Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

Thứ Năm Tuần V Phục Sinh : TÌNH YÊU TRỌN VẸN VÀ NIỀM VUI VĨNH CỬU

Thứ Năm Tuần V Phục Sinh

Tin Mừng: Ga 15,9-11

TÌNH YÊU TRỌN VẸN VÀ NIỀM VUI VĨNH CỬU

Thứ Năm Tuần V Phục Sinh

Lời Tin Mừng chúng ta vừa nghe hôm nay trích từ sách Gioan, chương 15, vang vọng như một bản di chúc thiêng liêng, một lời nhắn nhủ cuối cùng và sâu sắc nhất mà Đức Giêsu trao ban cho các môn đệ trước khi Người bước vào cuộc khổ nạn. Đây không chỉ là một lời dạy dỗ, mà là một lời mời gọi, một lời tiên tri về bản chất của đời sống Kitô hữu, được tóm gọn trong ba động từ: yêu mến, ở lại, và vui mừng. Toàn bộ đời sống đức tin, hành trình ơn gọi và hy vọng cứu rỗi của chúng ta đều xoay quanh trục tam giác thánh thiêng này.

Trước hết, Đức Giêsu mở đầu bằng một sự so sánh có tính tuyệt đối: “Như Cha đã yêu mến Thầy thế nào, thì Thầy cũng yêu mến anh em như vậy.” Đây là một câu nói cực kỳ táo bạo, là chìa khóa mở ra mầu nhiệm Thiên Chúa. Không có bất kỳ tình yêu nào khác trên trần gian, dù là tình mẫu tử, tình bằng hữu, hay tình phu thê, có thể được dùng làm thước đo cho tình yêu mà Đức Giêsu dành cho chúng ta. Tình yêu đó được Người đo bằng chính tình yêu vô biên, vô tận, tuyệt đối và vĩnh cửu của Chúa Cha dành cho Chúa Con.

Chúng ta cần dừng lại để suy niệm về tình yêu của Chúa Cha đối với Chúa Con. Đó là tình yêu khởi nguyên, không có thời gian và không gian, một tình yêu tạo nên sự sống và sự hiệp nhất hoàn hảo của Ba Ngôi. Trong tình yêu đó, không có bóng tối, không có sự ngờ vực, không có giới hạn. Tình yêu đó là sự sống, là ánh sáng, là nguồn mạch của mọi hữu thể. Và Đức Giêsu khẳng định, chính tình yêu siêu việt và thần linh ấy đã được tuôn đổ trọn vẹn xuống trên các môn đệ, và trên mỗi người chúng ta.

Nếu chúng ta hiểu được tình yêu này mang chiều kích thần linh, chúng ta sẽ thấy rằng sự sống của chúng ta không chỉ là một món quà được ban tặng, mà còn là một nơi chốn để tình yêu Thiên Chúa cư ngụ. Chúng ta không chỉ được yêu thương, mà được yêu thương bằng chính tình yêu mà Thiên Chúa tự yêu thương mình. Điều này định hình lại toàn bộ căn tính và giá trị của chúng ta trước mặt Thiên Chúa, xua tan mọi nỗi sợ hãi về sự cô độc hay bị bỏ rơi.

Sau khi khẳng định nguồn gốc và bản chất của tình yêu, Đức Giêsu đưa ra một mệnh lệnh vừa là lời mời gọi: “Anh em hãy ở lại trong tình thương của Thầy.” Động từ “ở lại” (menō trong tiếng Hy Lạp) là một trong những từ then chốt trong Tin Mừng Gioan. Nó không đơn thuần là việc đứng yên hay tồn tại, mà là sự cư ngụ, sự gắn bó mật thiết, sự hiệp thông thâm sâu.

Ở lại trong tình thương của Đức Kitô là chấp nhận sống đời sống của mình như một cành nho gắn liền với thân cây, đón nhận nhựa sống từ thân cây để sinh hoa trái. Sự ở lại này đòi hỏi một quyết định dứt khoát và liên tục: quyết định đặt tình yêu của Đức Kitô làm trọng tâm, làm mái nhà, làm không khí để chúng ta hít thở. Nó là sự tĩnh lặng nội tâm, nơi chúng ta thường xuyên hướng về Chúa, nhận biết sự hiện diện của Người trong mọi biến cố.

