Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

Thứ Hai Tuần V Phục Sinh : SỐNG TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA BA NGÔI

Thứ Hai Tuần V Phục Sinh

Tin Mừng: Ga 14,21-26

SỐNG TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA BA NGÔI: YÊU MẾN, VÂNG PHỤC VÀ HỒNG ÂN THÁNH THẦN

 

Thứ Hai Tuần V Phục Sinh

Đoạn Tin Mừng chúng ta vừa nghe, được trích từ những lời trăn trối đầy yêu thương và sâu thẳm của Chúa Giêsu trong Bữa Tiệc Ly cuối cùng, không chỉ là một lời hứa mà còn là một bản đồ dẫn đến đời sống Kitô hữu đích thực, một đời sống được đắm mình trong sự hiện diện nội tâm của Thiên Chúa Ba Ngôi. Trong giờ phút sắp sửa ly biệt, Thầy Giêsu không nói về sự xa cách, nhưng lại nói về một sự hiện diện mới mẻ, mật thiết và vĩnh cửu hơn bao giờ hết, một sự hiện diện được khơi nguồn từ tình yêu và sự vâng phục của con người.

Khởi đầu, Chúa Giêsu đặt ra một điều kiện tuyệt đối nhưng lại hết sức đơn sơ: “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy.” Điều này làm sáng tỏ một chân lý căn bản: tình yêu đối với Thiên Chúa không thể chỉ dừng lại ở cảm xúc, ở những lời cầu nguyện hoa mỹ hay những giây phút sốt sắng thoáng qua. Tình yêu đích thực phải được chứng minh bằng hành động, bằng sự dấn thân sống theo Lời Thầy dạy. Giữ lời Thầy không phải là một gánh nặng luật pháp, một chuỗi những điều cấm kỵ khô khan, mà là sự chọn lựa sống theo con đường của Tình Yêu mà chính Chúa đã sống và đã dạy: yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn, và yêu thương tha nhân như chính mình. Khi chúng ta thực hành lòng nhân ái, sự tha thứ, sự công bằng và đức khiêm nhường, đó chính là lúc chúng ta chứng tỏ rằng mình thật sự yêu mến Đức Giêsu.

Và đây là đỉnh cao của lời hứa, một lời hứa mà mọi tâm hồn khao khát đều mong mỏi: “Mà kẻ yêu mến Thầy thì sẽ được Cha Thầy yêu mến. Thầy cũng sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tự tỏ mình ra cho người ấy.” Lòng yêu mến và sự vâng phục của chúng ta không phải là một hành động đơn phương, mà ngay lập tức khơi lên một dòng thác tình yêu đáp trả từ chính Chúa Cha và Chúa Con. Chúng ta trở thành đối tượng của tình yêu vô bờ bến của Thiên Chúa. Hơn nữa, Chúa Giêsu còn hứa sẽ “tự tỏ mình ra” cho chúng ta. Đây không phải là một sự mặc khải công khai cho cả thế giới, mà là một sự mặc khải cá vị, thâm sâu, một cuộc gặp gỡ riêng tư trong lòng. Ngài cho chúng ta nhận ra Ngài, nhận ra sự thật về Ngài, không qua lý trí hay sách vở, nhưng qua kinh nghiệm sống, qua sự an ủi và soi sáng nội tâm.

Trước lời hứa kỳ diệu này, tông đồ Giuđa (không phải Ítcariốt) đã thắc mắc một điều rất tự nhiên: “Thưa Thầy, tại sao Thầy lại tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ ra cho thế gian?” Câu hỏi này phản ánh mong muốn về một Đấng Thiên Sai đầy quyền năng, hiển vinh trước mặt mọi người. Nhưng câu trả lời của Chúa Giêsu đã hé mở cánh cửa đi vào chiều kích mầu nhiệm của Nước Trời. Chúa không đến để phô trương quyền lực hay áp đặt niềm tin bằng phép lạ. Sự mặc khải của Ngài là sự mặc khải của Tình Yêu, và Tình Yêu đòi hỏi sự tự do đáp trả. Chính sự vâng phục giữ lời Thầy là điều kiện tiên quyết để được đón nhận sự hiện diện nội tại của Thiên Chúa. Thế giới bên ngoài, nếu không mở lòng đón nhận và sống theo Lời Ngài, sẽ không thể nhận biết Ngài, vì sự nhận biết này là một hồng ân được ban cho những ai bước đi trong đường lối của Ngài.

Và lời hứa còn vĩ đại hơn nữa khi Đức Giêsu khẳng định lại chân lý về sự hiện diện thần linh: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.” Sự vâng phục mở ra cánh cửa cho Ba Ngôi Thiên Chúa ngự trị trong tâm hồn chúng ta. Đây là mầu nhiệm thâm sâu của đời sống Kitô hữu: chúng ta không chỉ có Chúa ở bên ngoài, đi cùng chúng ta, mà còn có Chúa ở bên trong, biến tâm hồn chúng ta thành đền thờ sống động của Ngài. Cuộc sống của chúng ta, với mọi buồn vui, thành bại, trở thành một cuộc đối thoại liên lỉ với Thiên Chúa Cha và Con, Đấng đã đến và chọn ở lại với chúng ta. Sự hiện diện này là nguồn mạch của bình an, sức mạnh và niềm hy vọng vô tận, một sự hiện diện luôn mời gọi chúng ta nên thánh mỗi ngày.

