Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày

CHÚA NHẬT XXI TN : Thầy là Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống

CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN

 Tin Mừng: Mt 16, 13-20

THẦY LÀ ĐỨC KITÔ, CON THIÊN CHÚA HẰNG SỐNG

CN Tuan 21

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 16, 13-20)

Khi ấy, Đức Giê-su đến vùng kế cận thành Xê-da-rê Phi-líp-phê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai?” Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gio-an Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, có người lại cho là ông Giê-rê-mi-a hay một trong các vị ngôn sứ.” Đức Giê-su lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Si-mon Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Đức Giê-su trả lời: “Này anh Si-mon con ông Giô-na, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” Rồi Người cấm ngặt các môn đệ không được nói cho ai biết Người là Đấng Ki-tô.

THẦY LÀ ĐỨC KITÔ, CON THIÊN CHÚA HẰNG SỐNG

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, trang Tin Mừng hôm nay dẫn chúng ta cùng với Chúa Giêsu và các môn đệ đi về phía Bắc, đến vùng Xê-da-rê Phi-líp-phê. Đây là một vùng đất nằm ở biên giới, nơi giao thoa của nhiều nền văn hóa và tôn giáo khác nhau thời bấy giờ. Chính tại nơi đầy rẫy những đền thờ của các thần linh ngoại giáo, nơi người ta tôn thờ thiên nhiên, tôn thờ hoàng đế La Mã, Chúa Giêsu đã đặt ra một câu hỏi mang tính quyết định, một câu hỏi chia đôi dòng lịch sử và chia đôi cả cuộc đời của mỗi người môn đệ đi theo Ngài. Câu hỏi ấy không chỉ vang lên giữa vách đá vùng Xê-da-rê năm xưa, mà còn đang vang vọng trong chính tâm hồn mỗi người chúng ta hôm nay, giữa một thế giới cũng đầy rẫy những “thần linh” mới của thời đại.

Khởi đầu câu chuyện, Chúa Giêsu hỏi các môn đệ về dư luận quần chúng: “Người ta nói Con Người là ai?” Đây là một câu hỏi thăm dò, một câu hỏi về thông tin. Các môn đệ đã rất nhanh nhảu liệt kê ra những gì các ông nghe được. Dư luận thì muôn hình vạn trạng. Có người thấy Chúa Giêsu giảng dạy mạnh mẽ về sự sám hối, họ nghĩ ngay đến Gioan Tẩy Giả đã sống lại. Có người thấy Ngài làm phép lạ cả thể, họ nhớ đến ngôn sứ Êlia, vị ngôn sứ lửa cháy nhiệt thành. Có người thấy Ngài khóc thương Giêrusalem và giàu lòng trắc ẩn, họ lại hình dung ra Giêrêmia hay một vị ngôn sứ nào đó. Tất cả những câu trả lời ấy của đám đông, dù có phần kính trọng, nhưng đều sai lầm hoặc chưa trọn vẹn. Họ nhìn Chúa Giêsu qua lăng kính của quá khứ, họ so sánh Ngài với những nhân vật lịch sử vĩ đại. Đối với đám đông, Chúa Giêsu là một người nổi tiếng, một người đặc biệt, một vĩ nhân, nhưng Ngài vẫn chỉ là một con người, một bản sao của những người đã khuất. Họ chưa chạm được vào mầu nhiệm thẳm sâu nhất của Ngài. Đó là cái nhìn từ bên ngoài, cái nhìn của sự hiếu kỳ và phán đoán dựa trên kinh nghiệm trần thế.

