Thứ Tư Tuần II Mùa Vọng
(Tr) Đức Trinh Nữ Ma-ri-a Lô-re-tô
Mt 11, 28-30
“Hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả cực nhọc”
ĐẾN VỚI MẸ, NGUỒN AN ỦI VÀ BÌNH AN

Khi cử hành lễ nhớ Đức Trinh Nữ Maria Lô-rê-tô, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng về một nơi chốn rất đặc biệt trong truyền thống Kitô giáo – ngôi nhà nhỏ bé ở làng Lô-rê-tô, theo tương truyền là ngôi nhà nơi Đức Maria đã được Sứ thần truyền tin, nơi Ngôi Lời đã nhập thể và bắt đầu cuộc sống dương thế giữa nhân loại.
Chính tại ngôi nhà ấy, Mẹ Maria đã sống những năm tháng âm thầm, khiêm hạ, chăm chỉ và trung thành trong tình yêu và trong việc thực thi thánh ý Thiên Chúa. Đó cũng chính là nơi Đức Giêsu đã sống những tháng ngày ẩn dật đầu tiên trong gia đình Thánh Gia, giữa những công việc đời thường nhưng đầy tình yêu.
Việc Giáo Hội thiết lập lễ nhớ này như một lời mời gọi mọi tín hữu không chỉ chiêm ngắm Đức Maria như người Mẹ của Chúa và của Hội Thánh, mà còn như người bạn đồng hành, người an ủi và mẫu gương sống động cho những ai đang mang vác những gánh nặng của đời sống. Trong ánh sáng ấy, đoạn Tin Mừng hôm nay trở nên đặc biệt thấm thía và dịu dàng, khi chính Chúa Giêsu cất lên lời mời gọi đầy yêu thương và cảm thông: “Hãy đến với Ta, tất cả những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi.” Những lời này vang lên như tiếng gọi của một trái tim đầy lòng thương xót, mở rộng cánh cửa đón nhận mọi đau khổ, nhọc nhằn, ưu phiền của nhân loại. Đó không phải là lời hứa suông hay một sự an ủi hời hợt, nhưng là một cam kết từ chính Con Thiên Chúa, Đấng đã từng mang lấy gánh nặng của con người, từng sống kiếp nghèo, từng chịu đau khổ và cuối cùng là chết trên thập giá để đồng hành và cứu độ chúng ta. “Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta” – đây là lời mời bước vào mối tương quan mật thiết với Đức Kitô. Trong bối cảnh văn hoá Do Thái, “ái” tượng trưng cho lề luật, cho những gánh nặng của việc tuân giữ lề luật Mô-sê.
Nhưng Đức Giêsu không đến để thêm gánh nặng, Ngài đến để mạc khải một cách thế sống mới – cách sống trong Thánh Thần, trong yêu thương, trong sự tự nguyện gắn bó với Thiên Chúa không phải vì sợ hãi nhưng vì tình yêu. Ngài mời gọi ta học với Ngài không phải chỉ là học hiểu, nhưng là học cách sống – cách sống hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Sự hiền lành và khiêm nhường của Đức Giêsu là một thái độ nội tâm sâu sắc, là chọn sống không theo sự thống trị, không tìm cách chiếm đoạt, nhưng sống trao hiến, sống phục vụ và tôn trọng tha nhân. Chính nơi trái tim hiền lành và khiêm nhường ấy mà con người tìm được sự bình an, sự nghỉ ngơi đích thực – không phải chỉ là sự giải toả nhất thời, mà là một sự chữa lành sâu xa trong tâm hồn.
Và Ngài khẳng định: “Ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng.” Gánh ấy không phải là không có đau khổ, nhưng là gánh nhẹ nhàng vì được vác với tình yêu, và không bao giờ vác một mình. Chính Chúa sẽ cùng ta mang lấy gánh ấy. Khi liên kết bài Tin Mừng này với Đức Maria, Mẹ Lô-rê-tô, chúng ta thấy một mẫu gương tuyệt hảo về người đã sống trọn vẹn mối tương quan ấy với Thiên Chúa. Mẹ đã mang lấy “ách” của Chúa – ách của lời “Xin vâng” – từ biến cố truyền tin đến tận chân thập giá. Mẹ đã sống hiền lành và khiêm nhường, không tìm tiếng khen hay quyền lực, nhưng sống âm thầm, phục vụ, lắng nghe và tuân theo thánh ý Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh. Mẹ không tránh khỏi đau khổ, nhưng trong mọi đau khổ, Mẹ luôn giữ được sự bình an vì Mẹ luôn kết hợp mật thiết với Thiên Chúa, và để Ngài làm chủ cuộc đời mình.
