi – YouTube

 

 

MƯỜI THƯƠNG KÍNH DÂNG CHA

 

Một thương cha đã sinh con!

Hai thương cha đã mỏi mòn, xanh xao!

Ba thương cha đã cần lao

Nuôi con ăn học như bao nhiêu người!

Bốn thương cha vẫn tươi cười

Cày sâu, cuốc bẫm, chai mười ngón tay!

Năm thương cha đã hăng say

Tăng gia sản xuất tối ngày chưa thôi!

Sáu thương cha đổ mồ hôi

Ngoài bàu bủa lưới cho nồi canh ngon…!

Bảy thương cha đã la con

Cho con chăm học, không còn ham chơi!

Tám thương dưới ánh sao trời

Cha còn chẻ lạt rã rời tay chân!

Chín thương cha đã ân cần

Kính yêu, đùm bọc mẫu thân tới già!

Mười thương cha chạy bôn ba

Tìm mua vật liệu xây nhà cho con!

Tình thương Phụ-Tử vo tròn

Dù cho dương thế không còn bóng cha!

 

Phan văn Phước