Nếu câu chuyện chỉ dừng lại ở đó, thì Kitô giáo có lẽ chỉ là một phong trào xã hội hay một trường phái triết học tôn vinh một vị thầy đạo đức. Nhưng không, Chúa Giêsu đột ngột chuyển hướng. Ngài không quan tâm lắm đến việc thiên hạ nghĩ gì, điều Ngài thực sự khao khát muốn biết là suy nghĩ của những người đã bỏ mọi sự mà theo Ngài. Ngài nhìn thẳng vào mắt các ông và hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Câu hỏi này như một lưỡi gươm sắc bén cắt đứt mọi sự dựa dẫm vào dư luận. Chúa không hỏi: “Sách vở nói Thầy là ai?” hay “Đám đông đang đồn đại gì?”, mà là “Chính anh em, những người ăn cùng mâm, uống cùng chén, rong ruổi cùng Thầy trên mọi nẻo đường, anh em xác tín Thầy là ai?” Đây là câu hỏi đòi hỏi một lập trường, một sự dấn thân và một mối tương quan cá vị. Không thể trả lời câu hỏi này bằng cách trích dẫn ý kiến của người khác. Đức tin không phải là một bài học thuộc lòng hay một sự cóp nhặt thông tin. Đức tin là một cuộc gặp gỡ và một lời tuyên xưng xuất phát từ đáy lòng.

Trong khoảnh khắc im lặng bao trùm ấy, có lẽ nhiều môn đệ đã lúng túng. Nhưng Simon Phêrô, với bản tính bộc trực và trái tim nồng nhiệt, đã thay mặt anh em thốt lên lời tuyên xưng vĩ đại nhất: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Lời tuyên xưng này không đơn thuần là một câu nói, nó là một bước nhảy vọt của tâm linh. Phêrô đã không gọi Chúa là một ngôn sứ, không gọi Chúa là Gioan hay Êlia tái thế. Ông gọi Ngài là Đấng Kitô – nghĩa là Đấng được xức dầu, Đấng Mêsia mà dân tộc Do Thái ngàn đời mong đợi. Nhưng không chỉ dừng lại ở tước hiệu Mêsia trần thế, Phêrô còn vươn cao hơn: “Con Thiên Chúa hằng sống”. Ông nhận ra thiên tính nơi con người của Thầy mình. Giữa một vùng đất Xê-da-rê đầy rẫy các tượng thần bằng đá vô tri, Phêrô tuyên xưng Chúa Giêsu là Con của Thiên Chúa “hằng sống” – một Thiên Chúa đang sống, đang hoạt động và đang hiện diện sờ sờ ngay trước mắt ông.

Chúa Giêsu đã khen ngợi Phêrô, nhưng Ngài cũng lập tức chỉ rõ nguồn gốc của sự hiểu biết ấy. Ngài nói: “Này anh Simon con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời.” Chúa Giêsu khẳng định rằng đức tin không phải là sản phẩm của trí tuệ thông minh, của sự nghiên cứu khoa học hay của lý luận sắc bén. Đức tin là một ân huệ, một quà tặng nhưng không từ Thiên Chúa Cha. Phêrô, một ngư phủ ít học, làm sao có thể thấu hiểu mầu nhiệm cao siêu ấy nếu không có ánh sáng từ trời cao soi rọi vào tâm trí ông? Điều này dạy cho chúng ta một bài học khiêm nhường sâu sắc: chúng ta tin Chúa không phải vì chúng ta giỏi giang hơn người khác, mà vì chúng ta đã được Thiên Chúa thương xót và mặc khải cho. Đức tin là sự gặp gỡ giữa ân sủng của Thiên Chúa và sự tự do đón nhận của con người. Phêrô đã mở lòng mình ra để đón nhận ánh sáng ấy, và ông đã trở thành người có phúc.

Kính thưa cộng đoàn, câu hỏi “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” vẫn đang được Chúa Giêsu đặt ra cho mỗi người chúng ta trong bối cảnh xã hội hôm nay. Thế giới ngày nay cũng có rất nhiều câu trả lời về Giêsu. Có người coi Ngài là một nhà cách mạng xã hội, người khác coi Ngài là một nhà luân lý vĩ đại, hay thậm chí chỉ là một nhân vật huyền thoại. Nhưng đối với tôi và bạn, những người đang ngồi đây, đang tham dự thánh lễ này, Giêsu là ai? Ngài có phải chỉ là một nhân vật trong sách Tin Mừng mà chúng ta nghe mỗi Chúa Nhật? Ngài có phải chỉ là một bức tượng vô tri trên bàn thờ để chúng ta vái lạy khi cần xin ơn? Hay Ngài thực sự là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”, là lẽ sống, là niềm hy vọng và là Đấng làm chủ cuộc đời chúng ta?