Trong một thế giới đầy biến động, nơi mọi thứ đều thay đổi và trôi qua, lời mời gọi “ở lại” của Đức Giêsu là một sự neo giữ vững chắc. Nó là lời hứa về sự ổn định vĩnh cửu trong một thực tại bất định. Khi chúng ta ở lại trong tình yêu đó, chúng ta không bị cuốn theo cơn lốc của vật chất, danh vọng hay những đam mê chóng qua. Chúng ta tìm thấy sự bình an đích thực, ngay cả khi gặp thử thách, bởi lẽ nền tảng của chúng ta là Đấng không bao giờ thay đổi.

Tuy nhiên, Đức Giêsu không dừng lại ở một lời mời gọi cảm tính; Người lập tức chuyển sang điều kiện thiết yếu để duy trì sự “ở lại” đó: “Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, thì anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy.” Điều này cho thấy tình yêu của Đức Kitô không phải là một cảm xúc mơ hồ, một sự dễ dãi, hay một sự chấp nhận vô điều kiện theo nghĩa tiêu cực. Đó là tình yêu đòi hỏi sự đáp trả cụ thể.

Giữ các điều răn của Đức Kitô không phải là một gánh nặng, một sự tuân phục nô lệ, hay một việc làm để đổi lấy ân sủng. Trái lại, đó là dấu chỉ, là bằng chứng, là con đường hữu hình hóa tình yêu vô hình. Khi chúng ta yêu ai đó thật lòng, chúng ta tự nhiên muốn làm vui lòng họ, muốn sống theo ý muốn của họ. Việc giữ các điều răn là biểu hiện tự nhiên của một trái tim đã được tình yêu của Đức Kitô chiếm hữu.

Điều răn của Đức Kitô được gói gọn trong điều răn mới: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” Tất cả những gì chúng ta thực hiện, từ việc giữ lời hứa, nói sự thật, tha thứ cho người xúc phạm, đến việc phục vụ người nghèo và bảo vệ công lý, đều là cách chúng ta “ở lại” trong tình thương của Người. Điều răn là ánh sáng, là kim chỉ nam giúp chúng ta không lạc lối trên hành trình đáp lại tình yêu.

Để làm rõ hơn, Đức Giêsu đưa ra một mẫu gương không thể hoàn hảo hơn: “như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người.” Chính Đức Giêsu, Ngôi Lời nhập thể, Đấng đồng bản tính với Chúa Cha, cũng đã sống trọn vẹn trong sự vâng phục tuyệt đối. Cuộc đời Người là một chuỗi hành động vâng phục, từ việc xuống thế làm người, thi hành sứ vụ, cho đến cái chết trên thập giá.

Sự vâng phục của Đức Giêsu là sự vâng phục của tình yêu. Người vâng phục không phải vì sợ hãi hay bị ép buộc, mà vì Người khao khát thực hiện trọn vẹn ý muốn của Cha mình, bởi Người yêu Cha vô bờ bến. Sự vâng phục này chính là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự “ở lại” hoàn hảo trong tình thương của Chúa Cha. Người dạy chúng ta rằng: không có tình yêu đích thực nào tách rời khỏi sự vâng phục, và không có sự vâng phục nào mang lại ơn cứu độ nếu không bắt nguồn từ tình yêu.

Chính vì thế, khi chúng ta giữ các điều răn của Người, chúng ta không chỉ làm theo lời dạy mà còn bắt chước chính đời sống của Người. Chúng ta bước vào nhịp sống của Ba Ngôi, nơi sự vâng phục và tình yêu là một. Chúng ta trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô, Đấng đã nên mẫu mực cho sự vâng phục con thảo.

Tình yêu được đong đầy, sự ở lại được củng cố, và sự vâng phục được thực hiện. Vậy kết quả tối hậu của hành trình này là gì? Đức Giêsu đã vén mở mục đích cuối cùng, một mục đích vô cùng nhân từ: “Thầy nói với anh em những điều ấy, để niềm vui của Thầy ở trong anh em, và niềm vui của anh em được trọn vẹn.”

Niềm vui là trái ngọt, là đích đến của đời sống Kitô hữu. Đây không phải là niềm vui thoáng qua của sự may mắn hay thành công vật chất, mà là “niềm vui của Thầy,” một niềm vui có nguồn gốc từ Thiên Chúa. Niềm vui này là hoa trái của Thần Khí, là đặc ân của những ai sống trong sự hiệp thông với Đức Kitô.