Đức Giêsu cũng nhấn mạnh thẩm quyền của lời Ngài khi Ngài tuyên bố: “Lời mà anh em nghe đây, không phải là của riêng Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy.” Lời của Chúa Giêsu là Lời của Thiên Chúa. Khi lắng nghe và tuân giữ lời Ngài, chúng ta không chỉ vâng phục Người Con, mà còn vâng phục chính Chúa Cha, Đấng đã sai Ngài. Điều này nâng tầm quan trọng của Tin Mừng lên một bậc thiêng liêng tuyệt đối. Lời Chúa không phải là một triết lý nhân sinh hay một đạo lý luân lý thông thường, mà là Mạc Khải cứu độ, là con đường duy nhất dẫn chúng ta về với nguồn cội là Chúa Cha. Vì thế, chúng ta cần phải đón nhận Lời Ngài với tất cả lòng tin kính và tôn trọng, để Lời ấy thực sự trở thành ánh sáng soi đường cho cuộc đời mình.

Thế nhưng, Chúa Giêsu biết rõ sự yếu đuối của con người và những giới hạn của trí nhớ. Ngài biết rằng sau khi Ngài về trời, các tông đồ và các thế hệ Kitô hữu sẽ cần một Đấng đồng hành, một Đấng Bảo Trợ để giúp họ hiểu, sống, và nhớ lại những lời Ngài đã dạy. Và đó là lúc Ngài ban cho chúng ta hồng ân vĩ đại nhất: “Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần mà Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy anh em mọi điều, và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.”

Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ, là quà tặng tình yêu tối cao của Thiên Chúa Ba Ngôi dành cho Giáo hội và cho mỗi người chúng ta. Sứ mạng của Ngài bao gồm hai vai trò then chốt trong đời sống thiêng liêng của chúng ta. Trước hết, Ngài là Thầy Dạy, là Linh Thần Chân Lý, Đấng sẽ dạy chúng ta “mọi điều.” Ngài không chỉ thêm vào những gì Chúa Giêsu đã nói, mà còn dẫn dắt chúng ta đi sâu vào sự thật trọn vẹn của Tin Mừng, giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa sâu xa của Lời Chúa trong mọi hoàn cảnh lịch sử và cá nhân. Nhờ Ngài, Giáo hội được soi sáng để đưa ra những giáo huấn phù hợp với thời đại, và mỗi tín hữu chúng ta được ban ơn khôn ngoan để phân định ý Chúa trong những quyết định hàng ngày.

Thứ hai, và có lẽ là điều quan trọng không kém, Thánh Thần sẽ “làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.” Ngài là ký ức sống động của Đức Kitô trong tâm hồn chúng ta. Khi đối diện với cám dỗ, khi gặp thử thách, khi cần một lời an ủi, chính Thánh Thần làm cho một đoạn Tin Mừng, một giáo huấn của Chúa Giêsu sống lại mạnh mẽ trong tâm trí chúng ta. Ngài không chỉ là một cái “máy nhắc bài,” mà là Đấng biến Lời Chúa thành sức sống, thành động lực thúc đẩy chúng ta hành động theo ý Chúa Cha. Không có Thánh Thần, Lời Chúa sẽ chỉ là những chữ viết chết, nhưng nhờ Ngài, Lời Chúa trở thành Lời Hằng Sống.

Vì vậy, đoạn Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi vào một hành trình đức tin được bảo đảm và phong phú. Hành trình này bắt đầu bằng một hành động cụ thể: giữ lời Chúa. Giữ lời Chúa dẫn đến một tình trạng thiêng liêng vĩ đại: được Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị và yêu thương. Và toàn bộ hành trình này được nâng đỡ bởi một hồng ân vô giá: sức mạnh và sự soi sáng của Chúa Thánh Thần. Chúng ta được mời gọi cầu xin Thánh Thần mỗi ngày, để Ngài dạy dỗ và nhắc nhở chúng ta, biến sự vâng phục thành niềm vui và sự hiện diện của Thiên Chúa thành lẽ sống.

Hãy xin Chúa ban cho chúng ta lòng nhiệt thành để không ngừng tìm hiểu và thực thi Lời Chúa trong đời sống. Xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta nhận ra rằng, mỗi khi chúng ta cố gắng sống theo Tin Mừng, dù trong những việc nhỏ bé nhất, chúng ta đang mở cửa cho Chúa Cha và Chúa Con đến và ở lại, và biến cuộc đời chúng ta thành một thiên đàng nhỏ, nơi tình yêu thần linh được thể hiện một cách trọn vẹn nhất. Đây là ý nghĩa sâu xa của việc làm môn đệ: sống trong Tình Yêu, Vâng Phục và được Bao Bọc bởi Hồng Ân Thánh Thần.

Lm. Anmai, CSsR

banner su mang Loi Chua
Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
Thứ Hai Tuần V Phục Sinh : SỐNG TRONG SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA BA NGÔI