Tuyên xưng “Thầy là Đấng Kitô” có nghĩa là chấp nhận để Ngài làm Chúa tể cuộc đời mình. Nếu Ngài là Chúa, thì mọi quyết định, mọi suy nghĩ, mọi hành động của chúng ta phải quy chiếu về Ngài. Chúng ta không thể nói mình tin Chúa mà lại sống theo kiểu thế gian, chạy theo tiền bạc, danh vọng bất chính hay thù hận ghen ghét. Tin Chúa là Con Thiên Chúa hằng sống nghĩa là tin vào sự hiện diện sống động của Ngài trong từng biến cố vui buồn của cuộc sống. Ngài không phải là một vị thần xa lạ ngự trên chín tầng mây, mà là Đấng đang sống, đang đồng hành, đang lắng nghe và đang yêu thương chúng ta. Khi chúng ta đối diện với đau khổ, bệnh tật, thất bại, liệu chúng ta có còn dám tin và tuyên xưng rằng Ngài là Thiên Chúa hằng sống, Đấng có quyền năng biến đổi sự dữ thành sự lành, biến cái chết thành sự sống hay không?

Lời tuyên xưng của Phêrô đã trở thành nền tảng để Chúa Giêsu thiết lập Hội Thánh. Chúa nói: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.” Từ một Simon yếu đuối, hay thay đổi, nhờ ân sủng đức tin, ông đã trở thành Phêrô – Tảng Đá. Điều này cho thấy sức mạnh biến đổi kỳ diệu của đức tin vào Đức Kitô. Khi chúng ta thực sự tin và gắn bó với Chúa, Ngài cũng sẽ biến đổi sự yếu đuối của chúng ta thành sức mạnh, biến con người tầm thường của chúng ta thành những viên đá sống động để xây dựng nhiệm thể Ngài. Mỗi người chúng ta, khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, cũng được mời gọi trở nên những Phêrô nhỏ bé, những viên đá vững chắc trong gia đình, trong cộng đoàn và trong môi trường làm việc. Chúng ta xây dựng Hội Thánh không phải bằng gạch đá hay xi măng, mà bằng chính đời sống đức tin kiên trung, bằng tình yêu thương bác ái và bằng sự hiệp nhất.

Hôm nay, chúng ta hãy dành một khoảng lặng để lắng nghe tiếng Chúa hỏi trong sâu thẳm lương tâm mình: “Con nói Thầy là ai?” Đừng vội vàng trả lời bằng những công thức giáo lý có sẵn. Hãy trả lời bằng chính kinh nghiệm sống của mình. Hãy nhìn lại những lần Chúa đã cứu giúp chúng ta, những lần Chúa đã tha thứ khi ta sa ngã, những lần Chúa ban bình an khi ta lo âu. Hãy để trái tim rung lên nhịp đập của lòng biết ơn và xác tín. Và rồi, cùng với Thánh Phêrô, chúng ta hãy mạnh dạn thưa lên: “Lạy Chúa, Chúa là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Chúa là tất cả của đời con. Ngoài Chúa ra, con đâu còn tìm được hạnh phúc đích thực nào khác.” Xin cho lời tuyên xưng ấy không chỉ ở trên môi miệng, mà thấm nhập vào từng tế bào, từng hơi thở, để cuộc đời chúng ta trở thành một bài ca sống động loan báo về một Thiên Chúa Tình Yêu đang sống giữa nhân loại.

Lm. Anmai, CSsR

 

Logo Giáo Xứ Phú Hoà
Chia Sẻ Lời Chúa Hằng Ngày
CHÚA NHẬT XXI TN : Thầy là Đức Kitô, con Thiên Chúa hằng sống