Niềm vui của Đức Kitô là gì? Đó là niềm vui của Đấng hoàn tất sứ mạng, niềm vui của Đấng đã vâng phục trọn vẹn ý Cha, niềm vui của Đấng đã chiến thắng sự chết, và niềm vui của Đấng đã cứu chuộc nhân loại. Niềm vui này là sự bình an sâu thẳm, sự xác tín vững vàng rằng chúng ta được yêu thương, được chấp nhận, và được cứu rỗi, bất chấp mọi khổ đau hay thử thách của cuộc đời.

Khi Đức Giêsu ước muốn “niềm vui của Thầy ở trong anh em,” Người muốn chia sẻ chính sự sung mãn và bình an nội tâm của Người với chúng ta. Người muốn chúng ta cảm nếm được sự ngọt ngào của tình yêu Thiên Chúa ngay trong cuộc sống trần gian này. Chúng ta được mời gọi trở thành những bình chứa, nơi niềm vui thần linh ấy được đổ đầy.

Và khi niềm vui của Người ở trong chúng ta, niềm vui của chúng ta sẽ “được trọn vẹn.” Trọn vẹn (plērōthē) ở đây có nghĩa là được làm cho đầy đủ, hoàn hảo, không còn thiếu sót. Niềm vui trọn vẹn là niềm vui không bị chia cắt bởi lo lắng, không bị làm lu mờ bởi thất bại, và không bị hủy diệt bởi sự chết. Nó là niềm vui dự báo về hạnh phúc vĩnh cửu trong Nước Trời.

Chúng ta thấy rằng, trong ba câu Tin Mừng ngắn ngủi này, Đức Giêsu đã thiết lập một chu trình thiêng liêng hoàn hảo. Khởi điểm là Tình Yêu Vô Biên của Chúa Cha. Tình yêu này được chuyển giao qua Chúa Con. Để tiếp nhận và duy trì Tình Yêu ấy, chúng ta phải Ở Lại trong Người. Sự Ở Lại này được chứng minh bằng việc Vâng Phục, tức là Giữ các Điều Răn. Và kết quả viên mãn của tất cả là Niềm Vui Trọn Vẹn, một niềm vui có khả năng biến đổi khổ đau thành hy vọng, và cái chết thành sự sống.

Sứ điệp này đặt ra một câu hỏi trực tiếp cho mỗi người chúng ta: Đời sống của tôi có đang thực sự “ở lại” trong tình thương của Đức Kitô không? Hay tôi đang để cho những mối bận tâm trần thế, những tham vọng cá nhân, hay những sợ hãi vô căn cứ kéo mình ra khỏi sự hiệp thông mật thiết với Người?

Việc giữ các điều răn không chỉ là không làm điều xấu, mà còn là tích cực làm điều tốt. Điều răn lớn nhất là yêu thương. Chúng ta phải xét mình xem mình đã dành bao nhiêu thời gian để yêu thương tha nhân, để phục vụ những người bé mọn, để tha thứ cho những người đã làm tổn thương mình, và để nói lời cảm thông, khích lệ cho những người xung quanh.

Một người sống trong tình yêu của Đức Kitô là người không bao giờ cô đơn, không bao giờ mất hy vọng, và luôn sẵn lòng sẻ chia. Tình yêu đó như một tấm áo giáp che chở chúng ta khỏi mọi mũi tên của ma quỷ và sự yếu đuối của bản thân. Tình yêu ấy cũng là ngọn lửa thúc đẩy chúng ta ra khỏi chính mình, tìm đến những nơi cần có ánh sáng và hơi ấm của Tin Mừng.

Trong bối cảnh của lời giảng này, Đức Giêsu đang chuẩn bị cho các môn đệ của mình đối diện với thập giá và sự chia ly sắp xảy đến. Người biết rằng, không lâu nữa, các ông sẽ kinh hoàng, chạy trốn, và thậm chí chối bỏ Người. Vì thế, lời nói về việc “ở lại” và “niềm vui trọn vẹn” không phải là lời nói trong thời điểm an nhàn, mà là lời hứa trong đêm tối của gian khổ.