Ngôi nhà ở Lô-rê-tô là biểu tượng của sự bình an giữa đời sống vất vả. Đó là nơi thiêng liêng, nơi Thiên Chúa đã bước vào lịch sử con người, nơi Mẹ Maria đã sống đơn sơ nhưng tràn đầy Thần Khí. Và ngày nay, mỗi gia đình, mỗi tâm hồn cũng được mời gọi trở nên một “ngôi nhà Lô-rê-tô” sống động – nơi Chúa ngự trị, nơi có sự hiện diện của Mẹ Maria, nơi diễn ra những hành vi yêu thương, khiêm nhường, phục vụ và kết hiệp với Thiên Chúa. Nhìn vào đời sống hôm nay, ta thấy biết bao người đang mang gánh nặng: gánh nặng của cơm áo gạo tiền, gánh nặng của bệnh tật, của thất nghiệp, của xung đột gia đình, của cô đơn, của lo âu vì tương lai bất định. Có người mang gánh nặng của những vết thương tâm hồn, của những lần bị phản bội, của sự mất phương hướng trong cuộc sống. Có người bị cám dỗ bỏ cuộc, gục ngã trước những thử thách.
Tin Mừng hôm nay không hứa xoá hết mọi gánh nặng, nhưng hứa rằng trong Chúa, mọi gánh nặng đều trở nên nhẹ nhàng, vì ta không còn cô đơn. Hơn nữa, gánh ấy được chia sẻ trong tình yêu, và từ đó, sức mạnh thiêng liêng được tuôn đổ. Trong mầu nhiệm hiệp thông, Đức Maria, Mẹ Lô-rê-tô, cũng không đứng ngoài nỗi khổ của chúng ta. Mẹ là người Mẹ của những ai đau khổ, Mẹ hiện diện giữa những khó khăn như người mẹ đứng gần con mình khi con lạc đường. Mẹ không thay con quyết định, nhưng Mẹ chỉ đường, nâng đỡ, an ủi và cầu bầu. Chính nơi Mẹ, ta tìm thấy sự dịu dàng của Thiên Chúa, sự êm ái của “ách” mà Chúa Giêsu nói tới.
Mừng lễ Đức Trinh Nữ Maria Lô-rê-tô hôm nay, chúng ta được mời gọi mang lại cho thế giới đang nặng nề và mỏi mệt một sứ điệp hy vọng. Đó là sứ điệp về một nơi nghỉ ngơi đích thực – nghỉ ngơi trong Chúa. Và điều đó chỉ có thể đạt được khi ta biết học với Chúa Giêsu, sống hiền lành và khiêm nhường, và biết mở lòng đón nhận Chúa và Đức Mẹ vào trong ngôi nhà cuộc đời mình.
Là giáo dân sống giữa đời, mỗi người có thể làm điều đó bằng cách sống niềm tin cách cụ thể và khiêm tốn: dành thời gian cầu nguyện mỗi ngày, nhất là trong gia đình; tham dự Thánh lễ cách nghiêm túc và sốt sắng; siêng năng lãnh nhận các bí tích, nhất là Bí tích Hòa giải và Thánh Thể; học hỏi Lời Chúa và sống theo gương Đức Maria trong tinh thần phục vụ âm thầm, nhẫn nhịn, quảng đại và yêu thương. Hãy làm cho mỗi ngôi nhà trở nên nơi Chúa ngự bằng cách sống yêu thương, tha thứ, chia sẻ, và nhất là cùng nhau cầu nguyện. Khi sống như vậy, gia đình ta sẽ là một “Lô-rê-tô nhỏ”, nơi Đức Giêsu và Mẹ Maria hiện diện, nơi có bình an và yêu thương đích thực. Đó chính là điều Chúa Giêsu hứa: “Tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an.”
Trong một thế giới xáo trộn, khi con người luôn phải đối diện với những cơn bão vật chất và tinh thần, thì bình an mà Chúa hứa là một kho báu quý giá hơn mọi sự. Ước gì hôm nay, chúng ta không chỉ cử hành lễ Đức Mẹ Lô-rê-tô như một nghi thức phụng vụ, nhưng thực sự để cho lời mời gọi của Chúa Giêsu chạm đến lòng mình: “Hãy đến với Ta.” Ước gì chúng ta không mang gánh nặng một mình, nhưng biết tìm đến Chúa, biết sống liên kết với Mẹ Maria, biết học nơi Chúa sự hiền lành và khiêm nhường, để gánh nặng trở thành dịu nhẹ, và tâm hồn được nghỉ ngơi trong bình an. Và từ đó, chính chúng ta cũng trở thành những khí cụ đem bình an và niềm hy vọng đến cho người khác – như Mẹ Maria đã từng làm, như Mẹ vẫn tiếp tục làm cho chúng ta hôm nay. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