Điều đó dạy cho chúng ta một bài học quý giá: niềm vui Kitô giáo không phải là sự vắng bóng của đau khổ, mà là sự hiện diện của Thiên Chúa ngay trong lòng đau khổ. Khi thập giá đến, khi bệnh tật ập xuống, khi sự mất mát xảy ra, chính sự “ở lại” trong tình yêu của Đức Kitô sẽ giúp chúng ta biến những giọt nước mắt thành hạt giống hy vọng.

Niềm vui trọn vẹn mà Đức Giêsu ban tặng là một nguồn sức mạnh nội tại, giúp chúng ta nhìn thế giới bằng con mắt của đức tin, nhìn thấy mục đích cao cả của Thiên Chúa đằng sau mọi sự. Nó cho chúng ta khả năng yêu thương ngay cả những người khó yêu, phục vụ ngay cả khi bị từ chối, và tiếp tục bước đi ngay cả khi mọi con đường dường như đã khép lại.

Chúng ta được mời gọi để trở thành chứng nhân của niềm vui này. Trong một xã hội đầy rẫy sự hoài nghi và tuyệt vọng, niềm vui của người Kitô hữu phải tỏa sáng như một ngọn đèn. Khi người khác thấy chúng ta vẫn giữ được nụ cười, sự bình thản, và lòng quảng đại giữa bão tố cuộc đời, họ sẽ đặt câu hỏi về nguồn mạch của sức mạnh đó, và câu trả lời chính là tình yêu và sự hiện diện của Đức Kitô.

Vì thế, mỗi ngày, chúng ta hãy tự hỏi: Hôm nay, tôi đã “giữ các điều răn” của Chúa như thế nào? Tôi đã yêu thương vợ/chồng, con cái, đồng nghiệp, hay hàng xóm của mình bằng tình yêu hy sinh, bao dung và phục vụ chưa? Tôi đã dành thời gian để lắng nghe Lời Chúa và tìm kiếm ý muốn của Người trong những quyết định lớn nhỏ của đời mình chưa?

Mỗi hành động vâng phục nhỏ bé, mỗi cử chỉ yêu thương khiêm tốn đều là một bước chân củng cố sự “ở lại” của chúng ta trong tình thương của Đức Kitô. Mỗi khi chúng ta giữ lòng mình thanh sạch, mỗi khi chúng ta tránh xa cám dỗ, chúng ta đang dọn chỗ cho niềm vui của Chúa được phát triển và đâm hoa kết trái trọn vẹn hơn.

Chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta ơn biết suy niệm sâu xa về tình yêu vô biên mà Người đã dành cho chúng ta. Xin cho chúng ta luôn ý thức rằng, làm môn đệ của Đức Kitô không phải là tuân theo một bộ luật khô khan, mà là sống một mối tương quan mật thiết, được nuôi dưỡng bằng tình yêu thần linh.

Xin cho chúng ta có đủ can đảm để chấp nhận thử thách của việc “ở lại” trong tình thương của Người, đặc biệt là khi con đường trở nên chông gai và tối tăm. Xin cho chúng ta lấy sự vâng phục làm niềm vui, lấy việc phục vụ làm hạnh phúc, để cuộc đời chúng ta thực sự trở thành nơi niềm vui của Đức Kitô được thể hiện một cách trọn vẹn nhất.

Khi chúng ta làm được điều đó, chúng ta không chỉ mang lại niềm vui cho bản thân, mà còn trở thành kênh chuyển tải tình yêu và niềm vui của Thiên Chúa đến với thế giới. Chúng ta sẽ là những cành nho sinh hoa trái dồi dào, tô điểm cho vườn nho của Chúa, và loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống tràn đầy sức sống và ánh sáng của mình.

Hãy để Lời Chúa thấm nhập vào sâu thẳm tâm hồn chúng ta, biến đổi chúng ta từ bên trong. Hãy để tình yêu của Chúa Cha, qua Chúa Con, ngự trị trong chúng ta. Và hãy để niềm vui trọn vẹn của Đức Kitô là gia tài quý giá nhất mà chúng ta sở hữu, là lý do để chúng ta ca tụng và tạ ơn Người mãi mãi, ngay từ bây giờ và cho đến đời sau.

Lm. Anmai, CSsR

banner su mang Loi Chua
Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
Thứ Năm Tuần V Phục Sinh : TÌNH YÊU TRỌN VẸN VÀ NIỀM VUI VĨNH CỬU